[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1327
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:19:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bọn họ chủ động tìm đến cửa, cung cấp quần áo mi-ễn ph-í, đó đương nhiên là điều .”
mặc dù là , chuyện vẫn cần thảo luận chi tiết, một chuyện lớn như , thể chỉ một hai câu là xong ?
May mắn , cơ bản cũng gần hòan tất, chỉ còn một chi tiết cần trao đổi thêm.
Trần Thanh Dư dự định nhân dịp Á vận hội năm nay, sẽ đưa doanh nghiệp của gia đình ngày càng lớn mạnh hơn.
Làm lớn mạnh, tái tạo vinh quang!
Triệu lão thái chút yên tâm, hỏi:
“Con cứ giao cho một đứa trẻ như , liệu thành công ?”
Đừng thấy Tiểu Giai năm nay hai mươi tuổi, tuổi tròn mới mười chín, nhưng trong mắt phụ , dù bốn mươi thì vẫn là một đứa trẻ thôi.
Trần Thanh Dư:
“Thằng bé cũng còn nhỏ nữa, luôn rèn luyện một chút, hơn nữa còn Tiểu Viên ?”
Hai em Tiểu Giai Tiểu Viên đều giúp đỡ việc ở xưởng, điều phụ trách chung một mảng, cả hai đều tận tâm.
Trần Thanh Dư thản nhiên:
“Những chuyện sớm muộn gì cũng giao cho bọn trẻ, sớm một chút còn hơn muộn một chút.
Chuyện lớn , chính là cơ hội để bọn trẻ rèn luyện và chứng minh bản .”
Triệu lão thái:
“Nói cũng đúng.”
Bao nhiêu năm qua, Triệu lão thái tuổi tác cũng còn nhỏ nữa, nhưng nhờ cuộc sống thoải mái nên tai điếc mắt quáng, ngợm chẳng bệnh tật gì, cả ngày chạy nhảy hăng hái, bình thường cũng so bì với thể chất của bà cụ .
Bà cũng vẫn việc ở xưởng, cả ngày phong phong hỏa hỏa.
Triệu lão thái:
“Cháu trai cháu gái của thật là giỏi giang.”
Trần Thanh Dư mỉm , gật đầu tán thành.
Tiểu Giai Tiểu Viên từ nhỏ đến lớn đều ngoan ngoãn, hơn nữa còn chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Trần Thanh Dư, việc chừng mực.
Thuộc diện mấy khiến lo lắng, vả bọn trẻ cũng một , còn của công ty nữa.
Trần Thanh Dư kéo chiếc khăn quàng lớn , :
“Nếu bọn trẻ thể chống đỡ công ty, con sẽ nghỉ hưu sớm.”
Triệu lão thái cạn lời nhếch mép một cái, :
“Con mới bao nhiêu tuổi chứ?
Người hận thể nắm quyền vạn năm, con thì , mới bốn mươi nghỉ hưu?”
Trần Thanh Dư híp mắt:
“Con mệt mỏi bao nhiêu năm nay , thể nghỉ ngơi thì dù thế nào cũng nghỉ ngơi chứ!
Hơn nữa, bọn trẻ mới học năm nhất, thật sự nghiệp tiếp quản cũng mất bốn năm nữa.
Còn lâu lắm ạ.”
Trần Thanh Dư cảm thán một tiếng.
Triệu lão thái cạn lời thêm một nữa, nhưng cũng gì thêm.
Những năm nay bọn họ bận rộn như thế nào, bản bà là rõ nhất, xưởng của bọn họ phát triển nhanh ch.óng và như , thể thiếu sự nỗ lực của .
Đặc biệt là con dâu bà.
Phải rằng, thời gian đầu ngay cả một nhà thiết kế thời trang cũng tìm , vẫn là con dâu bà tìm bán thời gian, cô tự trao đổi với đối phương.
Phải , việc đó hề dễ dàng.
Mặc dù khi doanh nghiệp phát triển thì còn như nữa, nhưng nỗi vất vả năm đó Triệu lão thái vẫn luôn ghi nhớ.
Tuy nhiên, sự nỗ lực vất vả của họ luôn đền đáp, việc kinh doanh của gia đình bà thật sự .
Không chỉ mặt ở nhiều cửa hàng bách hóa tại nhiều thành phố, mà ở vài thành phố lớn còn cửa hàng trực doanh riêng.
Như là .
Mặc dù gia đình bọn họ trông vẫn như những gia đình ở ngõ nhỏ bình thường, nhưng thực chất, gia tài của họ dày, thể coi là nhóm giàu ở Tứ Cửu Thành.
Giàu sang thì đúng là giàu sang.
thấp điệu thì cũng thực sự thấp điệu.
Dẫu , cùng với sự phát triển nhanh ch.óng của xã hội, con cũng trở nên giàu hơn, những thứ xa tội cũng theo đó mà nhiều lên.
Trộm cắp, l.ừ.a đ.ả.o, cướp giật, chuyện gì cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1327.html.]
Tứ Cửu Thành là thủ đô, những chuyện như ít hơn một chút, nhưng là .
Hơn nữa, bình thường họ xem tivi, các chuyên mục pháp luật cũng ít, tự nhiên là rõ.
Cho nên Triệu lão thái cũng quá phô trương, trời ạ!
Ai liệu gặp những kẻ liều mạng coi tiền hơn mạng sống .
“À đúng , kể cho con chuyện , là chuyện của cái thằng khốn Trương Hưng Phát đó...”
Nhắc đến kẻ liều mạng, bà nhịn mà nhớ đến.
Trần Thanh Dư:
“Chẳng lẽ con ông ?
Ông ạ?”
Hàng xóm cũ trong đại viện, cô ngốc, dĩ nhiên là nhớ .
“Ông giở trò gì nữa ?”
“Gì chứ, ông phát tài .”
Trần Thanh Dư kinh ngạc Triệu lão thái, thể tin nổi.
Làm hàng xóm bao nhiêu năm, ai mà chẳng ai?
Cô còn lạ gì Trương Hưng Phát là hạng nào?
Triệu lão thái cũng ngạc nhiên, nhưng vẫn :
“Con đừng chấn kinh như , thật đấy, điêu , ông thật sự phát tài .
Con tuyệt đối ngờ tới , là Vương Kiến Quốc dắt ông phát tài đấy.
Mẹ thím Mai , bảo là Vương Kiến Quốc chạy sang phía Bắc chỗ Liên Xô , kiếm bộn tiền.
Bây giờ cả xe nhỏ .
Con cũng chứ?
Xưởng cơ khí từ năm bắt đầu hiệu quả kinh doanh bình thường, năm ngoái còn nợ lương nữa...
Xưởng ăn , Trương Hưng Phát tình cờ gặp Vương Kiến Quốc, thấy Vương Kiến Quốc bây giờ bảnh bao như , tự nhiên là động lòng.
Ông còn gả Trương Manh Manh cho Vương Kiến Quốc vợ kế đấy.”
Phụt!
Trần Thanh Dư trực tiếp phun ngụm nước, :
“Ông bệnh .
Vương Kiến Quốc bao nhiêu tuổi , Trương Manh Manh mới mấy tuổi chứ.
Con gái lớn của Vương Kiến Quốc còn lớn tuổi hơn Trương Manh Manh, con bé đó hình như bằng tuổi Nhị Na nhỉ?
Trương Hưng Phát thể lời như , đúng là đồ khốn nạn mà.”
Triệu lão thái:
“Ai bảo chứ, lão Trương và bà Hoàng đều tán thành, còn khuyên Trương Manh Manh gả qua đó, sinh một đứa con trai để thừa kế gia sản.”
Mặc dù năm đó Vương Kiến Quốc cũng lời đồn là lắm, nhưng chung quy cũng chỉ là lời đồn, mặc dù đúng là cũng thật sự mấy “sung sức” nữa, nhưng so với hạng như Trương Hưng Phát Viên Hạo Dân vì ăn nhầm thu-ốc thú y mà phế , thì vẫn khác biệt.
Dùng , nhưng cũng hẳn là dùng lắm.
Kiểu như nếu thật sự , thì vẫn thể vùng vẫy vài giây.
Đương nhiên, chuyện cả Triệu lão thái và Trần Thanh Dư đều .
cùng là đàn ông, Trương Hưng Phát chắc chắn là đôi chút.
Nếu cũng chẳng xúi giục để con gái gả qua sinh con trai.
Người nhà họ Trương thực sự lấy một ai đáng tin cậy.
Trần Thanh Dư cau mày:
“Thế ạ?
Trương Manh Manh chắc chắn sẽ đồng ý chứ?”
Trương Manh Manh là một cô bé đáng thương mặc bắt nạt.
Cô bé từ nhỏ chủ kiến riêng, hơn nữa, cô là chỉ quan tâm đến bản , tuyệt đối sẽ vì vài lời của mà gả cho một lão già.
Triệu lão thái Trần Thanh Dư một lượt, đầy ẩn ý :
“Trương Manh Manh đồng ý !”