Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 120
Cập nhật lúc: 2025-03-19 05:51:01
Lượt xem: 36
Anh đến tặng táo, các cô y tá đều rất vui, họ rất muốn hỏi mối quan hệ của anh với bệnh nhân trong phòng bệnh, chắc không phải quan hệ nam nữ nhỉ.
Mọi người đều đồn anh là đối tượng xem mắt mà viện trưởng giới thiệu cho cháu gái mình là Giang Đông Tuyết, vừa rồi còn có người thấy anh từ phòng làm việc của viện trưởng đi ra.
Tiếc là người đàn ông ưu tú như vậy, lại không có duyên với họ.
Giang Đông Tuyết vừa mặc áo blouse trắng xong, cùng mấy đồng nghiệp đến giao ban, người bên cạnh đẩy đẩy cô ta: “Này, người ta đến tìm cô kìa! Còn tặng táo nữa. Sao đi nhanh thế, cũng không nói với cô một câu.”
“Còn không phải vì Giang đại mỹ nhân của chúng ta quá lạnh lùng, người ta ngại à!”
Giang Đông Tuyết mỉm cười kiêu kỳ, đi tới cầm lấy mấy quả táo trên bàn: “Một mình tôi ăn không hết, chia cho mọi người nhé.”
Các y tá trực trên mặt cười tươi, nhưng trong lòng chỉ cảm thấy buồn nôn.
“Rõ ràng là người ta tặng để cảm ơn chúng ta đã cứu người, sao chớp mắt đã thành tặng cho cô ta rồi.”
“Ai bảo người ta là đối tượng xem mắt của cô ta chứ.”
“Tôi thấy chưa chắc đâu! Người đó còn chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái, tôi thấy là cô ta tự mình đa tình thôi!”
“Vân Vân, tôi nhớ nhà bác ruột của cô ở khu gia thuộc quân đội phải không, cô nhờ người nói giúp đi, giới thiệu đối tượng cho mọi người.”
Mọi người cười nhìn cô gái đầu nấm: “Đúng vậy, chúng tôi không dám mơ tưởng đến sĩ quan gì đâu, chỉ cần lính trơn là được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-120.html.]
Cô gái đầu nấm cười nói: “Tôi về sẽ hỏi thử nhưng có được hay không thì không chắc đâu.”
“Được chứ, sao lại không được, đừng để Đông Tuyết nhìn thấy nhé, lỡ cô ta tưởng chúng ta cướp rể hờ của cô ta thì sao!”
Giang Đông Tuyết chia vài quả táo, xách số còn lại vào phòng nghỉ của nhân viên trực, khóa vào tủ của mình.
Vừa rồi cô ta đi theo Phó Đình Xuyên, thấy anh vào phòng làm việc của viện trưởng, cô ta đã chắc mười mươi về thân phận của Phó Đình Xuyên rồi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Đến bệnh viện hai ngày mà không đến chào hỏi cô ta, chắc là chú đã chỉ bảo anh rồi.
Người này cũng biết điều, còn biết tặng táo cho cô ta, chỉ là hơi nhát gan, mặt mũi cũng không thèm gặp đã đi.
Nghĩ theo hướng khác, đối phương không dám gặp cô ta, chứng tỏ là thấy không tự tin trước mặt cô ta.
Cô ta tự mãn ngắm mình trong gương. Chủ nhật hai người sẽ chính thức xem mắt, hẹn gặp ở nhà chú cô ta. Nhà chú cô ta ở khu gia thuộc quân đội, đó là khu nhà ở thương mại đẹp nhất thành phố, bên trong còn có sân bóng, bể bơi.
Nghe nói quân đội cấp nhà cho sĩ quan, nếu cô ta có thể kết hôn với Phó Đình Xuyên, sau này cô ta có thể ở trong khu gia thuộc, cũng có thể giống như phụ nữ trên tivi vào chủ nhật mặc bikini đẹp đi bơi và uống trà chiều.
Điểm không tốt duy nhất là, nhà dì cô ta cũng ở trong khu gia thuộc.
Từ nhỏ cô ta đã không thích chị họ nhà dì, người đẹp, điều kiện gia đình tốt hơn cô ta, biết nhảy múa, còn thích khoe khoang trước mặt cô ta. Mỗi lần họ hàng tụ tập, các bậc trưởng bối đều khen chị họ cô ta như hoa như ngọc, phiền c.h.ế.t đi được.
Nhưng đến giờ chị họ cô ta vẫn chưa có việc làm, không giống cô ta, sớm đã có được bát cơm sắt ở bệnh viện huyện. Nghe nói chị ta còn muốn vào đoàn văn công, buồn cười c.h.ế.t đi được, cũng không biết xấu hổ, nếu không nhờ mặt mũi của dượng thì ai biết chị ta là ai chứ.