[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1345
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:20:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con gái lớn Hạo Tuyết vốn luôn cưng chiều trong nhà thậm chí còn trở về.”
Kể từ năm đó Hạo Tuyết Cảng Thành, cô bắm rễ ở bên đó luôn .
Cô thực là khá chí khí, nếu cũng chẳng thể dứt áo , hiện giờ cô kết hôn, gả một gia đình bình thường, một công việc bình thường, nhưng vì những năm chín mươi Cảng Thành phát triển hơn bên , nên cô vẫn mang một cảm giác ưu việt khá lớn.
Cô cũng chẳng mấy khi về .
Tuy nhiên, đừng Hạo Tuyết ở Cảng Thành cũng chỉ là một dân hết sức bình thường, nhưng nếu tính toán kỹ thì vẫn hơn là ở Tứ Cửu Thành, nếu năm đó cô thật sự gả cho Thạch Hiểu Vĩ, ngày tháng chắc chắn bằng bây giờ.
Đó sẽ là những ngày khổ cực đếm xuể, đắng ngắt như hoàng liên .
Cho nên, Hạo Tuyết cũng là đúng đắn.
Triệu Dung sang Cảng Thành nương nhờ , nhưng Viên Hạo Tuyết cũng chẳng hề ý định thu nhận bà .
Triệu Dung nay tuổi tác lớn, theo ông bạn già, dựa tiền hưu trí của đối phương mà sống qua ngày.
Lão già đó tính tình lắm, tư tưởng trọng nam khinh nữ, gia trưởng một là một hai là hai.
Mấy đứa con của lão càng thù địch Triệu Dung, thường xuyên kiếm chuyện khó dễ.
Dù sống chung một nhà nhưng vẫn khiến Triệu Dung sống trong cảnh tâm lực tiều tụy, nếu bà cũng chút bản lĩnh thì sớm mấy đứa “chó má" chèn ép đuổi .
May mà bà vẫn còn giữ vài phần bản lĩnh của “ xanh".
Bà cũng chẳng hiểu nổi, tại đời đến bước đường .
Bà cũng tìm con cái.
bất kể là đứa nào cũng đều trông cậy .
Hạo Phong và Lý Linh Linh bao nhiêu năm nay vẫn con, vì Viên Hạo Phong từng con riêng nên đều mặc định vấn đề ở phía Lý Linh Linh.
Vì thế, Lý Linh Linh càng thêm chu đáo chăm sóc Viên Hạo Phong một cách tỉ mỉ, đối đãi với như một ông tướng, chỉ thiếu nước bưng bát cơm tận miệng mà thôi.
Lý Linh Linh kiếp “l-iếm cẩu" cả đời, đến giờ vẫn .
Hàng xóm láng giềng cũ trong đại viện thấy cảnh đó đều cảm thán một câu:
“ là si tâm đổi suốt ba mươi năm!”
mỗi một chí hướng, tình nguyện hầu hạ Viên Hạo Phong thì ngoài quản gì.
Viên Hạo Phong cậy nỗi mặc cảm “ sinh " của Lý Linh Linh nên ít bậy bên ngoài.
keo kiệt về tiền bạc, chịu chi tiền vì mấy việc đó, Lý Linh Linh thấy đ-âm mừng rỡ, đinh ninh rằng nhà chẳng chịu thiệt.
Đàn ông và đàn bà chuyện với , nhà là đàn ông thì thiệt thòi gì hết.
Chẳng , thỉnh thoảng còn mang chút đồ về, chứng tỏ đàn ông của cô là bản lĩnh.
Lý Linh Linh lấy đó nhục mà trái còn lấy đó vinh.
Cô đúng là con gái của Lâm Tam Hạnh, cũng may là cô con, chứ nếu lỡ sinh một đứa con gái thì xong đời .
Cái gen “não yêu đương" của đám phụ nữ nhà họ đem nước Trường Giang cũng rửa sạch!
Dù Lý Linh Linh và Viên Hạo Phong hạng bình thường, nhưng Lý Linh Linh đảm đang tháo vát, họ chút nền tảng tích lũy từ thời nghề “đổ gia" (buôn lậu/buôn chuyến) ngày , nên nếu bảo là tầng lớp đáy xã hội nghèo khổ thì cũng đến mức.
Dù con cái thì cũng bớt một “con quái vật ngốn vàng" mà.
Ngày tháng của họ trôi qua cũng khá , họ cũng đưa tiền sinh hoạt cho Triệu Dung, nhưng một chút thì , chứ nhiều hơn là nửa xu cũng cho.
Triệu Dung cầm tiền sinh hoạt, mỗi tháng tiền ăn còn chẳng đủ, nên càng bám riết lấy lão già buông.
Triệu Dung cũng tìm đến con gái út Hạo Nguyệt, nhưng Hạo Nguyệt ngốc, Hạo Phong đưa bao nhiêu thì cô đưa bấy nhiêu.
Thế nên Triệu Dung cũng chẳng còn cách nào.
Dù , Hạo Nguyệt từ lúc trưởng thành còn thiết với bà nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1345.html.]
Tuy rằng tiền sinh hoạt của hai đứa con cộng miễn cưỡng đủ sống, nhưng Triệu Dung dám tiêu xài bừa bãi.
Bà vẫn cứ hầu hạ lão già , dù lão ngang bướng nóng tính, nhưng bà vẫn cách nắm thóp lão.
Tuy vất vả một chút nhưng bà thật sự lão già đó ch-ết sớm.
Còn lão ở đó thì chuyện ăn uống vệ sinh của bà đều mất tiền.
Hạo Phong và Hạo Nguyệt cho chút tiền, bà đều thể cất dành .
Cho nên , chỉ thể tận tâm tận lực tiếp tục chăm sóc cái “lão già khú" , mong lão sống thọ thêm chút nữa.
Triệu Dung cũng thường nghĩ, vốn là một sinh viên đại học từ những năm năm mươi, thể đến bước đường ngày hôm nay cơ chứ.
Nghĩ nghĩ , bà cảm thấy sai chuyện gì, chỉ cho rằng khổ, thật sự là khổ quá mà...
Triệu Dung tự oán tự trách, bước chân khập khiễng, bà đến chợ rau, ánh mắt rơi một ...
Đó chính là chị Đại Phạm.
Nhìn xem, hơn bảy mươi mà vẫn việc kìa.
Chẳng hơn bà bao nhiêu.
Đây chính là cái khổ khi gả nhà Thạch Hiểu Vĩ bọn họ.
Chị Đại Phạm ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt của bà , cả hai đều tỏ vẻ như chuyện gì mà dời mắt chỗ khác...
Chị Đại Phạm ngoài bảy mươi , tuổi tác thực sự còn nhỏ, nhưng lúc vẫn ngoài việc, chẳng còn cách nào, mà.
Thạch Sơn cả đời công ăn việc , Thạch Hiểu Vĩ kể từ khi thất nghiệp hơn mười năm cũng thu trong nhà giống hệt ông bố.
Đến nay thu như suốt mười bốn mười lăm năm , cũng chẳng cái gì hết.
Cái nhà , chỉ bà và cô con dâu ngoài bày sạp hàng cộng thêm tiền hưu trí của bà để bù đắp chi tiêu trong nhà.
Đứa con trai nhỏ Thạch Hiểu Quang thì mỗi tháng đều đưa tiền sinh hoạt, nhưng đều bà đem trợ cấp cho thằng con cả hết.
Bà cũng chẳng cách nào, bà đây, chẳng lẽ mặc kệ thằng cả?
Đây là con trưởng mà, là chống đỡ tổ tiên của nhà họ mà.
Sau khi bà ch-ết, nó chính là cầm gậy đưa tang cho bà.
Bà thể mặc kệ nó ?
Ngày tháng nhà bà lúc nào cũng trôi qua gian nan, con dâu mấy ly hôn nhưng đều bà quỳ xuống khẩn cầu, níu giữ .
Cũng may mà, khụ khụ, cũng may mà mấy năm Thạch Sơn qua đời, nhà bà bớt một gánh nặng.
Thế nên mới đến nỗi vất vả như .
Giờ đây ngày tháng vẫn cứ trôi qua một cách miễn cưỡng, con trai tiền đồ, suốt ngày ườn ở nhà lẩm bẩm tên Viên Hạo Tuyết, như một bãi bùn nhão, nhưng đó cũng là con trai ruột, thể quản, bà còn nuôi nấng thằng cháu nội nữa.
Người ngoài bảy mươi, bà cũng chẳng việc, nhưng bà đây thì sợ con dâu nuốt mất tiền bán rau để quỹ riêng.
Ừm, bà đề phòng con dâu đem tiền về trợ cấp cho nhà ngoại nữa chứ.
Mặc dù con dâu gả về mười lăm mười sáu năm nay từng thấy cô bao giờ, nhưng điều đó chẳng ngăn cản việc bà suy đoán con dâu như thế, dù phận con dâu thì đứa nào chẳng ...
Không thấy chắc chắn cũng .
Bà liếc mắt con dâu một cái, chợt thấy một tên trộm đang định móc túi tiền ở ngang hông con dâu:
“Mày cái gì đấy!!!"
Bà đưa tay chộp lấy, tên trộm đó hoảng hốt, dùng sức đẩy một cái vắt chân lên cổ mà chạy.
Chị Đại Phạm “quàng một cái" đ-âm sầm một cái cột trụ, rầm, m-áu chảy xuống...
“Cứu mạng với, mau cứu mạng với, chồng, chồng tỉnh ..."