[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1328
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:19:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Cái gì cơ!”
Cô suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Triệu lão thái:
“Con xem con kìa, đúng là thiếu kiến thức ?
Con quên Trương Manh Manh là hạng gì ?
Chỉ cần đồ ăn ngon, con bé đó gì chuyện sẵn lòng?
Vương Kiến Quốc sống như , con bé dĩ nhiên là sẵn lòng .
Nó chẳng thèm quan tâm Vương Kiến Quốc bao nhiêu tuổi, ly hôn , từng dan díu với bà già nào , cũng chẳng để ý ông tin đồn tình ái với đàn ông .
Nó chẳng quan tâm cái gì hết.
Con quên !
Hồi nhỏ vì một miếng ăn mà nó dám trộm đồ; lúc mới lớn vì tiền mua đồ ngon mà chẳng màng mặt mũi nhặt r-ác, thứ nó coi trọng nhất chính là mặt mũi đấy.
Người khó đến , nó cũng chẳng để tâm.
Lúc vì sống sung sướng, nó cũng chẳng từ chối !”
Trần Thanh Dư:
“...”
Quả nhiên là thiếu kiến thức ?
Trần Thanh Dư gãi gãi đầu.
Bao năm qua Trần Thanh Dư việc gì cũng luôn ung dung tự tại, hiếm khi thấy cô mờ mịt như thế , Triệu lão thái cũng nhịn mà bật thành tiếng.
Bà :
“Không ngờ tới ?”
Trần Thanh Dư gật đầu.
Thực sự là một dấu hỏi chấm cực lớn.
Cô khó hết lời:
“Vậy là bọn họ sắp kết hôn ạ?”
Thật khó mà tưởng tượng nổi.
Tuy nhiên, Triệu lão thái lắc đầu.
Trần Thanh Dư càng thêm mờ mịt, đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ ngây ngô.
Thực sự, chuyện đúng là ai nghĩ tới .
Triệu lão thái hắc hắc một tiếng, :
“Người nhà họ Trương đều đồng ý ... nhưng Vương Kiến Quốc đồng ý.”
Phụt!
Trần Thanh Dư một nữa phun nước.
Cái quái gì thế !
Triệu lão thái:
“Vương Kiến Quốc chê Trương Manh Manh nhan sắc bình thường.
Ông thích Trương Manh Manh, , cả ngày chạy sang chỗ Liên Xô, gặp là gái Tây, xinh lắm, cứ bỏ tiền là , tuyệt đối thèm hạng nhãi nhép như Trương Manh Manh.
Chẳng cái vẹo gì, tướng mạo nổi bật, thì như tấm ván giặt đồ còn m-ông thì xẹp lép, ngay cả đôi chân dài cũng chẳng , ông chịu!”
Trần Thanh Dư:
“...”
Im lặng, một sự im lặng kéo dài.
Im lặng, là con tàu Khang Kiều đêm nay.
Cô cứ tưởng là Trương Manh Manh đồng ý, ngờ là Vương Kiến Quốc đồng ý, chuyện thực sự suýt chút nữa thì cô sái cả thắt lưng.
Trần Thanh Dư:
“Thế giới đúng là quá rộng lớn , chuyện gì cũng thể xảy .”
Triệu lão thái:
“Bây giờ ai cũng tiền hết, Vương Kiến Quốc tiền, tự nhiên là khác hẳn.”
Lúc còn là mười năm , càng là hai mươi năm nữa, cái thời đó kẻ tiền tư bản đều thu , sơ sảy một chút là ở chuồng bò.
bây giờ, đó là đều ngưỡng mộ và ngước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1328.html.]
Hình như cũng chẳng từ bao giờ, bắt đầu cách b.o.m nguyên t.ử bằng bán trứng luộc .
Mọi sẽ còn coi thường hộ kinh doanh cá thể nữa, ngược là những xưởng sản xuất cũ đây, ít xưởng hiệu quả kinh doanh , thậm chí xưởng bắt đầu mất việc .
Đây thực sự là một từ đáng sợ.
Mặc dù hiện tại vẫn là mất việc hàng loạt, chỉ là lác đác mới bắt đầu, nhưng bắt đầu , đó chính là một tín hiệu đáng sợ.
Nhà Trần Thanh Dư ai việc trong xưởng nhà nước, cho nên cảm nhận mấy rõ rệt.
thực chất hiện tại nhiều xưởng xuống dốc .
Tuy nhiên những chuyện tạm thời ảnh hưởng đến Trần Thanh Dư, cô hỏi:
“Vậy Trương Hưng Phát hiện giờ là việc cho Vương Kiến Quốc ạ...”
“ thế, Vương Kiến Quốc đây cũng là thuê cho khác, bọn họ chuyên buôn đồ dùng hàng ngày và vật tư sang chỗ Liên Xô, đó mua một ít sắt thép kéo về, Vương Kiến Quốc chỉ là kẻ tôm tép, chỉ là lĩnh lương thôi, con cứ nghĩ mà xem, việc ăn đến mấy thì một lĩnh lương như ông cũng chẳng liên quan gì.
Mặc dù lương lậu ít, nhiều hơn cả lúc ông bày sạp hàng, nhưng ông ngày kiếm vạn lượng vàng, mà động lòng cho ?
Sau đó ông nữa, tự cùng với ba khác cũng nghỉ việc, gom góp vài cùng riêng.
Quả nhiên kiếm nhiều hơn hẳn lúc lĩnh lương.
Đây , bảo mới một năm mà xe nhỏ mua .”
Trần Thanh Dư:
“Mẹ chồng ơi, nhiều đấy ạ.”
Triệu lão thái hắc hắc một tiếng:
“Là thím Mai kể cho đấy, Vương Kiến Quốc tìm Tiểu Đào , ông lôi kéo Tiểu Đào cùng chung.”
Trần Thanh Dư:
“Tiểu Đào chắc chắn là sẵn lòng.”
Lần đoán sai chứ?
Triệu lão thái gật đầu:
“ thế, !
Cái việc chạy sang chỗ Liên Xô giống như về phía Nam , bảo là một đoạn đường giao giới, là nơi chẳng ai quản lý, lúc đó là loạn nhất, lúc nào cũng mang theo d.a.o găm đấy.
Bọn họ đều nhiều đàn ông cùng mới thỏa.
Tiểu Đào bây giờ cuộc sống định, điên mới cái việc đó, nguy hiểm lắm.”
Tiểu Đào hiện giờ tự mở một văn phòng môi giới bất động sản, sạp hàng đây đều giao cho em gái và Thạch Hiểu Quang .
Có thể , bao năm qua, chỉ cần nỗ lực theo con đường chính đạo, thì đều sự phát triển .
Mã Kiện và Thái Minh Minh cũng mở cửa hàng quần áo.
“ Tiểu Đào , Trương Hưng Phát thì , đây , nịnh nọt lấy lòng, cuối cùng cũng dỗ dành Vương Kiến Quốc, gia nhập đó.
Làm mấy tháng , cũng phát tài lắm.”
Trần Thanh Dư thừa hiểu mấy năm nay chạy sang chỗ Liên Xô đúng là một nghề hái tiền, thương mại Trung - Nga lúc thực sự sôi động.
con đường hề bình yên, thực sự là tam giáo cửu lưu hạng nào cũng , bao nhiêu kẻ liều mạng đều đang nhắm con đường để mong phát tài.
Trần Thanh Dư lặng lẽ lắc đầu.
“Năm nay lúc chúc Tết, vợ của Trương Hưng Phát đeo cả nhẫn vàng đấy.”
Triệu lão thái châm chọc.
Trần Thanh Dư mỉm .
“Còn nữa còn nữa, Trương Manh Manh tuy thành với Vương Kiến Quốc, nhưng con bé kết hôn , là do Vương Kiến Quốc giới thiệu đấy.”
Trần Thanh Dư:
“???”
Triệu lão thái:
“Vương Kiến Quốc trúng Trương Manh Manh, nhưng trúng mà, Vương Kiến Quốc giới thiệu Trương Manh Manh cho một em cùng chạy hàng sang Liên Xô với , tuổi tác còn lớn hơn cả Trương Hưng Phát nữa.
Hai đăng ký kết hôn .”
Trần Thanh Dư:
“!!!”
Mắt chữ A mồm chữ O!
Cô gãi đầu, gãi đầu.
Nói thật, những chuyện Trương Manh Manh thì vẻ ly kỳ, nhưng dường như chẳng gì lạ.
Dù , từ nhỏ cô bé đó là một giàu tình cảm, thứ cô là cuộc sống .
Hiện tại xem, hình như... cũng ngoài dự liệu?
Quả nhiên đại viện của bọn họ lúc nào cũng xuất hiện những con thần kỳ.