[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1319
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:14:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Nói thế nào?"
Cô bé:
“Thôn cháu mỗi nhà bồi thường mười đồng đấy, nhà nào đào mộ thì bồi thường nhiều hơn, chiều qua chúng cháu đều nhận tiền , cũng thả .
Họ chắc cũng , thật sự là tìm , nhưng thái độ thô lỗ chút thôi."
Trần Thanh Dư suy nghĩ một chút thì hiểu , thực thái độ thô lỗ thô lỗ, đều nể mặt tiền bạc mà bỏ qua thôi, chuyện lớn, vả cũng đưa lời giải thích hợp lý.
Còn thể bỏ tiền đền bù, cho nên phía công an cũng truy cứu sâu thêm.
Trần Thanh Dư:
“Hóa là , thế họ là tới tìm họ hàng thật ?"
Cô bé ừ một tiếng, mắt chằm chằm những viên kẹo.
Trần Thanh Dư vội vàng lấy thêm một nắm nữa, :
“Mấy đứa chia ăn , thật sự cảm ơn cháu nhé, cháu cho cô cái , cô cũng thể đòi tiền .
Ừm... cô cũng tham tiền nhé, nhưng mà đều phá hoại nhà cô , cô chung quy cũng tìm sửa sang chứ?
Cái đó cũng tốn tiền mà."
Kỹ năng diễn xuất của Trần Thanh Dư quả nhiên lừa lũ trẻ.
Trong đó một cô bé lanh lợi :
“Bố cháu bảo , họ sống ở trong thành phố, tiền lắm.
Cô tới tìm họ .
Cháu họ ở đấy.
Trong thôn cháu chính bố cháu theo trưởng thôn lĩnh tiền đấy."
Cô bé liến thoắng, ánh mắt Trần Thanh Dư lóe lên, cho cô bé thêm một nắm kẹo nữa, khiến cô bé mừng rỡ híp mắt.
Đừng là con gái nông thôn, ngay cả con gái nhà ở thành phố, ngày thường cũng sẽ tùy tiện cho trẻ con nhiều kẹo như .
Trần Thanh Dư:
“Cảm ơn cháu nhé."
Cô bé dõng dạc:
“Không cần cảm ơn ạ, họ mà, chẳng ý gì , chúng cháu cơ hội thì tội gì lấy.
Qua cái thôn thì còn cái quán đó nữa .
Lần ầm ĩ thế , họ còn tới nữa .
Cho nên nhanh tay mà lấy."
Loại lời một cô bé thể , ước chừng là lúc lớn trong nhà , cô bé lỏm .
“Cô nhất định ."
Cô bé suy nghĩ một chút, vẫy vẫy tay, Trần Thanh Dư ghé tai , cô bé ghé sát tai Trần Thanh Dư thì thầm:
“Bố cháu bảo , họ tìm bảo vật của những gia đình quyền quý ngày xưa để .
Cho nên mới đào nhà họ Hoắc và nhà họ Nghiêm, hai nhà đó là những gia đình quyền quý ngày xưa ở thôn cháu, nhưng bố cháu cũng bảo , họ đúng là gió bảo mưa, những năm đó địa chủ sống t.h.ả.m lắm, đồ cũng sớm những ở Ủy ban Cách mạng nẫng hết , ai mà chẳng khôn.
Cái mộ đó từng đ-ập phá , họ vẫn còn tới, thì đào thứ gì chứ!"
Trần Thanh Dư:
“Bố cháu nhiều chuyện quá nhỉ."
Cô bé tự hào:
“Bố cháu là đầu tiên phát hiện lạ lên núi gì đó đấy, cũng là bố cháu âm thầm theo dõi những xác định mới gọi đấy, bố cháu nhiều hơn khác nhiều."
Trần Thanh Dư vỗ vỗ đầu cô bé, thầm nghĩ:
“Cháu đúng là giỏi bán bố cháu thật đấy.”
“Cảm ơn cháu cho cô nhé."
Cô tiếp tục lấy kẹo .
Cô bé liếc một cái, nhét đầy túi, híp mắt.
“Tiểu Hoa, mày cái gì với bà dì xí đó thế?"
“ đấy, mày nhiều kẹo quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1319.html.]
Mấy cô bé tụ tập xì xào, Trần Thanh Dư:
“Cảm ơn mấy đứa nhé, cô tìm họ đòi bồi thường đây."
Vù vù đạp xe rời .
Cô hề lề mề, nhỡ lớn trong thôn tới thì .
Trần Thanh Dư suốt dọc đường đạp xe về, ngược khá kinh ngạc, địa chỉ cô bé đưa cho cô, cô .
, thật sự luôn!
Thật là trùng hợp, đó chính là một trong những cái nhà mà Trần Thanh Dư từng xem.
Cũng chính là cái nhà mà nữ sinh đại học mua nhà theo lời Tiểu Đào.
Mọi chuyện đan xen , chút hỗn loạn, nhưng Trần Thanh Dư càng thêm khẳng định, gia đình vấn đề.
Vì địa chỉ, Trần Thanh Dư cũng nhàn rỗi, ngay đêm hôm đó qua đó.
Cô chính là như , bao giờ lề mề.
Nửa đêm canh ba, Trần Thanh Dư một lặng lẽ mò tới.
Mặc dù cô chuyện gì, chỉ định lén một chút thôi, nhưng vẫn chút căng thẳng.
Dù , nửa đêm nửa hôm leo tường nhà , chung quy chuyện một nên mà.
Trần Thanh Dư vẫn cảm thấy nên tới sớm một chút, tới sớm lẽ gì đó, dù chuyện cũng mới xảy , nếu lề mề vài ngày, mò tới cũng chẳng gì nữa, chuyện qua lẽ sẽ bàn tán về cái đó nữa.
Trần Thanh Dư ngay đêm hôm đó lẻn khỏi cửa.
Nói thật, bà Triệu còn khá hưng phấn, chút hương vị của năm đó .
Năm đó , chồng nàng dâu họ chính là như , liên thủ gây chuyện, bà ở nhà cố tình thu hút sự chú ý, còn Trần Thanh Dư thì lén lút ngoài gây chuyện.
Hắc hắc hắc, mặc dù hơn mười năm , nhưng nhớ cứ như mới ngày hôm qua .
Bà Triệu vẫn cảm khái.
Bà hồi tưởng , hai đứa trẻ cũng đang nghỉ hè, nhịn để lộ một chút, liến thoắng ngừng.
“Các con ?
Hồi đó bà với các con chính là như đấy, hồi đó bà cố tình giả vờ ở nhà mắng con - cái đứa con dâu , đó con lén lút ngoài trùm bao tải đ-ánh cho Trương Hưng Phát một trận trò..."
Tiểu Giai Tiểu Viên:
“!!!"
Bà Triệu:
“Cha các con còn nữa, họ thế mà tưởng chúng dễ bắt nạt, Trương Hưng Phát còn chiếm tiện nghi của các con, mơ !
Chúng trị mới là lạ!
Bà ở ngoài sáng con ở trong tối, chúng trừng trị họ ít ."
Tiểu Giai Tiểu Viên:
“!!!"
Bà Triệu:
“Còn Từ Cao Minh nữa, nhà thất đức còn lừa gạt công việc, tính kế một còn tính kế thứ hai ?
Nằm mơ, họ cố tình dùng nấm để hại , kết quả con trái tương kế tựu kế trả đũa , cho họ mất mặt một vố lớn.
Ha ha ha, hồi đó một kẻ thì tự đào hố chôn , một kẻ thì tưởng là ch.ó dại, c.ắ.n lung tung, đó còn nhảy xuống hố phân bơi lội nữa chứ.
mà ngăn ... hồi đó vợ chồng Từ Cao Minh gan cũng to thật, nhưng hai vợ chồng họ khôn lỏi, nhanh rúc đầu ."
Tiểu Giai Tiểu Viên chút ấn tượng mờ nhạt về những chuyện ở đại viện hồi nhỏ, cũng nhịn mà rộ lên.
thương và bà nội, hai phụ nữ với , dễ dàng gì.
Bà Triệu:
“Các con tưởng bà thích suốt ngày la lối om sòm , la lối, đều tưởng các con dễ bắt nạt.
Nhà góa phụ mà, ngày tháng khó khăn nhất.
Các con ngoài xem thì , nhà góa phụ khác ngày tháng dễ dàng .
Nhà thể sống , một là nhờ chúng phối hợp , bà dám vứt bỏ thể diện, dám tay.
Mẹ con thể ở lưng âm thầm giúp bà, khiến bà cái danh tiếng đ-ánh khắp thiên hạ đối thủ!
Cái nữa là cảm ơn nhà ông cố bà cố các con .
Trước đây bà phản ứng kịp, đều là mấy năm gần đây mới hiểu , ngày tháng sống thế vì con câu cá, thực chính là ông ngoại bà ngoại con để tiền đấy."