Nhân viên bán hàng vừa treo biển báo còn hai trăm chiếc trong kho thì không lâu sau đã hết sạch. Có một người mua luôn hai mươi chiếc, khiến những người sau không mua được, dẫn đến mọi người rất kích động.
“Đừng chen nữa, hết hàng rồi, đợi đợt sau.” Nhân viên bán hàng hét lớn.
“Sao lại hết được, tôi đã đợi cả buổi rồi.”
“Anh mới đến được bao lâu, tôi xếp hàng từ lúc cửa hàng mở cửa lúc tám giờ, căn bản là không chen vào được, phí công.”
“Đã là bán lẻ thì sao lại để một người mua nhiều như vậy.”
“Ai bảo người ta là đoàn văn công chứ, đã đặt trước hai mươi chiếc rồi, trách thì trách chúng ta không nhanh nhạy, không biết đặt trước!”
“Đoàn văn công gì chứ, tôi thấy là phe vé chợ đen tích trữ hàng thôi!”
Người mua hai mươi chiếc quần là một phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi đến năm mươi tuổi, nhìn cũng không giống người của đoàn văn công.
Hàng hiếm như thế này ở thành phố còn phải xếp hàng để mua, ở huyện càng không có, có người mua được, mang về huyện bán với giá gấp đôi cũng bán được.
Người sáng suốt đều biết, người phụ nữ trung niên kia là mua để bán nhưng họ cũng không làm gì được.
Cách đây hai năm, hành vi này được coi là đầu cơ tích trữ, mặc dù bây giờ chính sách đã nới lỏng nhưng phần lớn mọi người vẫn nhát gan, không dám thử.
Muốn làm chuyện này, còn phải có gia sản đủ lớn để tích trữ hàng, gia đình bình thường thì ai mua nổi mấy chục chiếc quần. Dù có đủ tiền thì cũng không đủ phiếu vải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-296.html.]
Nghe mọi người xung quanh bàn tán, Phó Linh có chút động lòng. Cô ghen tị nhìn người phụ nữ trung niên xách quần rời đi.
Khương Nguyệt không hứng thú với loại quần này, cô để ý đến quần ống loe, thời gian không đợi người, cô phải tìm cách đi phía Nam lấy hàng. Tháng mười sửa sang lại cửa hàng, trước Tết còn có thể bán được một đợt.
Cầu thang phía tây tầng hai, một cô gái mặc váy cotton đang vịn lan can nhìn ra ngoài.
Người phụ nữ trung niên vui vẻ chạy đến: “Đồng chí Giang, lấy được quần rồi, hai mươi chiếc, vừa tròn một trăm năm mươi đồng, cô xem số lượng có đúng không!”
Ánh mắt Giang Tâm Nhu dừng lại trên thân ảnh màu xanh trong đám đông.
Khương Nguyệt cũng ở đây.
Khương Nguyệt đã cướp mất căn nhà cô ta để mắt, còn mua luôn cả hai căn rẻ nhất.
Cô ta biết khu nhà đó sắp di dời, sẽ có một khoản tiền đền bù, nếu không mua thì thật đáng tiếc, sau đó cô ta nhờ người hỏi thăm, mua được một mảnh đất nền của một hộ gia đình ở gần đó, gần huyện hơn so với vị trí của Khương Nguyệt, diện tích nhỏ hơn, nhà cửa đổ nát, không có điều kiện sinh hoạt, hơn nữa giá cũng cao, một mẫu rưỡi đất phải tám trăm đồng.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cô ta chỉ có hai trăm đồng, lấy trộm sáu trăm đồng trong sổ tiết kiệm của bố, phải vá lại cái lỗ này trước khi ông ấy phát hiện ra.
Loại quần bò này mới bắt đầu thịnh hành, ở thành phố bán bảy đồng năm một chiếc, mang về huyện có thể bán mười lăm hai mươi đồng. Bán một lần lời hai trăm, buôn đi bán lại ba lần, cô ta có thể trả lại số tiền sáu trăm đồng kia.
Ngoài Khương Nguyệt ra, mấy người còn lại đều là lần đầu đến một cửa hàng bách hóa lớn như vậy, nhất thời hoa cả mắt.
Phó Giang Hà đã không còn để ý đến giá cả nữa, cậu bé chăm chú nhìn những món hàng mà mình chưa từng thấy bao giờ.
Một tầng ở đây đã to bằng sân trường của cậu bé, lớn hơn nhà cậu bé rất nhiều lần, bên trong toàn là quần áo đủ loại, nếu bán hết được số quần áo này thì sẽ kiếm được bao nhiêu tiền nhỉ.