[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1335

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:20:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bán kiếm tiền cho nhà đẻ, từng thấy ai ngu như , ngu ngu ngu!”

 

Hai khinh bỉ lẫn .

 

Vương Kiến Quốc quét mắt hai phụ nữ, lạnh một tiếng.

 

Anh châm một điếu thu-ốc, :

 

“Các mà, đúng là kiến thức, thế là lợi hại ?

 

Cái thứ quần áo mà, kiếm tiền lớn .

 

từng thấy đời, nhiều hơn các .

 

Các thấy nó rầm rộ thôi, chứ thực tế cũng chỉ .

 

Ông chủ đây của hàng A ở Thâm Quyến đấy.

 

Các chứ?

 

Chính là hàng nhái của các thương hiệu lớn.

 

Sau đó bộ vận chuyển ngoài, bao nhiêu thương nhân Hồng Kông vung tiền mà mua đấy.

 

Đó là tranh mua, thực sự là tiền như nước.

 

Cái đó là xưởng may mặc bình thường thể so bì .

 

Thế nhưng thôi, từ khi cái nghề buôn lậu quốc tế , ông chủ đó của đều dồn hết tâm tư bên .

 

Biết ?

 

Làm nghề buôn lậu , kiếm mới là tiền lớn.

 

Đây là thứ mà các ngành nghề khác căn bản thể so sánh , chỉ cần vốn, đảm bảo các một năm là thể mua nhà mua xe, ăn ngon mặc .”

 

“Cái hiểu.”

 

“Kiến Quốc, cứ yên tâm, chắc chắn là theo .”

 

, cũng thế!”

 

Vương Kiến Quốc lời thấm thía:

 

“Không theo , mà là các cho chính , chúng đều là ông chủ, ai là đầu lĩnh của ai cả, là chiếm cái lợi vì quen hết các , nên mới cầm đầu thôi.

 

thực tế, chúng đều giống , đều là ông chủ cả.

 

Thực tự một cũng , nhưng cũng thật với các , con đường quá nhiều kẻ liều mạng, một giúp đỡ thì chính là con cừu b-éo trong mắt kẻ khác thôi.

 

Đông , mới càng an .

 

Chúng đông cùng , vì cái gì, vì an , cho nên miễn cưỡng coi như là đầu lĩnh của chúng , chúng cùng hoạt động.

 

Chúng chỉ cần đoàn kết , thì ai dám bắt nạt chúng cả.”

 

Trước bộ phận thu mua, cách hù dọa khác.

 

Quả nhiên, lượt gật đầu, vô cùng vui mừng.

 

Xe lửa kêu leng keng xình xịch, một mạch lao thẳng về phía Đại Mao…

 

Lý Linh Linh chọc chọc tờ báo, đắc ý :

 

“Chúng sẽ nhanh ch.óng vượt qua cô thôi!”

 

Chương 216 Hai Mươi Năm

 

Thập niên chín mươi phát triển nhanh, cùng với sự phát triển của xã hội, dường như mỗi ngày đều đổi mới từng ngày.

 

Công ty của Trần Thanh Dư cũng ngày càng lớn mạnh hơn, lúc xưởng mới khai trương cứ như mới ngày hôm qua, giờ đây là một doanh nghiệp tiếng tăm.

 

Những ăn cua đầu tiên luôn ưu thế hơn những khác, xí nghiệp của Trần Thanh Dư chính là như , chớp mắt xưởng cũng gần mười năm .

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên nghiệp đại học, khi cân nhắc kỹ lưỡng, đều tiếp tục học lên cao nữa, ngược đều gia nhập công ty.

 

Có một đôi nam nữ giúp sức, Trần Thanh Dư liền nhẹ nhàng hơn nhiều , nhiều việc cô chỉ cần nắm bắt phương hướng lớn là , thông thường đều do Tiểu Giai và Tiểu Viên xử lý.

 

Hai đứa trẻ vẫn việc nhịp nhàng.

 

Dẫu thì, bốn năm đại học họ cũng rèn luyện ít.

 

Trần Thanh Dư cảm thấy ngày tháng trôi qua đúng là nhanh, lúc hai mươi tuổi, cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều chậm, mỗi ngày đều thể nhiều việc.

 

ở tuổi bốn mươi, ngược từng năm từng năm cứ vội vã trôi qua, vèo một cái, nhanh vô cùng.

 

Hiện giờ là năm chín mươi ba , cách lúc cô “xuyên ” tới đây, vặn đúng hai mươi năm.

 

Hai mươi năm quang âm, thực sự nhanh như một cơn gió.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1335.html.]

Trần Thanh Dư từ một góa phụ trẻ bình thường trong đại viện, cho đến bây giờ là một nữ doanh nhân tiếng tăm quốc.

 

Đừng thấy công ty của Trần Thanh Dư lớn, nhưng bản cô vẫn khiêm tốn.

 

Con đường phát triển của cô cũng là quy củ, suốt dọc đường đều vững vàng, mặc dù một đêm phát tài, nhưng cũng là vững bước lên.

 

So với những con đường phát tài mang theo mưa m-áu gió tanh , phía cô chính là con đường thành công của một may mắn bắt kịp hồng lợi của thời đại .

 

Năm nay Tiểu Giai và Tiểu Viên nghiệp đại học, Trần Thanh Dư thể tan đúng giờ một cách nhanh ch.óng .

 

Hiện giờ Triệu lão thái gần bảy mươi , nhưng tai điếc mắt hoa, tuy nhiên dù tuổi cũng cao, Trần Thanh Dư yên tâm để bà tự về nhà, cơ bản đều lái xe cùng bà.

 

Mặc dù năm đó một chuyện vui, nhưng hai cũng nương tựa suốt hai mươi năm , quan hệ vô cùng .

 

Có chuyện gì cũng thể tụ một chỗ để bàn bạc.

 

Trần Thanh Dư và bà về nhà giờ , bước cửa, liền thấy tiếng chuông điện thoại reng reng vang lên, Trần Thanh Dư nhanh ch.óng nhấc máy:

 

“Xin chào, cho hỏi đầu dây bên là vị nào ạ?”

 

“Chị Trần, em là Tiểu Đào đây.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Có chuyện gì ?”

 

Tiểu Đào thở dài một tiếng, :

 

“Người hàng xóm cũ Trương Hưng Phát của chúng , chị còn nhớ ?”

 

Tính , Trần Thanh Dư cũng dọn khỏi đại viện mười mấy năm .

 

cho dù Trần Thanh Dư dọn nhiều năm, cũng đến nỗi nhận chứ.

 

:

 

nhớ, ?”

 

“Trương Hưng Phát qua đời , ông chú Trương nhờ em thông báo cho những hàng xóm cũ đến dự tang lễ một tiếng.”

 

Trần Thanh Dư kinh ngạc:

 

“Qua đời ?

 

Anh tuổi tác cũng lớn mà, đang yên đang lành …”

 

Tiểu Đào khó hết bằng lời, nhưng vẫn :

 

“Họ cứ mãi nghề buôn lậu chạy sang bên Đại Mao đó, nhiều , rốt cuộc cũng xảy chuyện.

 

Cả nhóm bọn họ gặp cướp.

 

Trương Hưng Phát đ-âm một nhát, qua đời ngay tại chỗ .”

 

Mặc dù Tiểu Đào cũng thích Trương Hưng Phát, nhưng hàng xóm cũ đến kết cục như , vẫn khiến cảm thấy chút bùi ngùi.

 

Trần Thanh Dư cũng kinh ngạc thôi, đó :

 

“Được, .”

 

hỏi:

 

“Vậy tang lễ nhà , là ai lo liệu?”

 

Tiểu Đào im lặng một lúc, hồi lâu mới :

 

“Là Trương Manh Manh.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“…”

 

Ồ, Trương Manh Manh!

 

Thành viên kỳ cựu đầu ban tổ chức tang lễ.

 

Mặc dù cái đại viện đó giải tán nhiều nhiều năm , nhưng bởi vì vẫn còn sống ở khu vực đó, Triệu lão thái thính tin, cho nên Trần Thanh Dư vẫn tình hình của .

 

Những năm qua, ít hàng xóm cũ trong đại viện phát tài .

 

Vương Kiến Quốc cầm đầu, dẫn dắt một đám nghề buôn lậu chạy sang Đại Mao, cái đó kiếm khá.

 

Mấy theo cũng đều phát tài cả .

 

So với những doanh nhân như Trần Thanh Dư thì thể bì , nhưng so với bình thường thì giàu hơn quá nhiều.

 

Tuy nhiên những năm qua, những đó đổi cũng nhỏ, như Tiểu Phương chẳng hạn, cô theo chạy vài chuyến đó liền cặp kè với khác, ly hôn với Trương Hưng Phát .

 

căn bản là coi thường Trương Hưng Phát, một kẻ phế vật, căn bản là đàn ông, là do nơi nương tựa, bây giờ chỗ dựa , tự nhiên sẽ thèm đoái hoài gì đến nữa.

 

 

Loading...