Dì Hồng nói: “Giấu kỹ thật đấy, trước đó chẳng nghe thấy tin tức gì cả. Tiểu Khương, có phải cháu biết tin từ trước rồi không, mới đi mua mảnh đất đó.”
Khương Nguyệt ngơ ngác, cô nhìn Nguyên Dã: “Không phải Phó Đình Xuyên trở về sao?”
Nguyên Dã sửng sốt, sau đó cười nói: “Chưa đâu. Nhiệm vụ của Lão Phó vẫn chưa kết thúc.”
Ánh sáng trong mắt Khương Nguyệt tối sầm lại, vẻ mặt thất vọng.
“Tính thời gian thì cũng sắp rồi.” Nguyên Dã rất hiểu tâm trạng của cô, anh ta cũng rất lo lắng cho Phó Đình Xuyên, ấn vai Khương Nguyệt, nhẹ giọng nói: “Chị dâu, chúng ta phải tin Lão Phó, cũng phải tin những người đồng đội của Lão Phó, bọn họ nhất định sẽ thắng lợi trở về. Các chị ở nhà sống tốt, anh ấy mới yên tâm mà làm nhiệm vụ, sớm trở về.”
“Không có tin tức gì sao?” Khương Nguyệt lo lắng hỏi.
Trước kia khi không có hy vọng, ngược lại có thể chuyên tâm làm việc.
Bây giờ có hy vọng rồi lại vụt tắt, Khương Nguyệt trong nháy mắt trở nên mất sức sống.
Vân Mộng Hạ Vũ
Lúc này cô mới bàng hoàng nhận ra, cô đã nhớ người này đến thế.
Muốn anh trở về, nhìn thấy anh bình an vô sự đứng ở đây, cô mới yên tâm được.
Nguyên Dã: “Không có tin tức chính là tin tức tốt nhất.”
Trong đầu Khương Nguyệt ong ong, nghe dì Hồng và Phó Linh nói chuyện về mảnh đất ở phía đông thành phố, trên mặt cô nở nụ cười nhưng không thể hòa nhập vào niềm vui của họ.
Dì Hồng vui mừng: “Trước kia dì còn chê Tiểu Khương tiêu tiền hoang phí nữa, cháu xem, quả nhiên là người thông minh, mảnh đất này bây giờ chắc đáng giá lắm nhỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-343.html.]
“Đương nhiên rồi.” Lữ Tiểu Xuyên vui mừng: “Bất kể là bán đi hay tự dùng, đều có thể kiếm được một khoản. Hôm nay có tin huyện lên quận, không ít người hỏi thăm con về mảnh đất đó, giá nhà ở gần đó tăng gấp mấy lần, bây giờ có tiền cũng không mua được.”
Nguyên Dã cũng thực sự bất ngờ, trước đó anh ta có nghe tin đồn nhưng không để trong lòng, càng không ngờ vị trí Khương Nguyệt mua lại được quy hoạch thành phố thương mại.
Bây giờ anh ta nghi ngờ, có thể Khương Nguyệt đã biết từ trước chuyện lên quận, thậm chí còn biết trước mảnh đất đó sẽ được quy hoạch thành phố thương mại, mới tốn công tốn sức mua về.
Nhưng cô làm sao biết được chứ?
“Vẫn là chị dâu có tầm nhìn xa trông rộng.” Anh ta cảm thán: “Vừa hay hôm nay không có việc gì, chiều tôi đưa các chị đi xem nhà mới.”
Khương Nguyệt: “Vậy thì tốt quá, chiều chúng ta đi làm thủ tục sang tên.”
Lữ Tiểu Xuyên đã giúp sửa chữa lại nền nhà, tiền bù sửa chữa cũng đã được phê duyệt, hơn năm mươi đồng, nhưng Khương Nguyệt phải tự đi nhận.
Để tránh đêm dài lắm mộng, Nguyên Dã đưa Khương Nguyệt đến công xã nơi mua nhà, nộp nốt số tiền hợp đồng còn lại, nhận năm mươi đồng tiền bù sửa chữa.
Lại tranh thủ trước giờ tan làm để làm thủ tục sang tên sổ đỏ. Có sổ đỏ trong tay mới thực sự yên tâm.
Mới một ngày thôi mà nhà xưởng cũ đối diện đã được kéo dây cách ly, viết chữ “Phá.” mới toanh.
Hai căn nhà Khương Nguyệt mua, căn nhỏ hơn ở mặt tiền, căn lớn hơn ở bên cạnh nhà xưởng.
Ba gian nhà ngói của căn nhà nhỏ sau khi sửa chữa đã có thể dùng được, cô định mở một cửa hàng quần áo ở đây, mở cửa sổ lớn và cửa ra vào ở mặt tiền.
Căn nhà lớn định làm xưởng sản xuất và xưởng gia công, nhà cửa trong căn nhà lớn quá cũ, lúc sửa chữa cô dứt khoát cho người san phẳng, Lữ Tiểu Xuyên tìm người tính sơ sơ, theo yêu cầu của Khương Nguyệt xây hai tầng thì phải hơn một nghìn đồng.