[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1317

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:14:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu Giai Tiểu Viên thi trung học khá , hai đứa trẻ vô cùng đắc ý, quỳ mộ hóa vàng lầm bầm kể lể.”

 

Mặc dù Tiểu Giai trí nhớ , nhưng vẫn thể nhớ nổi những mẩu chuyện nhỏ nhặt khi sống cùng cha, dù , lúc Lâm Tuấn Văn qua đời, chúng mới ba tuổi.

 

Tuy nhiên dù là , hai đứa trẻ đối với cha cũng gì xa cách.

 

Mặc dù đường núi khó , nhưng hàng năm chúng vẫn tới mấy chuyến.

 

Tiểu Giai Tiểu Viên lầm bầm ngớt, Trần Thanh Dư chút thất thần, , cô cảm giác, những là nhắm đồ đạc nhà mà tới.

 

Mặc dù cảm giác phi lý, nhưng chuyện nhà , cô rõ, ban đầu ông ngoại bà ngoại chôn đồ ở đầu mộ.

 

Những thứ đó, đều là vật báu vô giá.

 

Làm mà trùng hợp thế , những đang tìm đầu mộ.

 

hiện nay Trần Thanh Dư dời đồ , ngược tìm thấy gì, nhưng nếu những là nhắm thứ đó mà tới, thì đối với nhà cô cũng chẳng lành gì.

 

Bởi vì đoán liên quan đến nhà cô.

 

dời đồ , nhưng cũng là vạn vô nhất thất, vẫn chút lo lắng.

 

Rõ ràng đây là đồ nhà , cuối cùng còn mang họa vì báu vật ?

 

Trần Thanh Dư cụp mắt xuống, nhưng thần thái đổi quá lớn, dù nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, những chuyện đều là phỏng đoán, bây giờ cũng cần lo hão, hễ lo lắng thì cứ điều tra kỹ một chút là .

 

Trần Thanh Dư là theo phái hành động, trong lòng hạ quyết tâm, quyết định khi xuống núi ngóng kỹ một chút.

 

Có lẽ đúng là cô nghĩ nhiều quá, chẳng liên quan gì đến nhà cô hết.

 

Có lẽ chính là đào mộ thôi.

 

Trần Thanh Dư điều chỉnh tâm trạng, giả vờ như chuyện gì.

 

Trái bà Triệu Trần Thanh Dư thêm mấy , nhưng vì các con đều ở đây nên bà Triệu cũng hỏi nhiều.

 

Cả nhà cúng bái xong là giữa trưa, gia đình bốn cùng xuống núi, ve sầu mùa hè kêu ngớt, Tiểu Giai:

 

“Rất nhiều bạn học của con đều bảo tới ngoại ô bắt ve sầu về nướng ăn, con thấy thế là đúng , tiếng kêu thật sự nhức đầu."

 

Trần Thanh Dư bật , :

 

“Vậy con cùng ?"

 

Tiểu Giai:

 

“Mấy thứ bé quá, chẳng bõ dính răng."

 

Tiểu Viên cũng hùa theo líu lo:

 

“Nếu thể săn b-ắn thì còn , ve sầu chúng con chẳng thèm trúng."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Đừng ăn bậy đồ rừng, thứ chắc an , ăn chắc ."

 

Đừng cô thu thập xương hổ nhung hươu các thứ, nhưng lợn rừng thỏ rừng hoẵng những thứ đó, cô đều ăn.

 

Nhà cô cũng bao giờ mua.

 

Phàm là một xuyên , thiếu ăn thiếu mặc, đều hứng thú gì với đồ rừng.

 

Những năm qua Trần Thanh Dư thu thập ít đồ , nhưng ước chừng chính sách cũng sắp đổi .

 

Sau chắc là chuyện như thế nữa.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Chúng cũng mua nổi đồ ngon, đồ rừng thì đừng đụng ."

 

“Biết ạ."

 

Ưu điểm lớn nhất của Tiểu Giai Tiểu Viên chính là lời.

 

Chúng ngược sự phản nghịch tùy hứng của tuổi dậy thì.

 

Cả nhà cùng xuống núi, còn xuống tới nơi, đường gặp mấy dân làng gần đó đang lên núi, họ chằm chằm nhóm Trần Thanh Dư với vẻ cảnh giác và nghi hoặc.

 

Trần Thanh Dư chủ động mở lời:

 

“Bác ơi, sáng sớm nay núi xảy chuyện gì ạ?

 

Chúng cháu tới viếng mộ, từ xa thấy tiếng ồn ào, là đ-ánh nh-au ạ?"

 

Đây là hai lên núi săn b-ắn, Trần Thanh Dư từ xuống một lượt, ánh mắt dừng cô một lát, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, :

 

“Hình như từng gặp cô , Tết Trung nguyên, thấy cô giật cái thót."

 

Trần Thanh Dư:

 

“...?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1317.html.]

Trần Thanh Dư tuy mờ mịt, nhưng bác trai đối diện hòa hoãn thái độ vài phần, :

 

“Nhà cô lên núi cũng khá thường xuyên đấy."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cháu với chồng cháu tình cảm , dù mất , dù cũng năng tới thăm ."

 

Bác trai khẽ gật đầu, :

 

“Cô là trọng tình trọng nghĩa."

 

Trần Thanh Dư thẹn thùng một tiếng.

 

Có lẽ là vì ấn tượng với Trần Thanh Dư, họ đúng là tới viếng mộ.

 

Cho nên bác cũng yên tâm, lời cũng nhiều lên:

 

“Hại, , gần đây bên chỗ chúng một nhóm tới, đúng là tán tận lương tâm bỉ ổi vô liêm sỉ.

 

Mọi dám tin ?

 

Thế mà kẻ nhắm đầu mộ, ây đúng , nhà cô cũng chôn ở bên , đầu mộ nhà cô phá hoại ?"

 

Trần Thanh Dư lắc đầu:

 

“Dạ ạ, vẫn còn nguyên vẹn, thế ạ?

 

Có mộ nhà ai phá hoại bác?"

 

“Chứ còn gì nữa!

 

xem thất đức !"

 

Bà Triệu xen :

 

“Thất đức, quá thất đức, cái lương tâm ch.ó tha mất .

 

Thật sự là thứ con mà, đúng là cái loại đồ ch.ó đẻ, thể cái chuyện chứ.

 

Đến ch-ết cũng tha thì còn gọi là ?

 

Thật bỉ ổi!"

 

Bà Triệu văng tục.

 

hợp ý bác dân làng , bác vỗ đùi một cái, :

 

“Lời quá đúng, bà chị đúng đấy.

 

xem hạng hổ như chứ, cũng may dân làng chúng phát hiện , thì chẳng bọn chúng còn phá hoại bao nhiêu cái nữa."

 

Bà Triệu sợ hãi thôi, :

 

“Ông nhà với con trai , cả nhà thông gia đều chôn ở bên , nếu mà phá hoại... thất đức quá mất!

 

Bỉ ổi vô liêm sỉ quá!"

 

Bà Triệu thật sự là sợ giận.

 

“Bọn họ cái gì thế bác?

 

Rảnh rỗi quá hóa rồ ?"

 

“Nghe họ tìm cái thứ gì đó, nhóm đó do một con đàn bà cầm đầu, đúng là thứ gì lành, còn cái gì mà tìm mộ một họ hàng, giờ phát tài , dời mộ cho họ, thực thấy phét.

 

Thật sự nếu lòng thế, tìm tang lễ?

 

Ai mà chuyện dời mộ thể tùy tùy tiện tiện mà ."

 

Bà Triệu, Trần Thanh Dư một nhóm bốn lượt gật đầu, nhà họ từng dời mộ nên rõ, chuyện “quy trình" cũng khá nhiều, tuy rằng trong mắt nhiều là mê tín dị đoan, nhưng chuyện chung quy cũng chẳng hại gì, đổi lấy một sự an tâm .

 

Những tập tục cũ, cũng nhất thiết vứt bỏ .

 

Đừng là nhà họ, những nhà khác cũng thôi, thông thường chuyện , dù tin quỷ thần cũng sẽ cầu một sự an tâm.

 

Rầm rộ vác cuốc tìm từng đầu mộ một, thấy đúng .

 

Bà Triệu:

 

“Bọn chúng bừa thế cũng sợ xác ch-ết vùng dậy ."

 

“Bà chị đúng quá , bà xem bọn chúng chẳng bừa ?

 

Hơn nữa bọn chúng cũng thất đức, tự tìm của , bọn chúng còn đ-á cả mộ nhà khác nữa.

 

Có nhà vì tiết kiệm tiền nên dùng gỗ b-ia mộ, bọn chúng còn đ-á đổ , bà xem đây gọi là ?

 

Đáng giận hơn nữa là, bọn chúng rỗi việc gì đào mộ nhà khác, đào xong cũng chẳng thèm quản cứ thế vứt đó, đúng là tán tận lương tâm.

 

Cũng may dân làng chúng lên núi săn b-ắn đông , phát hiện gì đó , canh chừng hai ngày, bắt sống đám ."

 

 

Loading...