Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 293

Cập nhật lúc: 2025-03-20 20:16:26
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Phó Đình Xuyên đi làm đồ nội thất, anh đã mang về một chiếc gương soi toàn thân, Khương Nguyệt dán nó ở cửa ra vào.

Trong gương, chiếc áo sơ mi nhỏ của Phó Linh vừa vặn tôn lên vòng eo thon thả, chiếc váy cạp cao, nâng cao vòng eo, khiến đôi chân trông vừa dài vừa thẳng, bên ngoài khoác chiếc áo khoác len màu cà phê, quàng chiếc khăn len màu trắng sữa do cô ấy tự đan, tôn lên làn da trắng nõn, ngũ quan xinh đẹp dịu dàng.

Cô ấy vẫn chưa quen với dáng vẻ này của mình, trong nền giáo dục mà cô ấy được tiếp nhận, những người phụ nữ đẹp và thích làm đẹp là những người lẳng lơ, nhẹ dạ, là những người phụ nữ hư hỏng trong miệng người khác, nghĩ đến đây, trên má cô ấy thoáng hiện lên một màu đỏ ửng vì xấu hổ.

Bây giờ cô ấy vừa ly hôn đã ăn mặc đẹp, có vẻ như đã trở thành người phụ nữ hư hỏng trong miệng họ rồi.

Khương Nguyệt giúp cô ấy gập phần cổ áo dựng đứng của chiếc áo khoác len xuống,hài lòng kéo cô ấy xoay một vòng, hỏi Bình An: “Mẹ có đẹp không nào?”

Bình An nhìn đến trợn cả mắt, ngoan ngoãn gật đầu: “Mẹ đẹp lắm.”

Tiểu Quả nằm bò trên bàn cầm bánh quy hình con vật ăn, ngây ngô khen theo: “Mẹ đẹp, cô đẹp.”

Phó Linh cười, lộ ra hai lúm đồng tiền bên má, lòng ấm áp.

Con cái thấy đẹp, cô ấy cũng thấy đẹp, vậy là đủ rồi.

Cô ấy không phải đi quyến rũ đàn ông, cũng không phải mặc cho những người bàn tán kia xem.

Hơn nữa người khác bàn tán về cô ấy, ít nhất cũng chứng tỏ cô ấy mạnh hơn họ, khiến họ thấy khó chịu, nếu không thì họ mới lười quan tâm đến cô ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-293.html.]

Nghĩ thông suốt những điều này, nụ cười trên mặt Phó Linh càng tự nhiên hơn, làn da trắng như phát sáng.

Khương Nguyệt suy nghĩ một chút, cũng đi thay một bộ quần áo, khó khăn lắm mới đi thành phố một chuyến, dẫn theo con đi chơi, nhất định phải thật đẹp, mặc dù cô là một người què chân nhưng cũng phải làm một người què đẹp.

Trong tủ còn một chiếc áo khoác len màu trắng, Khương Nguyệt mặc thử, hơi chật một chút nhưng cũng không quá khó coi.

Cô đã vô tình gầy đi rất nhiều, chỉ là bắp tay, bụng và đùi vẫn còn mỡ thừa, ước tính tỷ lệ mỡ trong cơ thể vẫn trên 30% nhưng những ngấn mỡ này có thể giấu trong quần áo, bên ngoài không nhìn thấy.

Cô quàng một chiếc khăn cùng kiểu với Phó Linh, màu xanh lam.

Hai chiếc khăn này là Phó Linh mấy hôm trước đan áo len cho mấy đứa trẻ, dùng phần len dư còn lại đan cho hai người.

Vân Mộng Hạ Vũ

Phó Linh dịu dàng, choàng khăn màu trắng sữa càng thêm dịu dàng, Khương Nguyệt ngũ quan sáng sủa, da trắng, choàng khăn màu xanh lam càng tôn lên khí sắc, cả người tinh thần phấn chấn, cao quý lạnh lùng.

Nguyên Dã đến đón họ, vào cửa trước tiên nhìn thấy Phó Linh, sau đó nhìn thấy Khương Nguyệt phía sau cô ấy, thực sự bị hai người này làm cho kinh ngạc.

“Trời ơi, hai người đi dạo phố ở thành phố sao? Đây là đi thi hoa hậu thì có!”

Nguyên Dã vừa dứt lời, Lữ Tiểu Xuyên đã thò đầu ra từ phía sau, hai mắt sáng rực lên, nhìn chằm chằm Phó Linh một lúc, sau khi chạm mắt với cô ấy, anh ta vội vàng dời mắt đi, đặt một túi đồ ăn lên bàn.

“Cái kia, đây là bánh rán nhân dưa cải mẹ tôi làm, để các người mang theo ăn trên đường.”

Cứ đến mùa đông, nhà nào cũng muối dưa cải, Khương Nguyệt thích lẩu dưa cải, bánh rán dưa cải, thịt xào dưa cải. Nhưng cô không biết muối, còn nói là theo dì Hồng học, nhưng mãi vẫn chưa có thời gian.

Loading...