Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 162

Cập nhật lúc: 2025-03-19 21:23:51
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ nhiệm Vương: “Cụ thể là thế nào?”

Trường tiểu học quân khu chỉ nhận con em trong khu vực, nếu có đóng góp lớn thì có thể dành thêm một suất cho con em họ hàng.

Ông ta nhớ người phụ nữ tên Dương Quyên này, là họ hàng của anh hùng Phó Đình Xuyên, Phó Đình Xuyên rất nổi tiếng trong quân khu địa phương, hơn nữa họ hàng của anh hùng vốn là đối tượng được quan tâm đặc biệt, con trai cô ta bị đứa trẻ khác đánh, mặc dù không phải đánh trong trường nhưng đã tìm đến đây thì ông ta cũng không thể không quan tâm.

Dương Quyên: “Tôi đưa Cường Tử đi chụp ảnh, thằng nhóc này xếp hàng sau chúng tôi, thấy chúng tôi chụp ảnh chậm, không những cởi quần áo con trai tôi, còn đánh người, tôi còn chưa kịp mắng hai câu, em trai nó đã nói bố nó là quân nhân, anh ta sẽ cho chúng tôi dễ coi, ông nói xem, đây chẳng phải là vô pháp vô thiên sao!”

Chủ nhiệm Vương lạnh mặt đánh giá đứa trẻ bị cô ta lôi đến, mặc quân phục mới, còn tô cả má hồng, đôi mắt âm u, trông không giống đứa trẻ ngoan.

Ông ta lạnh lùng hỏi: “Tên cậu là gì? Lớp mấy? Bố cậu là ai?”

Vân Mộng Hạ Vũ

Phó Tiểu Sơn chỉ liếc ông ta một cái, không nói gì.

Dương Quyên tức giận: “Hỏi mày đấy, đồ thỏ đế.”

“Phi!” Phó Tiểu Sơn nhổ một bãi nước bọt vào mặt Dương Quyên.

“Tao đánh c.h.ế.t mày!” Dương Quyên giơ tay tát cho cậu bé một cái, thấy chủ nhiệm Vương nhìn, cô ta liền mách lẻo: “Ông xem xem, đây không phải là tiểu lưu manh thì là gì! Nếu trường các ông mà giữ loại trẻ con này, chẳng phải sẽ làm hư những đứa trẻ khác sao!”

“Hôm nay thế nào cũng phải cho tôi một câu trả lời! Con trai tôi bị nó đánh hỏng rồi, bắt phụ huynh nó đến đền tiền, còn nữa, đuổi học nó đi! Không thể để một con sâu làm rầu nồi canh được.”

“Nhìn tuổi đứa trẻ này, chắc là học sinh lớp một.” Chủ nhiệm Vương đau đầu, lớp một có mấy chục đứa trẻ, ông ta làm sao nhớ được đứa nào: “Giao nó cho tôi, tôi sẽ bảo phụ huynh nó đến đón.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-162.html.]

Dương Quyên: “Hôm nay tôi có việc không thể đợi ở đây được, ông trông chừng nó cho tôi, nó đánh hỏng con trai tôi, bắt nhà nó đến đền tiền! Nếu không tôi sẽ ngày nào cũng đến đây gây chuyện.”

“Yên tâm, tôi sẽ không tha cho nó.”

Chủ nhiệm Vương vừa định túm lấy Phó Tiểu Sơn, ai ngờ thằng nhóc này như mọc mắt ở sau lưng, trơn như lươn, vừa chạm đất đã cắn ông ta một cái, nhân lúc ông ta không để ý, liền chuồn mất.

“Thằng ranh con, đứng lại cho tao!”

Phó Tiểu Sơn cắm đầu chạy, cậu bé không thể bị bắt được, chỉ cần cậu bé chạy thoát, bọn họ sẽ không tìm được bố, cậu bé không thể làm mất mặt bố.

Xung quanh chật ních người hóng chuyện, vô số bàn tay to chìa ra định chặn cậu bé lại, cậu bé thấy khe hở liền chui qua, từ khe hở giữa hai chân của mọi người mà thoát ra ngoài.

Bỗng nhiên, Phó Tiểu Sơn vấp chân, bị một đôi tay chặn lại, ngã nhào vào một cái ôm mềm mại.

Không thể để bị bắt được, không thể để bị bắt được!

Cậu bé liều mạng giãy giụa.

“Anh!”

Theo tiếng gọi ngọt ngào, cậu bé ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đang lo lắng nhìn mình.

Khương Nguyệt sợ hãi, ôm chặt lấy Phó Tiểu Sơn: “Trời ơi, thật sự là con, sao con lại ở đây! Em trai đâu?!”

Cô đi mua kẹp tóc cho Tiểu Quả, nghe thấy giữa đám đông đang cãi nhau, hình như là vì trẻ con đánh nhau, phụ huynh đến trường mách lẻo.

Loading...