“Dù ngọn núi lớn đường xá thông tứ phía, thế nào cũng .”
Cả gia đình bốn cùng lên núi, đường núi gập ghềnh, phía còn đỡ, càng lên càng khó .
Chỉ là nhóm Trần Thanh Dư thường xuyên tới nên thuộc đường, mấy vất vả.
Bà Triệu vẫn còn lẩm bẩm:
“Sáng sớm thế , ước chừng mấy chiếc xe đó cũng là tới viếng mộ."
Trên núi ít nấm mồ.
Cũng thể là tới săn b-ắn , thật sự nếu tới săn b-ắn cũng sẽ lái xe ô tô con .
Trần Thanh Dư:
“Chắc là ."
Mấy cùng , hướng về phía rừng sâu, chỉ là một đoạn, loáng thoáng thấy tiếng ồn ào náo nhiệt.
Trần Thanh Dư suy nghĩ một chút, :
“Để con xem chuyện gì."
Tuy rằng liên quan đến nhà , nhưng con ai cũng lòng hiếu kỳ mà.
Trần Thanh Dư dừng bước, trực tiếp trèo cây, nhà cô đều quen với bản lĩnh của Trần Thanh Dư , thực cô cũng mấy khi trèo cây, nhưng cô tìm kỹ xảo, cũng dùng lực, nên trèo hề tốn sức.
Vừa trèo lên cây chiếm vị trí cao xuống, Trần Thanh Dư thế mà bất ngờ thấy một quen — Vương Kiến Quốc?
Mặc dù bao nhiêu năm gặp, nhưng dù cũng là hàng xóm lâu năm trong đại viện, đến mức nhận .
Nhóm Trần Thanh Dư đường mòn dễ , địa thế cũng khá cao, cô trèo cây, từ xa xuống phía chân núi, một đám , chỉ một phụ nữ, còn đều là đàn ông.
Người khác Trần Thanh Dư quen, nhưng Vương Kiến Quốc thì cô nhận .
Những đang tìm cái gì, đang kiểm tra từng tấm b-ia mộ một.
Một gã đàn ông trong đó thấy cái gì, còn vui c.h.ử.i bới đ-á một cái.
Nghe rõ c.h.ử.i cái gì, nhưng vẻ mặt rõ ràng.
Trần Thanh Dư:
“???"
Những bệnh ?
“Con dâu, chuyện gì thế?"
Trần Thanh Dư:
“Có một đám , hình như đang tìm đồ, Vương Kiến Quốc cũng ở đó."
“Cái thằng khốn kiếp đó cũng ở đấy á?
Họ cái gì?
Đào mộ nhà ?"
Trần Thanh Dư hắc tuyến:
“Không đến mức đó chứ?"
“Ai mà ."
Nói cũng , đúng là chút kỳ lạ, nhưng ở xung quanh tứ hợp viện , cho dù là trộm mộ, cũng thể nào !
Trần Thanh Dư xa, đột nhiên, cô thấy một nhóm già trẻ gái trai vác cuốc lên núi, cách quá xa, tuy rằng loáng thoáng thấy tiếng cãi vã, nhưng cãi chuyện gì.
Hai bên nhanh ch.óng lời qua tiếng lao đ-ánh nh-au.
Trần Thanh Dư:
“..."
Bà Triệu:
“Sao thế thế?
Cô chứ?"
Trần Thanh Dư:
“Đ-ánh nh-au ."
Cô :
“Chắc là của thôn núi, vì nảy sinh mâu thuẫn với đám đ-ánh nh-au."
Hai bên đ-ánh hội đồng, ai nhường ai, tuy rằng dân làng đông , nhưng đối phương đều là chút võ vẽ.
Giằng co với , tuy nhiên nhóm bảo vệ phụ nữ đó, lộn xộn hết cả lên...
Trần Thanh Dư xem một lúc tuột từ cây xuống, :
“Đ-ánh hăng lắm."
Bà Triệu phấn khích vô cùng:
“ xem quá, ái chà, cách bao xa?
qua đó còn kịp ?"
Trần Thanh Dư:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1316.html.]
“Con thấy nhất là thôi , qua đó để đ-ánh cho một trận thì đáng ?
Con thấy họ đều đ-ánh đến đỏ mắt , cũng là chuyện gì."
Cô :
“Đi thôi, chúng lên núi."
Bà Triệu nuối tiếc:
“Cái trò vui xem , ai dà."
Trần Thanh Dư:
“Đó chẳng trò vui gì , họ ầm ĩ thế , ước chừng đồn công an đấy."
Bà Triệu:
“Trời đất ơi."
Bà cảm thán một tiếng, đó :
“Cô xem họ vì cái gì?
Lẽ nào thật sự là đào mộ?
Vậy thì thất đức quá mất?
Người ch-ết yên nghỉ, họ mà thế thì đúng là con ."
Trần Thanh Dư:
“Không rõ nữa, nhưng cũng khó , con thấy họ đ-ánh nh-au khá thành thục, chắc thường xuyên gây gổ.
Ồ ồ ồ... con nhớ , con nhớ một , trong đó một hình như đây ở chợ đen."
Bà Triệu:
“Chợ đen?"
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Con bảo trông quen mắt, chắc là trông cổng bên chợ đen ngày xưa."
Đã gần mười năm , nên Trần Thanh Dư nhất thời nhận .
cô cảm thán:
“Trí nhớ của con cũng khá đấy chứ, mười năm mà cũng nhận ."
Bà Triệu:
“..."
Sao cô còn tự thổi phồng thế?
Bà Triệu:
“Bất kể là gì, đào mộ nhà là thất đức."
Trần Thanh Dư:
“Con đoán mò thôi, cũng nhất định, nhưng họ đúng là đang kiểm tra từng tấm b-ia mộ một.
Con thấy cái b-ia khắc bằng đ-á, một thằng nhóc trong đó còn đ-á một cái."
“Chẳng hiểu nổi."
“ ."
Mẹ chồng nàng dâu đều khó hiểu, Tiểu Giai Tiểu Viên cũng lẩm bẩm:
“Bất kể là vì cái gì, như đều trông chẳng giống lành gì."
Điểm thì đều nhất trí gật đầu.
Bà Triệu lo lắng hỏi:
“B-ia mộ nhà , chắc chuyện gì chứ?"
Trần Thanh Dư:
“Dân làng bên lên , chắc chắn sẽ ầm lên thôi, chỉ cần ầm lên đ-ánh động đến công an là hết.
Với nhà chôn sâu lắm."
Mộ nhà cô thật sự là ở xa , vả còn là ở trong rừng sâu, dễ tìm .
Bà Triệu:
“May mà năm đó dời mộ , ai mà còn cái loại thất đức như thế chứ."
“Ai bảo chứ?"
Cả nhà lầm rầm lẩm bẩm suốt dọc đường ngừng miệng, cuối cùng cũng tới nơi.
Tiểu Giai Tiểu Viên:
“Cha ơi, chúng con tới thăm cha đây, báo cho cha một tin , hai đứa con đều đỗ cấp ba ..."
Hai đứa trẻ quỳ xuống hóa vàng lầm bầm kể lể, Trần Thanh Dư đầu về phía vị trí hầm ngầm ban đầu, ánh mắt lóe lên...
May mà, chỗ khi cô dọn sạch lấp đầy !