Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 221

Cập nhật lúc: 2025-03-20 06:02:58
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đinh Thúy Phân nổi hết cả da gà, không nghĩ ngợi gì, giơ tay tát bà ta một cái, đè bà ta xuống đất: “Bà dám làm bẩn quần áo của tôi, cho bà bôi này!”

Bà Trương bị đánh đến mức răng giả văng ra: “Cứu mạng, có người đánh người!”

Đinh Thúy Phân đá răng giả của bà ta vào gầm giường, nhìn kỹ mới nhận ra. Bà lão này là mẹ chồng của Phó Linh.

Cô ta vất vả lắm mới có cơ hội đến bệnh viện huyện làm việc, sao có thể để bà ta phá hỏng được.

Đinh Thúy Phân nhanh tay lẹ mắt, lấy giẻ lau bịt miệng bà Trương, kéo bà ta đứng dậy: “Ôi chao, hóa ra là mẹ chồng của Phó Linh, vừa rồi tôi mới nhận ra, sao bà lại thành ra thế này, sao trên người lại toàn mùi nước tiểu vậy?”

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô ta cười với những bệnh nhân và người nhà đang hóng hớt trong phòng bệnh, dùng giẻ lau bẩn lau lên mặt bà Trương.

Bà Trương rất sĩ diện, sạch sẽ cả đời, giờ bị người ta làm nhục như vậy, bà ta tức tói đứng dậy như muốn liều mạng với Đinh Thúy Phân.

Đinh Thúy Phân kết hợp với lời đồn đại vừa rồi, lại nhìn tình hình trong phòng, lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Phó Đình Xuyên đánh Trương Quang Lượng để trút giận cho Phó Linh, bây giờ Phó Linh không có ở đây, vậy thì chính là Phó Đình Xuyên bọn họ đã mang người đi.

Bán ân tình cho Phó Đình Xuyên, không thiệt. Sau này Hổ Tử có việc gì nhờ vả, cũng có cớ.

Bà Trương là cái thá gì, cô ta càng không có ràng buộc lợi ích gì với bà ta, còn muốn nói bậy bạ phá hỏng công việc của cô ta, ai cho bà ta mặt mũi đó?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-221.html.]

Bà Trương suýt nữa thì không thở được, chỉ nghe Đinh Thúy Phân lớn tiếng la hét: “Mẹ chồng Phó Linh, bà nói gì cơ? Bà muốn thay tôi dọn đống nước tiểu này à, bà xem bà nói thế nào, không cho bà thì không được sao.”

Cô ta cởi quần áo của bà Trương, đè tay bà ta xuống dọn sạch đống m.á.u và nước tiểu trên đất.

Áo khoác nhung bên trong có lót bông, thấm nước rất tốt, sạch hơn cả chổi lau nhà, chỉ cần lau vài cái là xong.

Đinh Thúy Phân cười lạnh trong lòng, quần áo của cô ta đã bị làm bẩn, bà lão này cũng đừng hòng được yên.

“Ôi, cứu mạng, tôi không...” Bà Trương mặt đỏ tía tai.

“Bà nói gì cơ? Muốn về nhà sao?” Đinh Thúy Phân túm lấy bà ta kéo ra ngoài: “Tôi đang làm việc, ai bảo chúng ta quen biết chứ, thấy bà cũng đáng thương, dù sao cũng là thông gia, tôi đưa bà ra ngoài.”

Cô ta không nói hai lời đã đẩy bà Trương ra ngoài rồi giao cho bảo vệ, nhỏ giọng dặn dò: “Bà điên này chạy vào phòng bệnh gây chuyện, đuổi ra ngoài trước, đuổi xa một chút, đừng để bà ta vào nữa.”

Bảo vệ nhìn thấy trên người bà ta bẩn thỉu, còn toát ra mùi hôi, không muốn lại gần, dùng dùi cui chọc vào bà ta, đuổi ra ngoài: “Nhanh lên, đừng cản trở, còn lề mề nữa là tôi đánh đấy! Bà điên này.”

Bị đuổi ra khỏi bệnh viện trong tình trạng bẩn thỉu, nhìn thấy người đi đường chỉ trỏ, bà Trương mất hết thể diện cả đời, hận không thể c.h.ế.t ngay lập tức.

Bà ta ghi nhớ mối thù này.

Nhà họ Phó ức h.i.ế.p người quá đáng, bây giờ Phó Linh đã bị bọn họ đưa đi.

Cũng không biết con trai bà ta bị đánh bây giờ thế nào rồi. Phó Linh còn mang trong bụng dòng m.á.u của nhà họ Trương bọn họ, dù không được yêu thích nhưng đứa trẻ vẫn phải giữ lại. Bà ta khó xử, nhất thời không biết nên lo cho bên nào trước.

Loading...