“Chúng mày xem, tâm cơ thì đều , cùng là tìm đối tượng, bọn theo đuổi đối tượng bao giờ nghĩ tới chuyện , chúng mày xem kìa, tặc tặc, ngay cả màn hùng cứu mỹ nhân cũng bày ."
“Thì ai bảo chứ, thôi , dù bọn cũng lấy tiền việc, cứ thôi!
Hừ hừ, đến lúc lão lợi lộc , cũng đừng hòng hất cẳng bọn , lúc đó thóp trong tay bọn , mà thiếu tiền... hi hi."
Chỉ một chuyện thôi mà bao nhiêu kẻ đều kiếm chác từ trong đó đấy.
Viên Hạo Phong nghĩ thì lắm, nhưng sự việc thì chắc như mong đợi.
Cha định tương kế tựu kế, còn những kẻ thì định sẽ tống tiền.
Mấy đứa chẳng đứa nào là hạng lành gì, cái hạng lưu manh ngoài phố thì gì , đ-ánh lộn, trộm cắp, t.ử tế chẳng ai việc .
Một đứa trong đó còn đang hồi tưởng:
“Mà , đừng chứ, lão già đúng là điều, bánh bao ngon thật đấy, giờ tao vẫn còn thấy thèm."
“Thế nên mới gừng càng già càng cay, lão già đó cách xử sự đấy."
“ thế thật."
Mấy đứa chúng nó vốn dĩ là lấy tiền việc, nhưng nhà lão cũng khá điều, là sợ chúng nó đợi lâu đói nên chuẩn sẵn ít bánh bao cho chúng nó lót , tuy thứ đáng bao nhiêu tiền, nhưng cái tấm lòng đó cũng khiến chúng nó khẽ gật đầu hài lòng.
Tất nhiên, tuy cảm thấy nhà lão cách cư xử, nhưng khoản tiền cần lấy thì cũng thể thiếu một xu nào.
“Mà , hôm nay tao cứ thấy nóng nực thế nhỉ."
“Mọi khi chẳng vẫn giờ ?
Hôm nay mãi thấy tới .
Tao cũng nóng quá, thấy khỏe ."
“Tao cũng thấy nóng, nhưng ngoài thì thấy gì khác."
“Quá giờ mà vẫn tới, là hôm nay tới nữa?"
“Ai mà ."
“Hay là hỏi thử xem."
Một đứa nhỏ con lạch bạch chạy phía xa, hai cha con nhà họ Viên đều đang ở đó.
“Này, thế hả, mãi thấy tới?
Có hôm nay tới ?"
Vẻ mặt Viên Hạo Dân trầm xuống:
“Thời gian qua ngày nào cũng tới, tự dưng hôm nay tới ?"
“Tới , tới ."
“Hả?
Tới ?"
“Tao thấy xe ."
Mấy đứa vội vàng vị trí cũ, chỉ đợi Trần Thanh Dư mua đồ xong bước là tay.
mãi chẳng thấy xuống xe ?
Viên Hạo Phong ngó nghiêng, lòng căng thẳng, cũng may là cha chủ động đòi cùng tới đây.
Nếu sẽ còn căng thẳng hơn nữa, chuyện chẳng chuyện nhỏ.
Nghĩ tới lát nữa sẽ đ-ánh, lòng càng thêm thấp thỏm.
Viên Hạo Phong cách đó xa, định đợi bên tay là sẽ lao , đang xoa xoa tay, bỗng nhiên, một bàn tay từ phía bất ngờ bịt c.h.ặ.t lấy miệng , Viên Hạo Phong:
“Ưm!"
Hắn sững sờ, kịp phản ứng thì khóa c.h.ặ.t cánh tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1280.html.]
“Cha..."
Cha định gì thế, phát điên ?
Viên Hạo Phong vô cùng kinh ngạc, cha đang ngay cạnh , chẳng cần nghĩ cũng bịt miệng là ai.
Viên Hạo Phong nỗ lực vùng vẫy, chỉ điều Viên Hạo Dân cầm chiếc khăn tay bịt c.h.ặ.t miệng con trai, tiền thể bỏ vô ích .
Ông thể để con trai hỏng chuyện của , vốn dĩ ông thể nhốt con trai ở nhà từ , nhưng chuyện luôn do con trai dàn xếp, ông tốn sức giao thiệp với mấy đứa lưu manh đó.
Nên khi sự việc sẵn sàng dây cung mới con trai ngất là nhất.
Viên Hạo Phong mà cha đ-ánh mê.
Giây phút lịm , Viên Hạo Phong vẫn cực kỳ hiểu nổi, tại cha như !
Tại !
Viên Hạo Dân lạnh một tiếng, đắc ý :
“Cái đồ vô dụng."
Đến cả con trai ruột, lúc mấu chốt cũng thể đem tính kế.
Ông kéo Viên Hạo Phong sang một bên, tuy trời lạnh nhưng lát nữa xử lý ngay thì cũng ch-ết cóng .
Vả , ông còn dặn con trai nhất định mặc nhiều áo .
Không vấn đề gì.
Viên Hạo Dân bên giải quyết xong con trai, thì bên mấy đứa lưu manh chịu nổi nữa , chúng dính thu-ốc, lúc thu-ốc cũng phát tác, đây là thời gian Viên Hạo Dân tính toán dựa theo giờ giấc Trần Thanh Dư tới, thời gian gần như là chuẩn khít.
hôm nay Trần Thanh Dư đến muộn khá lâu, vả tuy xe tới nhưng mãi chẳng thấy xuống xe, cô bên thể trì hoãn, nhưng mấy đứa dính thu-ốc thì bắt đầu sờ soạng lẫn .
Phải là đồ dùng trong lầu xanh thời xưa đúng là chẳng thứ gì lành, vô cùng hiểm độc, mới đó thôi mà bắt đầu mất lý trí .
“Sao tao thấy khó chịu thế ... đúng ."
“Tao cũng thấy đúng..."
“Ư..."
Tuy miệng đúng, nhưng tay chân thì chẳng đứa nào chịu để yên, xung quanh chẳng phụ nữ nào, mấy đứa bắt đầu động chân động tay với .
Viên Hạo Dân ngó sang một cái, lập tức thấy chướng mắt vô cùng, ông nhíu mày, cái bộ dạng thì lát nữa còn ăn gì nữa!
Tao cho chúng mày tay với con góa phụ nhỏ, chứ cho chúng mày tự bậy với !
Ông cảm thán thu-ốc thật hiệu nghiệm đồng thời cũng căm ghét mấy đứa đúng là vô dụng, mới thế thôi mà chịu nổi ?
Người đều lú lẫn thì còn quấy rối góa phụ nhỏ kiểu gì nữa?
Lúc ông bực bội vì sự việc diễn như dự liệu.
Chỉ chậm trễ một lát mà bọn phát tác , con góa phụ nhỏ cũng thật đáng ghét, ngày nào cũng đúng giờ tới, hôm nay đến muộn chứ.
Viên Hạo Dân quản nhiều nữa, chỉ nhanh ch.óng tới dặn dò mấy đứa một tiếng, vạn gây thêm chuyện cho ông .
Đã hứa thì để xảy sai sót.
Còn về việc mấy đứa mất lý trí... chắc là , đều là đàn ông cả, ông cũng chẳng cần lo lắng gì.
Ông do dự một chút, bước tới thấp giọng quát:
“Chúng mày cái gì thế hả, tất cả bình tĩnh cho tao, chúng mày đang...
á!"
Bỗng nhiên, ông thấy gân kheo đau nhói, cả “bạch" một tiếng, ngã nhào xuống đất.
“Mẹ kiếp!"
Ông c.h.ử.i một tiếng, ngẩng đầu định dạy dỗ mấy đứa lấy tiền việc hồn một trận, còn kịp phản ứng thì một đứa trong đó đột nhiên ngã nhào, “pạch" một cái đè nghiến lên ông :
“Á!"