Nữ Hoàng Giải Trí Xuyên Không Thành Người Vợ Lười Biếng - Chương 118

Cập nhật lúc: 2025-03-19 05:50:57
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Oa oa... Cô ơi tỉnh lại đi...”

Vừa lên lầu đã nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Quả.

Khương Nguyệt bước nhanh hai bước, thấy Phó Linh ngất xỉu trước quầy y tá, mấy y tá đang bận rộn bóp nhân trung, cho cô ấy uống nước.

Bình An dắt Tiểu Quả, Tiểu Quả còn chưa cao bằng quầy, đáng thương lau nước mắt.

Khương Nguyệt giật mình, muốn nhanh chóng đi qua, động đến vết thương sau lưng, đau đến choáng váng.

“Tiểu Quả!” Phó Giang Hà chạy như bay.

Phòng làm việc của viện trưởng.

Phó Đình Xuyên còn chưa gõ cửa, Thẩm Lập đã nhìn thấy anh.

“Mau vào đi, đừng khách sáo.” Thẩm Lập nhiệt tình vỗ vai anh, Thẩm Lập và bố Phó là chiến hữu, Phó Đình Xuyên nhập ngũ cũng là do Thẩm Lập bảo lãnh, hai người đã mấy năm không gặp.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nói chuyện phiếm xong, Phó Đình Xuyên hỏi thăm tình hình của Khương Nguyệt: “Có loại bệnh nào mà đột nhiên rất sợ đau, còn tính tình thay đổi không?”

“Thực ra có bệnh não bị tổn thương, một số vùng thần kinh bị tổn thương, dẫn đến cảm giác bất thường. Tình hình của vợ cậu tôi đã tìm hiểu rồi, trước đây cô ấy không bị chấn thương não, rất khó để đánh giá.”

Lúc bố Phó hấp hối đã dặn dò Thẩm Lập chăm sóc Phó Đình Xuyên nhưng Phó Đình Xuyên đi một mạch mười mấy năm, căn bản không cho Thẩm Lập cơ hội chăm sóc. Thẩm Lập luôn lo lắng, rất để tâm đến chuyện của anh. Đã không giúp được Phó Đình Xuyên thì giúp vợ anh cũng vậy.

Thẩm Lập cũng không ngờ, cô gái cứu người ông ấy gặp hai ngày trước, lại là vợ của Phó Đình Xuyên.

Cô gái này rất tốt, dũng cảm đấu với bọn buôn người, phẩm hạnh tốt, y thuật cũng tốt, ông ấy rất thích.

Ông ấy còn đang tính toán đợi vợ anh khỏi bệnh, sẽ bảo Phó Đình Xuyên tác động, để cô đến bệnh viện học tập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-118.html.]

Cho nên nghe Phó Đình Xuyên nói đến chuyện Khương Nguyệt đau đớn bất thường, ông ấy liền để tâm nhưng kiểm tra xong vẫn không tìm ra nguyên nhân.

Thẩm Lập suy nghĩ một chút: “Trên lý thuyết thì có khả năng này. Nhưng cậu nói tính tình thay đổi, hiện tại vẫn chưa có tài liệu nghiên cứu nào về phương diện này, tôi không thể xác định được.”

Thẩm Lập: “Điều kiện y tế ở huyện chúng ta có hạn, có cơ hội cậu vẫn nên đến thành phố lớn xem.”

Cô gái kia có năng khiếu về y học như vậy, nếu thực sự vì bệnh gì đó ảnh hưởng đến não thì thật đáng tiếc.

“Ừ, có cơ hội sẽ đưa cô ấy đi khám.”

Phó Đình Xuyên nghi ngờ có phải lúc anh không ở nhà, Khương Nguyệt bị thương ở đầu, dẫn đến đau đớn bất thường, còn xuất hiện nhân cách thứ hai.

Nhưng đây chỉ là suy đoán, vẫn chưa thể kết luận.

Anh lấy chiếc vòng ngọc mà bố để lại ra: “Chú đã từng thấy cái này chưa?”

Phó Linh nói chiếc vòng này là do bác sĩ đưa, anh lập tức nghĩ đến Viện trưởng Thẩm.

Viện trưởng Thẩm là người duy nhất mà bố anh quen biết ở huyện.

Cho dù chiếc vòng không phải do Viện trưởng Thẩm đưa thì ông ấy chắc hẳn cũng có thể tìm được một số manh mối.

Thẩm Lập nhìn thấy chiếc vòng, sắc mặt không đổi, ngạc nhiên hỏi: “Không quen, lấy ở đâu vậy?”

Phó Đình Xuyên có chút thất vọng, lo lắng chiếc vòng có liên quan đến hồ sơ mật, nếu Viện trưởng Thẩm không liên quan đến chuyện này, anh cũng không nói rõ, chuyển sang chủ đề khác.

“Hơn hai mươi năm trước, bố đưa tôi đến nhập viện, chú có biết chuyện này không?”

Thẩm Lập cười: “Lúc đó tôi còn chưa được điều đến đây, sao vậy?”

Phó Đình Xuyên lắc đầu: “Chị gái tôi vô tình nhắc đến, nói năm đó có người giúp chúng tôi, muốn hỏi xem người đó là ai, để đi báo đáp.”

Loading...