Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 396

Cập nhật lúc: 2025-03-21 21:20:52
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Chu cau mày: “Hay là báo án đi, có phải có người vào trộm không?”

Trong khu gia thuộc của quân đội mà dám trộm cắp, tên trộm cũng quá táo tợn rồi.

Lư chính ủy ngăn cậu ấy lại: “Không cần. Không được báo án.”

Trong nhà sạch sẽ, những thứ khác đều không mất, chỉ có những thứ này mất tích, chỉ có thể là Giang Tâm Nhu lấy.

“Tiểu Nhu đâu?”

Tiểu Chu: “Nghe người trong đoàn văn công nói, cô ấy đã mấy ngày không đến, căn nhà mới mua ở phía đông thành phố mấy hôm trước còn đang sửa sang, có lẽ cô ấy ở đó.”

“Đưa tôi đến đó.”

Lư chính ủy bận rộn công việc, biết con gái mua một căn nhà, còn tiêu hết tiền tiết kiệm nhưng ông ấy vẫn chưa có cơ hội đến xem.

Căn nhà ở phía đông thành phố đóng cửa, bên ngoài có một nhóm người tụ tập chỉ trỏ.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Giang Tâm Nhu, cô ra đây cho tôi! Nợ tiền trả tiền là lẽ thường tình, đừng ép chúng tôi đập cửa!”

“Đúng vậy, đó là tiền sính lễ của tôi, đã nói một trăm thành hai trăm, bây giờ ngay cả một trăm cũng không có, tôi phải nói với chồng tôi thế nào! Cô ra đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-396.html.]

“Giang Tâm Nhu, sao cô có thể lừa chị em mình, chúng tôi tin cô mới đưa tiền cho cô, còn cô thì sao, lừa chúng tôi nói bán thắt lưng gì đó, thắt lưng ở đâu! Hôm nay nếu không cho chúng tôi một lời giải thích, chúng tôi sẽ đi tìm lãnh đạo!”

“Tâm Nhu, tôi chỉ muốn lấy lại tiền mồ hôi nước mắt, đến lúc bất đắc dĩ mới làm lớn chuyện, biết cô làm ăn khó khăn, cô ra mặt đi, dù bao nhiêu cũng trả cho chúng tôi một ít trước, chúng tôi cũng yên tâm hơn.”

Tiểu Chu dừng xe, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Lư chính ủy mặc quân phục, lại có tài xế đi theo, trông giống một quan chức lớn, những người xung quanh tò mò nhường đường cho họ.

Trong số những cô gái đập cửa có người nhận ra Lư chính ủy, lập tức xông tới: “Lãnh đạo, lãnh đạo, ông phải làm chủ cho chúng tôi, tiền mà Tâm Nhu nhà ông vay chúng tôi, không thể không tính.”

“Nói gì vậy, lãnh đạo quân đội chắc chắn sẽ không nợ tiền người khác, lãnh đạo, ông có phải đến để trả tiền thay Tâm Nhu không? Cô ấy vay tôi một trăm năm mươi đồng, đã nói là lãi ba mươi phần trăm, tôi cũng không đòi nhiều, trả tôi hai trăm là được.”

“Tránh ra, cô không biết tính toán à, lãnh đạo, trả tiền cho tôi trước đi, của tôi ít, năm mươi đồng, tôi cũng không đòi lãi, trả tôi tiền gốc là được, nhà tôi điều kiện không tốt, đây là tiền mẹ tôi ngày ngày dậy sớm trồng ngô bán mới có được.”

“Lãnh đạo, trả tiền cho tôi trước...”

Lư chính ủy bị vây ở giữa, cả đời ông ấy quang minh chính đại, đã bao giờ phải chịu cảnh bị người ta vây quanh đòi nợ như thế này.

Ông ấy nói: “Mọi người bình tĩnh một chút, số tiền Tiểu Nhu nợ, cô ấy sẽ trả lại cho mọi người, mọi người cứ yên tâm về trước, đợi cô ấy đích thân mang tiền đến tận nhà trả cho mọi người.”

Vài người còn do dự không muốn đi, những người đứng xem xung quanh giúp Lư chính ủy nói: “Đến cả quân đội mà các cô còn không tin à, các cô gái cứ yên tâm về đi, các cô ở đây náo loạn cả ngày rồi, cũng không thấy người đâu phải không?”

Tiểu Chu thấy thương cho Chính ủy, nhìn những viên gạch trên đất và những vết lõm trên cửa bị đập, hù dọa họ: “Nếu các cô cứ náo loạn như thế này, đó là tụ tập gây rối, sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”

Loading...