[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1300
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:14:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư lẩm bẩm:
“Lý Linh Linh hết lòng kết hôn với Viên Hạo Phong, nếu bọn họ thật sự kết hôn , Lý Linh Linh hối hận ."
“Thế thì chắc chắn là , bọn họ dây dưa cả mười năm nay còn gì."
Thím Mai :
“Tình cảm của Lý Linh Linh đối với Viên Hạo Phong trở thành một nỗi chấp niệm , hơn nữa, với danh tiếng của cô , tìm khác thì điều kiện chắc bằng Viên Hạo Phong ."
Trần Thanh Dư nghĩ thì đúng là như .
Lý Linh Linh quả thực sẽ sự lựa chọn nào hơn.
Tất nhiên, bọn họ đều , Lý Linh Linh là đang cân nhắc lợi hại, mà là thật sự chấp niệm quá sâu sắc.
Trần Thanh Dư quan tâm đến những và những việc trong đại viện, ngoài cái tâm lý hóng hớt , ít nhiều cũng là sự đề phòng đối với nhà họ Viên, dù bọn họ cũng mâu thuẫn lớn.
Điều kiện nhà khá , ai bọn họ một nữa nảy sinh ý đồ .
Vì Trần Thanh Dư hỏi han nhiều một chút cũng là để trong lòng tính toán.
Nói cũng , Trần Thanh Dư thực sự khá cảm ơn Sử Trân Hương.
Không là đang mỉa mai , mà là thật lòng đấy.
Bởi vì Sử Trân Hương mê tín mà, bà già thật sự là tin sái cổ luôn.
Cũng chính vì thế, bà ít lưng Trần Thanh Dư, bà cũng kiên định cho rằng ma quỷ theo Trần Thanh Dư, phàm là ai tìm Trần Thanh Dư gây sự là sẽ gặp chuyện ngay.
Bởi vì ma quỷ chắc chắn là lý trí mà.
Bà dựa kinh nghiệm nhiều năm qua mà khẳng định rằng, hồn ma đẻ của Trần Thanh Dư vẫn luôn theo Trần Thanh Dư, nên những kẻ trêu chọc Trần Thanh Dư đều gặp vận rủi.
Lời , thật sự là chỉ cần đổi nào chút đầu óc là thể tin nổi.
khổ nỗi những kẻ tính kế Trần Thanh Dư quả thực đều kết cục , đến mức khiến cho nhiều thế mà tin sái cổ.
Ngay cả thím Mai cũng từng thăm dò Trần Thanh Dư về chuyện .
Trần Thanh Dư:
“..."
Một sự im lặng kéo dài.
Mọi mê tín dị đoan thật đúng là liên tưởng quá mất.
Dù Trần Thanh Dư nghĩ gì chăng nữa, thì tóm là đều tin .
Dù thì cũng bao nhiêu ví dụ bày đó .
Cái sự mê tín dị đoan bắt nguồn đầu tiên chính là từ Sử Trân Hương, bà kiên định tin tưởng, Trần Thanh Dư cạn lời, nhưng cũng thể thừa nhận, chuyện ít nhiều cũng mang chút lợi ích.
Chí ít là giúp cô bớt ít phiền phức.
Mọi chuyện với cô đều khách khí hơn nhiều.
mà cũng , cùng với việc chính sách hiện giờ ngày càng khác biệt, môi trường xã hội cũng ngày càng đổi.
Cuộc sống của dân đều khác xưa .
Trước đây thường tụ tập buôn chuyện vặt vãnh trong nhà, nhưng bây giờ thời gian đó, hầu hết đều đang mưu tính việc ăn kiếm tiền, đại viện thực tế cũng yên tĩnh hơn nhiều.
Giống như những năm đó mấy bà già cãi , đ-ánh nh-au lăn lộn đất, giờ cũng hiếm thấy .
Bản Trần Thanh Dư cũng , tuy rằng hóng hớt thú vị, nhưng phần lớn tâm sức vẫn đặt xưởng may.
Xưởng của bọn họ tuy lớn nhưng cũng là tâm huyết của cô.
Cô chắc chắn là cho thật .
Các bạn , hiện giờ doanh nghiệp tư nhân còn ít, quảng bá cũng ít, nên xưởng của Trần Thanh Dư thế mà bỗng chốc phát đạt hẳn lên, tuy chủ yếu đồ thể thao nhưng tiêu thụ cũng .
Làm ăn thật sự là vô cùng khá khẩm.
Tuy bọn họ mới khai trương nửa năm, nhưng nửa năm ăn phát đạt, thì cũng để về tay .
Cuối năm , gia đình Trần Thanh Dư chuẩn ít đồ Tết, trong xưởng cũng đặt mua nhiều đồ Tết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1300.html.]
Những việc đều do Triệu lão thái phụ trách, đừng thấy Triệu lão thái tuổi tác cao, nhưng bà sẵn lòng những việc .
Nói đến đây, Triệu lão thái khi còn trẻ còn chăm chỉ đến mức , nhưng về già càng hăng hái việc hơn.
Có lẽ cũng là vì tuổi cao chăng, càng già càng chịu thua cái tuổi, chứng minh bản .
Triệu lão thái hiện giờ so với hồi trẻ còn giống một hơn nhiều.
Hoặc lẽ là vì điều kiện lên .
Khi điều kiện lên, những xung quanh cũng nhiều hơn hẳn.
Trần Thanh Dư cũng tin tưởng Triệu lão thái, những việc tránh khỏi đều giao phó cho bà, Triệu lão thái phụ trách hậu cần, việc vô cùng hăng hái.
Cuối năm về khoản đồ Tết cũng bày trò gì rắc rối.
Làm việc thực tế, tại ai ai cũng một đơn vị công tác , chẳng là vì cái ?
Thu nhập định đãi ngộ .
Tuy hiện giờ bọn họ là doanh nghiệp tư nhân, nhưng về phương diện thì hề mập mờ.
Thế là, cuối năm , của bộ phận hậu cần , tâm tư của cũng chút d.a.o động.
Phải rằng, cuối năm một đơn vị phát đồ , chính là minh chứng cho năng lực của đơn vị đó.
Đó cũng là chuyện mà bạn bè thể mang so bì với .
Trần Thanh Dư tự nhiên sẽ keo kiệt ở những việc nhỏ nhặt .
Đã dốc hết sức việc thì cái gì nên cho vẫn cho thôi, câu đó của Hoa Phi là thế nào nhỉ?
Bạc phát xuống , mới thể việc hơn cho .
Công việc và cái đó là một chuyện, nhưng cũng gần như .
Đạo lý đều giống cả.
Vì Trần Thanh Dư cũng thực tế, dặn dò Triệu lão thái kỹ lưỡng, sợ bà keo kiệt.
đó là do Trần Thanh Dư nghĩ nhiều , Triệu lão thái rõ nặng nhẹ, rõ nhất là nên lời ai.
Vì bà hề ăn qua loa đại khái.
Thoáng cái ngày tháng tháng Chạp, còn đầy nửa tháng nữa là Tết .
Mọi lúc ăn cơm trưa thì tán gẫu, mấy chị gái kéo Thường Thu và Thường Xuân hỏi han.
“Tiểu Thu, em ở nhà ăn, là tâm phúc của Chủ nhiệm Triệu, em cũng tiết lộ chút thông tin cho bọn chị với?
Năm nay chúng ăn Tết chia đồ ?
Được chia bao nhiêu ?"
Thường Thu:
“Chuyện em hết ạ."
“Em xem kìa, việc đặt hàng đều dắt theo em cùng đấy thôi."
Ai mà chẳng Thường đại má là mặc cả nhất cơ chứ.
Thường Thu lay chuyển mấy chị gái, cũng chuyện sợ truyền ngoài, nên nhỏ giọng :
“Gạo, mì, dầu đều ạ."
Suýt nữa thì!
Mọi hít sâu một , đó vui mừng hớn hở.
Bọn họ là doanh nghiệp tư nhân, dám mơ tưởng quá cao sang, nhưng ngờ rằng thực sự nhiều đồ đến thế?
là đến đúng chỗ mà!
“Thế thì quá , chị dâu em cả ngày cứ so bì với em, chị một công việc chính thức mà cứ như là trời cao đất dày là gì nữa , giờ xem chị còn dám khoe khoang với em .
Chúng tuy là doanh nghiệp tư nhân nhưng cũng hề kém cạnh chút nào.
Cái thì cứ đãi ngộ ."