[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1324

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:19:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mấy bà già rảnh rỗi tụ tập với , chính là thích khác.”

 

Triệu lão thái rõ, thím Mai tuy là một cực kỳ thích hóng hớt, nhưng thím bịa đặt, như thì tám chín phần mười là chuyện gì đó.

 

Triệu lão thái vội hỏi:

 

“Có thím cái gì ?

 

Thím giấu đấy, chúng là chị em mà.

 

Tuy rằng chúng đều dọn , nhưng hàng xóm mấy chục năm, thể quan tâm .”

 

Khóe miệng thím Mai giật giật, thầm nghĩ chị chính là hóng hớt, thì lắm.

 

Chị mà quan tâm đến nhà bọn họ chứ.

 

thím vẫn nhỏ giọng thì thầm với bà:

 

“Mới ngày hôm qua thôi, hôm qua lúc tan , một bộ về nhà thì thấy Lý Trường Xuyên và Triệu Dung hai cùng mua thức ăn đấy, hai che chung một chiếc ô, , hề giống như hai nhà ưa đây chút nào.

 

kỹ , ồ hô, trong tay Triệu Dung vẫn còn một chiếc ô nữa cơ, chính là dùng đấy.

 

Rõ ràng là ô, mỗi che một cái là .

 

Cứ nhất quyết dựa sát , che chung một cái ô.

 

Sau đó Lý Trường Xuyên gì, Triệu Dung còn nũng nịu đ-ấm Lý Trường Xuyên một cái.

 

Cái vẻ quấn quýt đó .

 

từng tuổi , còn chuyện trai gái đó ?

 

Giữa bọn họ mờ ám đấy.”

 

Triệu lão thái:

 

“...”

 

Bà thật sự cạn lời .

 

Thím xem cái bà Triệu Dung , hà tất đến bước chứ!

 

Bà thật hiểu nổi.

 

“Lâm Tam Hạnh đó tâm ý đều là Lý Trường Xuyên, mà còn để mặc cho bọn họ thế ?”

 

“Chị Triệu ơi, bây giờ chị sống sung sướng quá , con cũng đơn thuần hẳn , chị quên ?

 

Lâm Tam Hạnh quan tâm chuyện ?

 

Người , nhà là đàn ông, chịu thiệt.

 

Năm đó chồng bà với Liễu Tinh, bà cũng phản đối.

 

Người là coi phụ nữ bên ngoài như tiểu , bản thì giữ cái vẻ của chính thất đấy.”

 

Triệu lão thái:

 

“...”

 

Cái á, còn phong kiến hơn cả cái bà già như bà đây nữa.

 

Triệu lão thái:

 

“Phi!

 

Thật đáng ghê tởm.”

 

“Ai bảo chứ.”

 

Thím Mai quả nhiên là thông thạo việc, đại khái cũng bởi vì tuy thím dọn nhưng vẫn sống ở khu vực đó, cho nên chuyện của các nhà thím vẫn ít.

 

“Con bé Hạo Tuyết nhà họ, thực ban đầu là một cô bé , tuy rằng cao ngạo một chút nhưng , nhưng chị xem xem để bà dạy dỗ thành cái dạng gì .

 

, Hạo Tuyết dạo đang đòi chia tay với Thạch Hiểu Vĩ.”

 

Triệu lão thái:

 

“Không lạ, cũng tin là Hạo Tuyết thể trúng Thạch Hiểu Vĩ.”

 

Nếu mà thể trúng thì trúng từ lâu .

 

Hơn nữa cho dù bây giờ nhà Hạo Tuyết còn như , nhưng điều kiện của cô cũng kém Thạch Hiểu Vĩ.

 

Thạch Hiểu Vĩ là một kẻ l-iếm cẩu cầu tiến, trúng mới là bình thường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1324.html.]

Có những gã đàn ông mà, lúc nào cũng thành thật si tình, lúc nào cũng cảm thấy phụ nữ trúng chính là vì điều kiện kém một chút, nhưng đến sự lười biếng vô dụng hèn nhát cầu tiến của bản ...

 

“Hạo Tuyết tìm Thạch Hiểu Vĩ chính là vì danh tiếng, chứ thật sự thích , nhưng thời gian dài , chừng cũng chịu đựng nổi nữa.”

 

“Nếu là hồi trẻ, cũng trúng loại đàn ông như .”

 

Triệu lão thái nhổ một bãi nước bọt.

 

Mấy bà già tụ tập buôn chuyện hóng hớt, thím đừng nhé, đại viện nào cũng chút chuyện kỳ quặc, nhưng nếu chuyện kỳ quặc nhiều nhất thì vẫn là cái đại viện đó của bọn họ.

 

Cái đúng là thật khó hết.

 

Đừng mấy bà đại má buôn chuyện gây nghiện, nhưng việc thì chẳng trễ nải chút nào.

 

Ngày mưa gió, cùng với sự xuất hiện của buổi trưa, mùi thơm của nhà bếp cũng tỏa .

 

Nữ công nhân ở phân xưởng từng một đoán xem bữa trưa gì:

 

“Hôm nay chắc chắn là đồ chiên , ngửi thấy mùi đây.”

 

Vị trí gần nhà bếp nhất lúc nào cũng là nơi tập trung tin tức.

 

, cũng ngửi thấy , qua dầu ...”

 

Nhà bình thường bọn họ trừ ngày Tết thì nỡ chiên đồ , tốn dầu lắm.

 

từ khi , tháng nào cũng ăn một , chút mỡ màng , ai nấy đều da thịt hẳn lên.

 

“Tiểu Hồng, là cái gì thế?”

 

“Cá chiên, cá chiên.”

 

Tiểu Hồng nhân lúc vệ sinh, tranh thủ rẽ qua trộm một cái, hớn hở về báo tin, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.

 

“Ôi ơi, cái ngon lắm đây.”

 

“Chứ còn gì nữa...”

 

Tiếc là nhà bếp quản lý nghiêm, kiên quyết cho phép mang về, nếu bao nhiêu hận thể mang về nhà cho .

 

Trần Thanh Dư buổi trưa ăn cơm ở nhà bếp, bọn họ một lô đặc sản núi rừng hôm nay giao đến, vốn dĩ trời mưa thích hợp để giao hôm nay, nhưng đây là đặt , từ ngoại tỉnh chuyển tới.

 

Trần Thanh Dư ga tàu nhận hàng.

 

Đây là đồ của xưởng bọn họ, mà là do nhà cô mua, những năm qua, Dư Mỹ Quyên bọn họ buôn bán đặc sản núi rừng, việc kinh doanh cũng khấm khá lên .

 

Trần Thanh Dư cũng vẫn luôn mua thông qua bọn họ.

 

Quả óc ch.ó rừng, hạt phỉ lớn, hạt hạnh nhân, hạt thông, nấm hương khô, còn một đồ khác nữa.

 

Tuy nhiên khi cuộc sống ngày càng lên, sâm rừng nhung hươu những thứ đó cũng càng ngày càng khó thu mua.

 

đặc sản núi rừng thì vẫn .

 

Năm nào Trần Thanh Dư cũng nhập mấy .

 

Bản thích ăn, thỉnh thoảng lễ tết cũng đem chia cho ở xưởng.

 

Dư Mỹ Quyên bây giờ coi là một nhà bán buôn nhỏ, ăn khá là sôi nổi.

 

Tuy nhiên mặc dù hai nhà chút quan hệ ăn, nhưng nhà họ Trần và Trần Thanh Dư là qua riêng tư.

 

Về điểm , nhà họ Trần ngược vẫn điều đôi chút.

 

Càng rõ bản thể sán gần.

 

Tất nhiên, cũng thể là do năm đó chuyện ma quỷ thật sự hù dọa bọn họ, đến mức bọn họ dám bén mảng tới.

 

Trong lòng , con ma nữ đó chính là của Trần Thanh Dư, vẫn còn nhớ như in.

 

Bản Trần Thanh Dư cũng thích thanh tịnh.

 

Cô một lái xe đến ga tàu hỏa.

 

Cũng thật khéo, đúng lúc gặp một nhóm đang chờ tàu.

 

Những trông ai nấy đều quen mặt, ừm, mấy ngày núi từng thấy qua từ xa .

 

Đến cả Vương Kiến Quốc cũng ở trong đó.

 

Đây chẳng là nhóm trọng sinh đào mộ ?

 

Trần Thanh Dư chỉ liếc một cái dời tầm mắt , những dường như chờ sập lở nên sắp rời .

 

Từng một ăn mặc khá là gây chú ý, đều là một cây đen, đều xách vali, đeo kính râm.

 

 

Loading...