Khương Nguyệt không vạch trần tâm tư nhỏ bé của cậu, dẫn hai đứa trẻ trực tiếp đi đăng ký khám khoa tai mũi họng.
Trong ký ức của nguyên chủ, Phó Tiểu Sơn lúc trước còn biết nói nhưng không nói nhiều. Một hai ngày mới nói một câu, sau đó dần dần không nói nữa.
Phó Đình Xuyên đưa Phó Tiểu Sơn đến huyện khám, là do ăn nhầm thuốc diệt chuột nên bị câm, nói là không chữa được.
Năm đó trong thôn xảy ra nạn chuột, nhà nhà trong thôn đều phát thuốc diệt chuột mới, có rất nhiều trường hợp trẻ em ăn nhầm thuốc diệt chuột, Phó Đình Xuyên chỉ có thể trách nguyên chủ chăm sóc không chu đáo, anh nghi ngờ nguyên chủ nhưng không có bằng chứng, hơn nữa anh cho rằng nguyên chủ căn bản không có gan hạ độc hại người, cũng không có động cơ.
Khương Nguyệt cầm đơn thuốc của bác sĩ đi nộp tiền, để hai anh em ngồi đợi trên ghế.
Phó Giang Hà nhìn Khương Nguyệt đang xếp hàng, phấn khích kéo anh trai: “Anh, cô ta đăng ký khám bệnh cho anh đấy! Anh sẽ sớm nói được thôi!”
Vân Mộng Hạ Vũ
Nếu mụ đàn bà độc ác chữa khỏi bệnh cho anh trai mình, cậu bé quyết định sau này sẽ không gọi cô là “Mụ đàn bà độc ác.” nữa, cũng không mắng cô trong lòng nữa!
Phó Tiểu Sơn không cảm động, cậu bé cúi đầu, mái tóc dài che mắt.
Cậu bé đứng một mình, dường như không liên quan đến mọi thứ xung quanh, chỉ khi Phó Giang Hà nói chuyện với cậu bé, cậu bé mới có phản ứng.
Những người xung quanh tự động tránh đứa trẻ kỳ lạ này. Cảm thấy cậu bé mặc quần áo vừa bẩn vừa rách, ánh mắt nhìn người khác rất thẳng, không biết có bệnh gì không.
Khương Nguyệt chú ý đến, không cố gắng để Phó Tiểu Sơn hòa nhập với mọi người, mỗi đứa trẻ đều có nhịp độ trưởng thành và tần suất kết nối với thế giới bên ngoài của riêng mình, không thể ép buộc mọi đứa trẻ đều giống nhau.
Tính cách của trẻ có thể phát triển tự do, không cần ngoan ngoãn không cần chiều chuộng, tất nhiên, miễn là không phản xã hội!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-hoang-giai-tri-xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-luoi-bieng/chuong-117.html.]
Bác sĩ kiểm tra cổ họng của Phó Tiểu Sơn.
“Dây thanh quản bình thường, cổ họng không sao, cũng không phải bẩm sinh, vậy chỉ còn khả năng là tê liệt thần kinh, các người đến khoa thần kinh xem thử.”
Khương Nguyệt dẫn họ đến khoa thần kinh, làm một loạt các xét nghiệm, không phát hiện ra vấn đề gì, chỉ nói rằng suy đoán là do độc tố ảnh hưởng đến thần kinh.
Kết quả kiểm tra giống với lần trước, Khương Nguyệt không tin, cô hơi hối hận vì trước đây không theo ông nội học y thuật, bây giờ rơi vào thời đại này khó khăn trăm bề.
Ngành giải trí chưa phát triển, những kỹ năng cô biết không có nhiều đất dụng võ. Cần dùng đến y thuật thì lại chỉ học được nửa vời. Giá như ông nội còn sống thì tốt biết mấy.
Nếu chứng câm của Phó Tiểu Sơn thực sự là do độc tố ảnh hưởng, với y thuật của ông nội nhất định có thể chữa khỏi.
Ra khỏi phòng khám, Phó Tiểu Sơn không có biểu cảm gì, Phó Giang Hà thì mặt mày thất vọng.
Khương Nguyệt an ủi cậu bé: “Đừng lo, dì sẽ tìm cách nói với bố con, cổ họng của Tiểu Sơn nhất định có thể chữa khỏi.”
Trong nguyên tác, Phó Tiểu Sơn cho đến khi đ.â.m c.h.ế.t cô vào tù, vẫn không chữa khỏi chứng câm.
Nhưng kiếp này có cô là biến số, có lẽ mọi thứ sẽ khác.
Khương Nguyệt lấy lại tinh thần, ít nhất không thể để lộ vẻ sợ hãi trước mặt bọn trẻ. Phó Giang Hà tâm tư nhạy cảm, để tránh cho cậu bé lại lo lắng.
Cô dẫn hai đứa trẻ về phòng bệnh, vết m.á.u ở sảnh khoa nội trú đã được lau sạch, bà nội Phó và những người khác không có ở đó.