Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 290
Cập nhật lúc: 2025-03-20 20:16:18
Lượt xem: 30
Khương Nguyệt vốn không muốn để Bình An ra làm chứng nhưng Bình An là người duy nhất có mặt tại hiện trường lúc đó.
Về mặt pháp luật, Bình An còn quá nhỏ, lời khai của cô bé không thể làm chứng cứ có hiệu lực.
Nhưng để đánh sập phòng tuyến tâm lý của Trương Quang Lượng thì đủ rồi.
Sau khi cửa phòng thẩm vấn đóng lại, vẻ kiêu ngạo của Trương Quang Lượng không còn xuất hiện nữa, anh ta đập bàn thẩm vấn trong cơn cuồng nộ bất lực nhưng tay bị còng, không làm được gì.
“Khai báo đi. Thành thật khai báo còn có thể được khoan hồng.”
Trương Quang Lượng tuyệt vọng: “Tôi chỉ đánh cô ta một cái, ai mà biết cô ta lại nôn ra máu, tôi căn bản không biết chuyện gì xảy ra, phổi cô ta có bệnh, có lẽ là bệnh phổi tái phát nên nôn ra máu, liên quan gì đến tôi. Tôi còn đưa cô ta đi bệnh viện!”
Cảnh sát thẩm vấn tức giận: “Anh chỉ đánh một cái, mà đánh cho ngực, lưng, tứ chi của người ta bầm dập đủ chỗ? Trương Quang Lượng, nếu anh vẫn không biết hối cải, không chịu khai báo thì không ai cứu được anh đâu.”
Trương Quang Lượng: “Thì, thì đánh hai cái, cũng có thể là bốn năm cái, ai mà biết cô ta yếu ớt đến thế.”
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-290.html.]
Bên ngoài phòng thẩm vấn, bà Trương gần như suy sụp, nổi giận xông tới muốn đánh Bình An.
“Con nhóc chưa mọc đủ lông đủ cánh, mày nói bậy bạ gì thế! Đó là bố mày đấy, mày muốn hại c.h.ế.t bố mày à!” Bà Trương tức giận xông tới, bị hai cảnh sát kéo lại, bà ta nhổ nước bọt vào Bình An, chửi ầm lên: “Lẽ ra tao nên bóp c.h.ế.t mày từ sớm! Để bây giờ mày hại người! Đồ bỏ đi, đồ phá hoại! Giống hệt con mẹ c.h.ế.t sớm của mày, chỉ muốn nhìn nhà tao không yên!”
Vân Mộng Hạ Vũ
Khương Nguyệt che chở Bình An ở phía sau: “Tôi thấy người phá hoại lớn nhất nhà họ Trương chính là bà đấy! Trương Quang Lượng đánh c.h.ế.t Lý Xuân Mai, bà biết tội của bà là gì không? Tội bao che, là đồng phạm, cũng phải ngồi tù!”
“Con khốn! Mày là đồ đàn bà đanh đá, mày nói bậy bạ gì thế!” Bà Trương có chút hoảng hốt: “Đều là do mày gây chuyện khiến nhà tao gà chó không yên. Mày làm nhà họ Phó loạn hết cả lên, giờ lại đến lượt nhà tao!”
Phó Linh: “Mẹ chồng, người sai là Trương Quang Lượng, liên quan gì đến Khương Nguyệt, nếu không phải mẹ dung túng, anh ta có thể ra nông nỗi này sao?”
Trước đây, khi đối mặt với bà Trương, cô ấy vô thức sợ hãi, nhưng bây giờ cô ấy không sợ nữa, nghĩ đến việc sắp ly hôn với Trương Quang Lượng, sau này không còn phải chịu sự quản thúc của họ, không còn phải nhìn sắc mặt của họ, cô ấy thấy trời quang mây tạnh.
Bà Trương: “Mày có tư cách gì mà nói chuyện với tao, Lý Xuân Mai trước kia còn có thể sinh con gái, mày thì đến con gái cũng không sinh được, đồ gà mái không biết đẻ trứng.”
Khương Nguyệt: “Muốn tìm người giúp việc thì phải trả lương, trả tiền sinh hoạt, còn bà thì hay lắm, cưới con dâu về ngày nào cũng đánh mắng, phải làm việc nhà cho bà, còn phải sinh con trai cho bà, ai cho bà mặt mũi đó?”
Bà Trương tức giận mắng: “Con trai tao cưới Phó Linh về là để cô ta sinh con trai, không sinh được thì là đồ bỏ đi!”
Khương Nguyệt tức giận: “Bà đúng là giỏi thật, không có con trai thì bà sống không nổi đúng không, trọng nam khinh nữ như vậy, nhà họ Trương các người chỉ cần đàn ông là được rồi, bà bảo con trai bà đi sinh con trai, đi nối dõi tông đường, cần vợ làm gì!”