Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 214
Cập nhật lúc: 2025-03-20 06:01:44
Lượt xem: 11
Cô cau mày, đẩy cửa vào thì thấy một bà lão gầy gò đang loay hoay rót nước.
Phó Đình Xuyên và Nguyên Dã đứng trước giường, hai thân hình cao lớn che khuất ánh sáng, khiến căn phòng bệnh trở nên chật hẹp, Khương Nguyệt không nhìn thấy tình hình trên giường bệnh.
“Ôi, Phó đoàn trưởng, chuyện xảy ra quá đột ngột, không kịp báo trước cho cậu, Phó Linh có thai rồi, bị dọa sợ nên có dấu hiệu sảy thai nhưng may là vẫn giữ được.” Bà Trương cười tươi như hoa: “Cậu ngồi đi, đừng đứng, để Quang Lượng đi mua ít đồ ăn, trưa các cậu đến nhà ăn cơm.”
Khương Nguyệt không nhịn được lên tiếng: “Phó Linh thế nào rồi?”
Phó Đình Xuyên nhường chỗ: “Sao cô lại lên đây!”
Khương Nguyệt đi đến bên giường, thấy Phó Linh đang ngủ trên giường, sắc mặt tái nhợt, môi không còn chút máu. Họ ồn ào lớn tiếng như vậy, Phó Linh vẫn không tỉnh, có thể thấy cơ thể cô ấy yếu ớt đến mức nào.
Bà Trương oán trách: “Bác sĩ nói cơ thể quá yếu, suy dinh dưỡng nghiêm trọng, còn thiếu máu. Đây là do mệt mỏi mà thành.”
Bà ta liếc nhìn Khương Nguyệt, thấy tay chân cô quấn băng, nghĩ đến lời đồn cô ngoại tình gặp hỏa hoạn mà Dương Quyên nói, sắc mặt khinh thường thêm mấy phần.
Bà ta cười ha hả nói: “Lúc Phó Linh ở nhà, nhà không bao giờ thiếu bột ngô, Quang Lượng hiếu thuận với tôi, một tháng mua hai lần thịt, năm cân bột mì trắng, lần nào cũng ăn chung với mọi người, lẽ ra không nên bị suy dinh dưỡng chứ, mới đi có mấy ngày... Cậu nói xem chuyện này làm sao, suýt chút nữa thì cháu đích tôn nhà chúng tôi bị đói chết.”
Bà ta rót hai cốc nước, không rót cho Khương Nguyệt, nhìn tay Khương Nguyệt, nói: “Vợ Phó đoàn trưởng, tay cô không làm được việc nặng nhọc nhỉ. Tôi nghe nói nhà cô có ba đứa con, hai đứa con trai, còn một đứa con gái cần phải bế trên tay, chắc phải làm nhiều việc lắm, cô như vậy không chăm sóc được đâu, tranh thủ thuê người giúp việc đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-214.html.]
Bà ta nói: “Không giống nhà họ Trương chúng tôi ít người, tôi vẫn còn khỏe, không cần con cháu hầu hạ. Trong nhà chỉ có Bình An là con gái, cũng đã bảy tám tuổi rồi, còn có thể giúp làm việc. Trong nhà rất nhàn.”
Khương Nguyệt nghe mà trong lòng bực bội, đây là đang trách cô làm Phó Linh đói mệt, mệt đến mức xém mất đi đứa cháu đích tôn của bà ta.
Rõ ràng là vu oan giá họa.
Trong phòng bệnh còn có hai gia đình bệnh nhân và người nhà, một gia đình là mang thai mười tháng, đến để sinh con, còn một gia đình vừa mới sinh, sản phụ và đứa trẻ đều ở bên trong rèm, người nhà ngồi bên ngoài.
Nghe bà ta nói vậy, ánh mắt của tất cả mọi người nhìn ba người Khương Nguyệt đều không đúng.
Ban đầu còn tưởng là con dâu sảy thai, người nhà mẹ đẻ đến chống lưng. Kết quả lại là người nhà mẹ đẻ gọi cô con gái đang mang thai về làm việc, còn không cho ăn uống tử tế, làm người ta mệt đến mức sảy thai.
Người phụ nữ mang thai kia nói: “Cô ấy còn đang mang thai, người nhà em trai lại sai chị chồng làm việc, không ổn lắm nhỉ.”
Người bên cạnh cô ta tiếp lời: “Thiếu m.á.u đều là do đói, người có thai cần phải ăn nhiều, không cho ăn no còn bắt làm việc, không thiếu m.á.u mới lạ. Người nhà em trai cũng chẳng hiểu chuyện.”
“May mà lấy được nhà chồng tốt, nhà chồng đối xử tốt, sau này hai mẹ con sẽ có cuộc sống tốt.”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Bột ngô không thiếu, còn có năm cân bột mì trắng, một tháng hai bữa thịt, cuộc sống này rất tốt rồi.”