(Nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 260 +261: Thử tình vô kế khả tiêu trừ, tài hạ mi đầu, khước thượng tâm đầu (18 + 19)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-09 12:00:48
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Trung Sơn còn chuyện cần bàn bạc với bọn họ, liền với Ôn Hy Ân: "Con chơi với bọn họ ."

 

Ở cùng bọn họ thì gì vui, vốn dĩ chẳng cùng một hội.

 

Ôn Hy Ân Lương Trung Sơn, thực sự qua đó chút nào. Lương Trung Sơn thấy cô cứ đực đó như cái cột nhà, liếc cô một cái.

 

"Còn chuyện gì nữa ?"

 

Ôn Hy Ân lắc đầu, đôi mắt trông mong Lương Trung Sơn.

 

Lương Trung Sơn nhíu mày: "Không việc gì còn đây gì? Đi chơi với bọn họ ."

 

"Hy Ân, ngại qua đó ? Để chú gọi thằng nhóc thối nhà chú qua dẫn cháu ."

 

Phạm gia chủ vô cùng nhiệt tình, liền bảo phục vụ bên cạnh gọi Phạm Hàm tới.

 

Phạm Hàm đến bên cạnh Phạm gia chủ, ngoan ngoãn chào hỏi từng vị chú bác xung quanh, khi ánh mắt đến Ôn Hy Ân bên cạnh Lương Trung Sơn thì khựng một chút.

 

"Cha, cha gọi con qua việc gì ạ?"

 

"Dẫn Hy Ân qua đó chơi , bắt nạt nữa đấy."

 

Phạm Hàm diện mạo , khi lộ hai chiếc răng khểnh trông vô hại cực kỳ. Cậu tiến lên phía , trực tiếp mật khoác vai Ôn Hy Ân: "Cha yên tâm, con và Hy Ân quan hệ lắm, thể bắt nạt ? Cậu đúng ?"

 

Toàn bộ nóng đều lòng bàn tay Phạm Hàm đặt vai cô hút , những khớp ngón tay to rộng dùng sức siết c.h.ặ.t lấy xương bả vai mỏng manh của cô, gần như bóp nát nó.

 

Ôn Hy Ân nhịn đau, mặt Phạm Hàm với ánh mắt u ám.

 

Sức lực của tên nhóc lớn, hơn nữa còn giống như một con ch.ó, đặc biệt thích c.ắ.n . Ôn Hy Ân hận thể trực tiếp hất tay , vung cho một cái tát, nhưng mặt bao nhiêu thế cô chỉ thể nhẫn nhịn.

 

"Phải đấy." Ôn Hy Ân gần như nghiến răng nghiến lợi thốt hai chữ .

 

Phạm Hàm dẫn cô đến mặt đám thiếu gia lúc nãy. Những cũng chướng mắt Ôn Hy Ân, chẳng ai coi trọng ai, nhưng cũng ai dám loạn quá mức khó coi.

 

Ít nhất thì cũng chỉ là mỉa mai ngoài miệng cho sướng .

 

Bọn họ đều lấy Phạm Hàm đại ca, mà quan hệ giữa Phạm Hàm và Ôn Hy Ân thậm chí thể coi là tồi tệ, hai sáng tối đều ít tranh chấp.

 

Dạo gần đây Ôn Hy Ân an phận hơn nhiều, bọn họ trúng đào hát nào đó ở Lê Viên. Cũng thật, Ôn Hy Ân, Phạm Hàm cảm thấy thú vui cũng ít hẳn.

 

Trước đây thích nhất là tìm rắc rối với Ôn Hy Ân, cậy Ôn Hy Ân đ.á.n.h , thường xuyên lừa cô góc nhỏ bắt nạt một trận trò.

 

Ngay cả đó Ôn Hy Ân tìm đến đ.á.n.h trả , Phạm Hàm vẫn cảm thấy vui.

 

"Ồ! Đây chẳng là Lương thiếu gia ? Sao đến chỗ chúng thế ."

 

"Qua đây , Lương thiếu gia đừng khách sáo, chúng cùng trò chuyện cho vui."

 

Đám thiếu gia chuyện với giọng điệu âm dương quái khí, mà ngứa răng.

 

Phạm Hàm một tiếng, dường như tháo bỏ lớp mặt nạ vô hại mặt , nghiêng đầu chuyện với Ôn Hy Ân bằng giọng điệu mềm mỏng nhưng tẩm độc u ám, chỉ đủ để một thấy.

 

"Tiểu thiếu gia, chúng chơi đùa cho t.ử tế nào."

 

Ôn Hy Ân thẳng về phía , dùng sức đến mức mắt xuất hiện một quầng đen nhỏ.

 

Bàn tay vai đe dọa siết mạnh một cái, Ôn Hy Ân mới mạnh bạo hất tay xuống. Trên gương mặt tinh tế nồng đượm, đôi lông mày thanh mảnh hạ thấp xuống, như đang kìm nén một luồng hung bạo, ánh mắt thâm hiểm thoáng hiện nơi đáy mắt đầy vẻ khó lường.

 

"Ta chơi với các ."

 

Nếu dáng vẻ của Ôn Hy Ân thể dọa khác, thì chẳng thể dọa Phạm Hàm lấy một phân. Ngược , còn thấy biểu cảm của cô thú vị.

 

Phạm Hàm vươn tay khoác vai cô, dùng lực mạnh, Ôn Hy Ân căn bản cách nào hất tay , đành để lôi kéo xuống sofa .

 

Những xung quanh đều là bạn của Phạm Hàm, bọn họ cũng vẻ như quan hệ với Ôn Hy Ân lắm mà bắt chuyện, nhưng trong lời sáng tối đều giấu kim châm.

 

Ánh mắt Ôn Hy Ân rũ xuống thèm liếc chúng nhân lấy một cái, cô lạnh lùng nhếch môi, lộ một tia mỉa mai: "Não đám các vấn đề ? Sáng nay ăn phân dọn sạch ? Đứng xa thế còn ngửi thấy mùi hôi thối ."

 

Cách chuyện của Ôn Hy Ân thực sự thô tục, đặc biệt là khi lời c.h.ử.i bới càng thô lỗ. Đám thiếu gia thường ngày đều năng điệu bộ, dễ dàng thốt lời thô tục vì cảm thấy điều đó mất phận.

 

sự giáo d.ụ.c của bọn họ khi gặp Ôn Hy Ân đều biến thành hư vô.

 

"Cái thằng lùn tịt nhà ngươi, lớn lên còn chẳng cao bằng con Lai Phúc nhà , ngươi mặt mũi mà vác mặt ngoài ?"

 

Điều Ôn Hy Ân ghét nhất chính là khác lùn, mặc dù chiều cao của cô thực hề thấp, thậm chí thể coi là thon thả, nhưng cạnh đám thiếu gia cao lớn vạm vỡ , quả thực là phần thấp bé.

 

Đám tiểu thiếu gia thích nhất là nắm thóp khác, nắm thật c.h.ặ.t, từ nhỏ đến lớn.

 

Trước đây bọn họ cũng dám thẳng mặt như , nhưng bây giờ chỉ một Ôn Hy Ân, cơ hội thế nhất định bắt nạt một chút cho bõ.

 

Ôn Hy Ân liếc mắt , lông mày hạ xuống, khóe miệng nhếch lên một nụ : "Xấu xí như ngươi còn mặt mũi ló ngoài, mặt mũi ló ."

 

Thấy hai sắp sửa lao xô xát công khai, Phạm Hàm cũng màng xem náo nhiệt nữa, vội vàng kéo Ôn Hy Ân bật dậy xuống.

 

"Ngươi mà đ.á.n.h ở đây, sợ cha ngươi lột da ngươi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-260-261-thu-tinh-vo-ke-kha-tieu-tru-tai-ha-mi-dau-khuoc-thuong-tam-dau-18-19.html.]

 

Nếu thực sự xảy đ.á.n.h ở đây, chuyện vỡ lở , Phạm Hàm chắc chắn cũng thoát khỏi trận đòn nhừ t.ử của vị ở nhà .

 

Ôn Hy Ân chê bai nhích xa một chút, vẻ mặt đếm xỉa đến .

 

Phạm Hàm chịu nổi dáng vẻ của Ôn Hy Ân. Bất kể ở cũng là sự hiện diện thể phớt lờ, nhưng cứ mắt Ôn Hy Ân, Phạm Hàm cảm thấy giống như rác rưởi đất .

 

Cảm giác khó chịu, thế nên Ôn Hy Ân càng để ý đến , càng cố tình sán gần để ghét.

 

"Ngươi sán gần thế gì? Ngươi bệnh ?"

 

"Đây nhà ngươi , sán chỗ nào thì sán."

 

Ôn Hy Ân tuy miệng mắng mỏ, nhưng cũng chịu nổi sự mặt dày của Phạm Hàm. Cậu ép Ôn Hy Ân một góc sofa, nụ gương mặt tuấn mỹ non nớt trông cũng thật đáng ghét.

 

Đám thiếu gia xung quanh đều đưa mắt , trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

 

Mỗi một bọn họ đều thể phát hiện một Phạm Hàm khác biệt bên cạnh Ôn Hy Ân. Thực tế trong lòng bọn họ đều sùng bái Phạm Hàm, nếu cũng chẳng chịu hạ gọi là đại ca. Gia thế của mỗi đều thuộc hàng đỉnh cao, nhưng chơi với Phạm Hàm lâu ai , bất kể là cách đối nhân xử thế việc đều khiến đám thiếu gia tâm phục khẩu phục.

 

Có đôi khi Phạm Hàm trưởng thành vững chãi giống như vẻ ngoài mười sáu tuổi, nhưng cứ hễ gặp Ôn Hy Ân, Phạm Hàm mới sự tràn đầy sức sống vốn của lứa tuổi .

 

Vẻ mặt Ôn Hy Ân đầy sự chán ghét thôi, cái mặt Phạm Hàm là thấy phiền.

Chương 261: Thử tình vô kế khả tiêu trừ, tài hạ mi đầu, khước thượng tâm đầu (19)

Người dám lộ biểu cảm như với Phạm Hàm, e rằng cũng chỉ Ôn Hy Ân.

Thế nhưng cái tên cứ luôn thích sấn gần bên Ôn Hy Ân, đùi dán đùi, tay chạm tay. Thân hình Phạm Hàm cao lớn nổi bật, bao trùm lấy vóc dáng mảnh khảnh của Ôn Hy Ân trong bóng bóng của .

"Dạo thấy ngoài chơi?"

Phạm Hàm ngoẹo đầu, ghé sát tới mức thở phả cả mặt cô, Ôn Hy Ân thậm chí thể ngửi thấy mùi nước hoa nam .

Mùi hương hề khó chịu, trái còn dễ ngửi.

Ôn Hy Ân vốn chịu nổi việc khác dựa gần như thế, cô dùng sức đẩy một cái, Phạm Hàm im nhúc nhích.

"Mẹ kiếp, còn xịt nước hoa nữa, đàn ông con trai gì mà điệu chảy nước thế."

Ôn Hy Ân chỉ mỉa mai Phạm Hàm một chút.

Phạm Hàm lườm cô một cái, giọng hạ thấp mang theo chút khàn khàn: "Đây gọi là chú trọng, gọi là thời thượng, quê mùa quá ."

Đàn ông bây giờ đúng là chú trọng, Phạm Hàm sống càng tinh tế hơn, đến cả từng sợi tóc cũng chăm chút kỹ lưỡng.

Hơn nữa còn nhiều thói , đặc biệt là khi ăn bên ngoài, lau bát đũa vốn sạch sẽ thêm một nữa. Ôn Hy Ân từng thấy một và cảm thấy kiểu đàn ông chút đáng sợ.

Ôn Hy Ân khẩy một tiếng.

Một gã đàn ông để tóc dài, xịt nước hoa, còn lắm chuyện, Ôn Hy Ân thật cạn lời với hạng .

Hệ thống: 【 Cô còn mặt mũi , xem chút dáng vẻ phụ nữ nào . 】

Ôn Hy Ân cái hệ thống bắt đầu soi mói : 【 Sao dáng vẻ phụ nữ? 】

Hệ thống: 【 Cô chỗ nào giống chứ? Dựa cái n.g.ự.c bằng phẳng như sân bay ? Hay là cái giọng nam chẳng nam nữ chẳng nữ của cô? Hay dựa việc hai ngày cô mới gội đầu một ? 】

Ôn Hy Ân hiểu nổi, chuyện thì liên quan gì đến việc cô gội đầu cơ chứ.

Hệ thống khi châm chọc một hồi thì lập tức "lặn" mất tăm, cho Ôn Hy Ân cơ hội phản bác.

Đột nhiên, gò má truyền đến cảm giác ngứa ngáy, Ôn Hy Ân hồn thì thấy bên cổ từ lúc nào xuất hiện một cái đầu.

Cô giật túm lấy tóc của đó: "Anh đang cái gì đấy?"

Phạm Hàm túm tóc, chỉ đành rụt đầu . Đôi mắt tối, bên trong dường như thứ gì đó đậm đặc đang chuyển động.

Ánh mắt như khiến Ôn Hy Ân ngẩn .

"Có cũng xịt nước hoa ?"

Câu hỏi vu vơ khiến Ôn Hy Ân nhất thời phản ứng kịp: "Hả? nha."

"Cậu lừa ."

Chỉ thấy nheo mắt, ánh mắt quét kỹ gương mặt Ôn Hy Ân, ch.óp mũi dường như vẫn còn thoang thoảng mùi hương lạnh lẽo mê , từng sợi từng sợi quấn lấy dây thần kinh của , thở âm trầm lan tỏa nơi đáy mắt.

"Nếu , tại mùi thơm?"

Chủ đề chuyển quá nhanh, hơn nữa biểu cảm mặt Phạm Hàm cũng đổi quá mau, tất cả khiến Ôn Hy Ân vẫn còn trong trạng thái ngơ ngác.

Có lẽ vì ánh đó quá sắc bén.

Ôn Hy Ân chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

"Cậu lén lưng xịt nước hoa?"

Trong bầu khí căng thẳng quỷ dị như , lời thực sự quá mức kỳ quặc.

Có lẽ vì ánh mắt của Ôn Hy Ân quá trực diện, cái đó rõ ràng là đang một kẻ ngốc, Phạm Hàm thu hồi ánh mắt đầy tính công kích, hì hì : "Đùa chút thôi, tiểu thiếu gia chắc sẽ để bụng chứ?"

Ôn Hy Ân: "Tránh xa ."

Phạm Hàm coi như thấy, ánh mắt lưu luyến Ôn Hy Ân một thoáng, chợt nhướng mày, đầy hứng thú : " phát hiện trông cũng khá đấy."

Nói liền khinh khỉnh định vươn tay vuốt ve mặt Ôn Hy Ân. Phạm Hàm cúi đầu Ôn Hy Ân đang trong bóng tối của , ánh mắt sẫm .

Người với mày mắt thanh tú lúc khẽ nhíu mày, đồng t.ử đen lánh trong vắt ngơ ngác , như thể kinh ngạc vì những lời như phát từ miệng , cơ thể căng thẳng, cứ thế để bàn tay chạm lên má trái của .

Làn da thật mềm, thật mát, khiến Phạm Hàm nhịn mà véo một cái. Hắn tay nhẹ nặng, mặt Ôn Hy Ân lập tức véo đỏ một mảng.

"Anh cút xa cho lão t.ử!"

Ôn Hy Ân hất phắt tay , đôi mắt xinh trừng trừng . Gò má bên trái để hai dấu ngón tay, chính là kiệt tác của Phạm Hàm.

Phạm Hàm híp mắt thu tay , trêu chọc Ôn Hy Ân nữa.

Khoảng cách giữa họ vẫn khá gần. Phạm Hàm nghĩ đến mùi hương lạnh nhạt ngửi thấy khi ghé sát lúc nãy, ch.óp mũi chút ngứa ngáy.

Sao đây phát hiện Ôn Hy Ân thơm như nhỉ, chẳng là dùng hãng nước hoa nào, khiến cũng mua một lọ.

Có lẽ vì cảm xúc nồng nhiệt thèm che giấu của Ôn Hy Ân khiến Thẩm Nguyệt cảm nhận , trong một Thẩm Nguyệt xuống đài, Ôn Hy Ân theo lệ thường theo.

Ban chủ đặc biệt dành một căn phòng nhỏ để chuyên phục vụ Ôn Hy Ân.

Thẩm Nguyệt kịp hí phục, nhưng lớp hóa trang mặt tẩy sạch. Anh để tóc ngắn, phần tóc trán dài, gương mặt thanh tú nhã nhặn, mỗi nét vẽ đều như danh sư hội họa phác họa nên.

Anh ghế gỗ, tay bưng tách bằng sứ thanh hoa.

Ôn Hy Ân ít khi thấy gương mặt thật của , lúc trong bầu khí yên tĩnh bỗng cảm thấy thẹn thùng.

"A Nguyệt, đây là món quà chuẩn cho ngươi, ngươi xem thích ?"

Ôn Hy Ân lấy một chiếc hộp gói ghém tinh xảo, đặt ngay bên tay Thẩm Nguyệt.

Đặt tách sứ sang một bên, Thẩm Nguyệt thong thả mở hộp , bên trong là một chiếc đồng hồ danh tiếng. Chiếc đồng hồ chế tác tinh xảo, chất cảm cần chạm cũng là hàng thật.

Tuy nhiên, thứ như khiến Thẩm Nguyệt thêm cái thứ hai, quá ba giây đóng hộp .

Ôn Hy Ân căng thẳng nghiêng mặt , dè dặt hỏi: "Là thích ?"

Thẩm Nguyệt thu hết thần sắc của cô mắt. Trong lòng sớm một phỏng đoán, giờ đây chứng thực.

"Lương thiếu gia thích ?"

Giọng Thẩm Nguyệt trong trẻo thư thái, thấu một loại phong cốt thanh cao, cùng sự tao nhã kiêu ngạo từ trong xương tủy của bậc thế gia.

Đặc biệt là khí chất của , căn bản là thứ mà một đào hát nên .

Ôn Hy Ân thầm mến trúng tim đen, thẹn thùng đến mức dám mắt đối phương, tự nhiên cũng bỏ lỡ một tia lạnh lẽo và hận thù nơi đáy mắt .

"A Nguyệt, ... tâm ý của ngươi còn hiểu ?" Ôn Hy Ân thực sự nỡ những lời tỏ tình .

Vị tiểu bá vương ngoài trời sợ đất sợ, mặt Thẩm Nguyệt vô hại như một chú thỏ nhỏ.

Lúc cô đang cúi đầu, Thẩm Nguyệt thể thấy một mảng da thịt lộ nơi gáy cô, quanh năm che chắn thấy ánh mặt trời, trắng tựa như ánh trăng chiếu hoa ngọc lan.

"Vậy là thích ?" Thẩm Nguyệt chằm chằm mặt Ôn Hy Ân, vươn đầu ngón tay nhẹ nhàng nâng chiếc cằm gầy gò của cô lên. Làn da chạm cực kỳ mịn màng, khiến lưu luyến rời.

Loading...