Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 147

Cập nhật lúc: 2025-03-19 13:15:42
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới hộp đựng chuỗi ngọc trai có một cuốn sổ tay được bọc rất đẹp.

Lật trang đầu tiên ra, trên đó viết: “Phó Đình Xuyên là của tôi.”

Giang Đông Tuyết giật mình, nhìn kỹ lại một lần nữa.

Trên đó đúng là viết ba chữ “Phó Đình Xuyên”, không sai.

Quân khu này còn có Phó Đình Xuyên thứ hai sao? Không thể nào.

Con tiện nhân Giang Tâm Nhu này, sao cô ta lại quen biết Phó Đình Xuyên?

Giang Đông Tuyết nắm chặt tay, bọn họ có quan hệ gì?

Cạch một tiếng, bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa, tiếp theo là giọng của Giang Tâm Nhu: “Bố, không phải bố đi làm rồi sao, sao lại ở nhà? Ai ở trong phòng con vậy?”

Giang Đông Tuyết giật mình, vội vàng nhét cuốn sổ tay vào lại.

Giang Tâm Nhu đẩy cửa ra, thấy Giang Đông Tuyết mặc chiếc váy liền mà cô ta thích nhất, đang đứng trước gương tết tóc.

“Chị họ về rồi!” Giang Đông Tuyết cười nói: “Áo em rách rồi, chú họ bảo em mượn tạm áo của chị mặc. Em đi ngay đây.”

Nói xong, cô ta đẩy Giang Tâm Nhu ra rồi đi ra ngoài: “Chú họ, không phải chú bảo Tiểu Chu đưa cháu đến bệnh viện sao, đầu cháu đau lắm.”

Nghe tiếng Giang Đông Tuyết rời đi, Giang Tâm Nhu mặt mày tối sầm đi đến chỗ cô ta vừa đứng, kéo ngăn kéo ra. Đồ trang sức trong ngăn kéo bị lục tung lên.

Cô ta lấy cuốn sổ tay dưới hộp đựng đồ trang sức ra, lật ra, thấy trên trang đầu tiên có một dấu tay đen sì.

Giang Đông Tuyết đã lật sổ tay của cô ta!

Lúc cô ta vừa mới trọng sinh, nỗi hận trong lòng không kìm nén được, không có chỗ trút giận, rất nhiều suy nghĩ đều ghi vào cuốn sổ tay này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-147.html.]

Trong nhà chỉ có cô ta và bố nuôi, bình thường căn bản không có ai vào phòng cô ta.

Cô ta vẫn còn sơ suất!

Không biết Giang Đông Tuyết đã xem được bao nhiêu, có nói ra chuyện của cô ta không.

Giang Tâm Nhu nghiến răng.

Phải giải quyết người này càng sớm càng tốt, nếu không sớm muộn gì cũng là mối họa ngầm.

“Tiểu Nhu, bố đến nhà Lữ Tiểu Xuyên một chuyến, nhà mình còn phiếu bánh kẹo không? Lấy cho bố hai phiếu.” Lư Kiến Quốc ở bên ngoài gọi cô ta.

“Vâng.” Giang Tâm Nhu đóng sổ tay lại, nghĩ ngợi một lát, nhét sổ tay xuống dưới đệm giường rồi mới đi ra ngoài: “Bố, không phải bố còn phải đi họp sao, con đến đưa thay bố, con nhớ nhà Lữ Tiểu Xuyên hình như ở gần nhà Phó Đình Xuyên, con tiện thể xem xem họ còn thiếu gì không.”

“Được, vậy vất vả cho con gái ngoan của bố rồi.” Lư Kiến Quốc đau lòng nói: “Con mới khỏi trật tay, đừng mệt quá, nếu họ thiếu gì, con ghi lại, bảo Tiểu Chu đi làm.”

“Vâng, con biết rồi, bố yên tâm!”

Lư Kiến Quốc vẻ mặt an ủi, con gái quá hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.

Mấy ngày nay con gái rõ ràng không vui, vợ mất sớm, ông ấy lại thường xuyên bận công việc, ít quan tâm đến con gái, bây giờ muốn hỏi, cũng không biết mở lời thế nào.

...

Vân Mộng Hạ Vũ

Đuổi Giang Đông Tuyết đi, sức lực tích tụ của dì Hồng tan biến, phải nhờ Khương Nguyệt dìu mới miễn cưỡng đứng vững.

Vì chuyện này mà hàng xóm láng giềng đều bị kinh động, đúng vào giờ cơm trưa, hàng xóm đều ra xem náo nhiệt.

Khương Nguyệt khuyên nhủ: “Dì Hồng, sáng sớm dì đã đi mua thịt mua gà, làm một bàn đồ ăn ngon đãi họ, cô gái này không biết điều cũng thôi đi, còn chê bai nhà nghèo, không có tivi màu lớn. Chê Tiểu Xuyên nhà dì thấp bé, chúng ta không chấp nhặt với cô ta.”

Vừa nãy Giang Đông Tuyết ở bên ngoài mắng Lữ Tiểu Xuyên lùn, bị dì Hồng cầm chổi đuổi đánh một đường.

Loading...