[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1340
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:20:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ đừng bà mỗi ngày , thực cũng chỉ là treo cái danh thôi, nhiều việc đều giao hết ngoài .”
Bà lão thích đến xưởng, đó là vì ở xưởng nhiều chuyện phiếm, xưởng của họ là xưởng may mặc, chín mươi phần trăm đều là công nhân nữ, chuyện nhà họ Đông chuyện nhà họ Tây, náo nhiệt lắm.
Ai chuyện phiếm là chứ?
Chuyện phiếm nhiều niềm vui nhiều, con mới vui vẻ.
Mọi sự đều do tâm thái mới trẻ trung.
Trần Thanh Dư chính là như , mặc dù cô xuyên hai mươi năm, hiện giờ cũng ngoài bốn mươi, nhưng trông cô so với hai mươi năm đổi nhiều, vẫn trẻ trung lắm.
Tâm thái , mà trẻ trung cho ?
Bà cụ Triệu cũng thế, hiện giờ bà vẫn ăn ngon ngủ kỹ, tai lãng mắt hoa.
Bà cụ Triệu trông thì lắm, nhưng so với những cùng lứa thì trẻ hơn nhiều.
Lúc rảnh rỗi, còn thể cùng Trần Thanh Dư buôn chuyện phiếm .
Bà đúng là thạo tin vạn năng.
Trần Thanh Dư cũng theo đó mà “hóng" ít chuyện, thực sự là nhiều.
Những hàng xóm cũ ở đại viện tạp nham năm xưa cũng vẫn đang tiếp tục cuộc sống của , thỉnh thoảng cũng xuất hiện trong chủ đề của bà cụ Triệu...
Tiệm tang lễ của Trương Manh Manh khai trương.
Vương Kiến Quốc hiện giờ cuộc sống thể tự chăm sóc, tìm một bảo mẫu nhưng cứ đòi kết hôn với bảo mẫu đó cho bằng .
Thạch Hiểu Vĩ nghỉ việc nghiện r-ượu, mà đinh ninh rằng chuyện đều là của Viên Hạo Tuyết, đến nhà họ Viên gây rối nên tạm giam.
Vương Đại Chùy nhường suất chỉ tiêu giữ xưởng cho khác, chủ động nghỉ việc, lái xe taxi, ngày tháng trôi qua vô cùng bận rộn, nhưng cũng sung túc.
Viên Hạo Phong và Lý Linh Linh mở một tiệm ăn nhỏ, Triệu Dung cặp kè với ông đầu bếp, tiết lộ khoản chi phí tiền lương.
Lý Trường Xuyên nghỉ hưu vẫn thêm việc vặt, dốc sức kiếm thêm tiền để dành dụm vốn liếng cho con trai, nhưng con trai ông càng lúc càng giống ông ...
Viên Hạo Tuyết cũng từ Cảng Thành thư về, hiện giờ ở bên đó nhân viên bán hàng, ngày tháng cũng tạm .
Công việc ăn của Mã Kiện và Thái Minh Minh ngày càng lớn mạnh, mở mấy cửa tiệm , ngày tháng càng lúc càng phát đạt....
Những hàng xóm cũ năm xưa, vẫn cứ náo nhiệt như thế, sống , sống .
Trần Thanh Dư thỉnh thoảng cũng thấy một lời đồn đại về khác, hai vợ chồng cô nàng trọng sinh mà cô vẫn luôn chú ý cuối cùng cũng sa lưới.
Nghe là bắt ở biên giới, muộn thêm chút nữa thôi là phụ nữ đó chính đàn ông của hại ch-ết .
là vợ chồng vốn như chim cùng rừng, đại nạn ập đến mỗi tự bay.
Ngoại trừ chuyện , Xa Vĩnh Phong ch-ết mất em trai, nhưng dọa sợ, vẫn cứ tiếp tục đồ tể quốc tế, cần tiền cần mạng, mưa m-áu gió tanh cũng kiếm tiền.
Còn Dư Mỹ Quyên và mấy đứa em cùng cha khác của cô , cũng đều đang bươn chải vì cuộc sống.
May mà, bất kể ngày tháng trôi qua thế nào, cũng ai đến tìm cô cả.
Cứ thế bình thản lạ của , già ch-ết qua .
Bấy nhiêu năm nay, mỗi đều sự phát triển của riêng , Trần Thanh Dư cũng vẫn sống những ngày tháng của .
Chẳng mấy chốc sắp đến cuối năm , năm qua năm khác, ngày tháng trôi qua thật nhanh, nhưng Tết nhất thì luôn luôn náo nhiệt.
Nhà họ chuẩn đầy đủ hàng Tết, vì họ hàng ít, cho nên cũng cần ngoài quá nhiều, ngày tuyết rơi, cả nhà quây quần trong nhà xem tivi chơi mạt chược, ngày tháng nhỏ bé nhàn nhã vô cùng.
Mỗi năm ngày vui vẻ nhất chính là dịp Tết.
Chẳng , lúc cả nhà bốn đang xoa mạt chược, máy VCD đang chiếu phim, chơi liếc một cái.
Đây là bộ phim hot của năm nay, “Đường Bá Hổ điểm Thu Hương".
Rạp phim chiếu, nhà cô mua đĩa phim về.
Phim vui nhộn vô cùng, vẫn cứ hài hước như khi, xem đến mức cả nhà ha ha, đủ , Tiểu Giai liền hỏi:
“Mẹ, nhà b.út tích thật của ông ?”
Trần Thanh Dư nghĩ một lát, gật đầu khẳng định:
“Có!”
“Ôi ơi, xem nhà cũng giàu quá đấy chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1340.html.]
Bà cụ Triệu vỗ đùi :
“Người khác ngay cả hàng giả cũng chắc xem , nhà hàng thật .”
Trần Thanh Dư cũng đắc ý, :
“Con bảo là mua những thứ đó lỗ mà.”
Bà cụ Triệu:
“Phải , cô là giỏi nhất, , hồi đó các con còn nhỏ, nhớ ?
Mẹ các con suốt ngày dắt các con cửa hàng Hữu Nghị?
Ôi chao, hồi đó bà còn hiểu , cứ thấy mấy thứ ăn uống , cũng mua về cái gì!
Bà hồi đó đúng là tầm .
cũng may bà con tuy tầm , nhưng bà quản chuyện bao đồng nha, nếu bà mà ngăn cản, thì bây giờ cái gì cũng .”
Trần Thanh Dư:
“Bà ngăn cản con cũng lời bà mà.”
Khóe miệng bà cụ Triệu giật giật:
“...”
Rất nhanh đó, bà chuyển chủ đề:
“Nhớ ?
Các con còn nhớ ?”
“Đương nhiên là nhớ ạ.”
Tiểu Giai liền khéo léo đưa bậc thang để xuống.
Tiểu Giai chính là vì đến chỗ đó nên mới dần dần nảy sinh hứng thú với những thứ , mỉm cảm thán:
“Bây giờ bên đó còn những thứ như nữa .”
Những năm nay đều phản ứng kịp là những thứ đáng giá, nên sẽ giống như đem bán nữa.
Mấy năm sớm dẹp hết quầy .
Bất kể là cửa hàng Hữu Nghị cửa hàng Hoa Kiều, ngay cả những món đồ của cửa hàng thư họa cũng còn nữa.
Bây giờ còn đến những nơi đó để “đào đồ" (tìm mua đồ giá rẻ), thì đừng mơ nữa.
Nhắc đến chuyện , Tiểu Giai Tiểu Viên đều khâm phục của họ, của họ thật sự lợi hại, bình thường so , gì cũng thể đến mức , chính vì ở đây, họ mới cuộc sống như hiện nay.
Bà cụ Triệu cũng cảm ơn Trần Thanh Dư, bây giờ hồi tưởng những ngày tháng khổ cực năm xưa, dường như còn nhớ nổi nữa .
họ thể những năm tháng , dựa sự đảm đang của Trần Thanh Dư.
Bà lão cũng là đủ, bà :
“Sau các con hiếu thảo thật với các con, các con nuôi nấng các con khôn lớn thật sự dễ dàng gì.”
“Chúng con mà ạ.”
Cặp song sinh đồng thanh.
Họ đương nhiên rõ.
Từ nhỏ đến lớn, họ từng chịu một chút khổ cực nào, cũng từng chịu một chút thiệt thòi nào, chính là hiểu rõ nhất.
“Bà nội, chúng con mà, , bà cũng ạ, chúng con cũng sẽ hiếu thảo với hai .”
Tiểu Giai nghiêm túc mỉm mở lời.
Bà cụ Triệu ngẩn , ngay đó chút ngượng ngùng, :
“Hì, bà gì, bà bằng con !”
“Thế thì cũng nhờ bà mà, hai bao giờ cũng hơn một .
Mẹ con , bà cũng .
Con đều nhớ cả, hồi đó bà còn đ-ánh nh-au với bác Trương ở trong viện cơ...”