[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1277

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:08:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cũng xem là cái hạng gì mà chiếm lấy chỗ , thật sự tưởng cô dễ bắt nạt chắc, cái nhà đúng là tham lam vô độ.”

 

Trần Thanh Dư trong lòng lầm rầm mắng c.h.ử.i thứ một trăm, giờ cơ hội tạo , chỉ đợi nhà tay trong mấy ngày tới thôi.

 

mà, nên bí mật rình rập nhà họ Viên một chút ?

 

Tuy Trần Thanh Dư lòng tin bản , nhưng trăm trận trăm thắng mà.

 

Trần Thanh Dư là tính tình dứt khoát, quyết định như thì chậm trễ, ngay tối hôm đó lặng lẽ khỏi nhà, nhắm hướng đại tạp viện mà .

 

Mùa đông trời tối sớm, lúc trời tối mịt .

 

Có lẽ vì trời lạnh nên đường cũng nhiều .

 

Thỉnh thoảng vài về muộn cũng nhanh, dáng vẻ vội vã.

 

Trần Thanh Dư mím môi, rảo bước nhanh hơn.

 

Từ khi xe, cô ít khi bộ ngoài, nhưng đường xá vẫn quen thuộc, vòng qua đường nhỏ nên cũng nhanh.

 

Trần Thanh Dư nhắm hướng đại tạp viện, cũng thật khéo, cô còn tới nơi thì thấy một Viên Hạo Dân cửa, ông mặc áo bông khoác ngoài, đút tay túi, đội một cái mũ màu xanh quân đội, quàng khăn lớn che kín mặt.

 

Cái đúng là cũng ngụy trang kỹ càng .

 

Nếu hàng xóm cũ bao nhiêu năm, Trần Thanh Dư chắc nhận .

 

mà, trời lạnh thế , lão ngụy trang ngoài là định gì?

 

Viên Hạo Dân thường ngày thích giữ kẽ, trời lạnh đến mấy cũng mặc áo khoác , thà chịu rét còn hơn mất phong độ, bề ngoài trông như một đàng hoàng.

 

lúc mặc một chiếc áo bông cũ, thật chẳng giống ông chút nào.

 

Trần Thanh Dư hai lời, quả quyết bám theo.

 

Nhìn lão chẳng lành, đương nhiên là theo .

 

Trần Thanh Dư hứng thú với nhà họ Viên, nhưng rõ ràng nhà dạo gần đây định tính kế cô, cô thể lơ là cảnh giác .

 

Trần Thanh Dư cũng thật phục luôn.

 

Cái nhà lúc nào cũng chỉ đường tắt, chẳng lấy một việc gì chính đáng cả.

 

Nếu cô mà theo dõi ai thì khó phát hiện, từ khi nhà dọn , cô ngay cả việc tập luyện cũng bỏ bễ, đừng tuổi tác lớn hơn mấy năm nhưng thủ thì chẳng hề thoái hóa chút nào.

 

Trần Thanh Dư lặng lẽ theo Viên Hạo Dân, ông lén lén lút lút xuyên qua các con ngõ, cũng bao lâu, nhanh nhắm hướng một cái viện nhỏ cũ nát mà , chỗ là một ngôi nhà riêng biệt nhưng cách đại tạp viện khá xa, cũng may Trần Thanh Dư mặc nhiều, nếu suốt quãng đường tới đây thật sự là lạnh.

 

thấy Viên Hạo Dân gõ cửa nhà, cũng hỏa tốc leo lên mái nhà, cái viện nhỏ khá hoang tàn, Trần Thanh Dư nhẹ nhàng nhảy trong sân, xổm cửa sổ, lúc Viên Hạo Dân cũng trong nhà, ông , ghé sát bên lò sưởi.

 

Trong nhà là một bà lão, ngoài bà còn ai khác.

 

Viên Hạo Dân:

 

“Đại nương, là bà Đại Mã giới thiệu tới đây."

 

Bà lão mặt mày chua ngoa khắc nghiệt, đôi mắt xếch, g-ầy trơ xương, mặt miếng thịt nào nên trông càng thêm phần sắc sảo, đôi mắt đục ngầu, mang theo mấy phần độc ác.

 

:

 

“Bà Đại Mã ..."

 

lặp một tiếng, nheo mắt, :

 

“Ông cái gì?"

 

Viên Hạo Dân cũng kéo khăn quàng xuống, vẫn che kín mặt, chút phòng , ông :

 

bà ở đây một loại thu-ốc bán ?"

 

Viên Hạo Dân vốn định hỏi thăm về loại thu-ốc thú y mà bà Đại Mã mua , loại thu-ốc đó hiệu quả thật sự quá mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1277.html.]

 

vì chuyện của bà Đại Mã, ngay cả ông bác sĩ thú y cũng liên lụy, giờ mua cũng mua nữa.

 

Viên Hạo Dân nhận bà Đại Mã vẫn còn lời , hứa cho mười đồng tiền lợi lộc, mới thông tin .

 

Người phụ nữ là bạn tù của bà Đại Mã ở trại giam, giải phóng việc ở Bát Đại Hồ Đồng, lúc đó bà còn trẻ, mới ngoài hai mươi.

 

Sau giải phóng ít lương, bà cũng , nhưng bà chẳng hạng chính chuyên gì, những bước nghề đó là do cảnh xô đẩy, thể thoát là thực sự đội ơn trời đất.

 

thì , bà chỉ cảm thấy việc đó cản trở con đường giàu của , dù cho ngành nghề xóa sổ, bà vẫn lén lút giở trò , tội ba .

 

Đến nay giải phóng hơn ba mươi năm, sắp tới bốn mươi năm .

 

vẫn bỏ thói cũ, bảo bà kiếm tiền thì bà chẳng thiết tha gì, chỉ thấy vất vả.

 

chỉ thích kiếm những đồng tiền nhanh ch.óng và dễ dàng như thế , chỉ là giờ tuổi lớn, kiếm nữa, nên ngày càng nghèo túng khổ sở hơn.

 

từng ở cái nơi thất đức đó, nên cũng chút ngón nghề lận lưng.

 

Viên Hạo Dân từ xuống một lượt, :

 

“Ông loại thu-ốc gì?

 

Thứ đó rẻ ."

 

Thứ bà đều là những thứ dùng để khống chế các cô gái ở Bát Đại Hồ Đồng thời xã hội cũ, cũng gần giống như thu-ốc thú y thôi, thực thành phần đều tương tự , bà vẻ lợi hại chứ thực chất cũng là một loại thu-ốc thú y, nhưng pha thêm một thứ khác.

 

“Dược tính của nó mạnh đấy."

 

Viên Hạo Dân , :

 

“Điều thì quan hệ gì, bà cứ việc đưa cho , bà , cái bao nhiêu tiền?"

 

Bà lão dấu bằng tay.

 

Viên Hạo Dân:

 

lấy thêm vài phần nữa, thể rẻ hơn chút ?"

 

Bà lão:

 

“Thu-ốc lợi hại, một phần là đủ , ông lấy nhiều thế gì."

 

Nghi ngờ Viên Hạo Dân từ xuống .

 

Viên Hạo Dân:

 

“Bà đừng quản gì, cũng trả tiền mà.

 

lấy nhiều thêm vài phần, chừng lượng dùng cho sáu bảy ."

 

Viên Hạo Dân rõ, những tên lưu manh con trai Hạo Phong tìm tuy là những kẻ gì ngoài phố, nhưng chuyện nào chuyện đó, chắc chúng dám thật sự tay với một phụ nữ.

 

Cho dù là dám thật, e rằng cũng vì chút tiền đó mà đồng ý.

 

, mức độ nặng nhẹ của sự việc chúng vẫn , những chuyện khác thì giá cả cũng khác .

 

Cho nên Viên Hạo Dân mới định hạ thu-ốc chúng.

 

Tiền mua thu-ốc dù cũng rẻ hơn tiền thuê .

 

Đến lúc đó chúng thế thế nọ với cô góa phụ nhỏ xong ông mới tay, như chỉ là hùng cứu mỹ nhân, mà còn nắm thóp một điểm yếu của cô góa phụ nhỏ, cô còn là trong sạch nữa, đương nhiên là sợ chuyện đồn ngoài.

 

Đến lúc đó đối xử với cô một chút, để tâm đến chuyện của cô , như so với cái cách bồi dưỡng tình cảm gì đó của con trai ông thì hiệu quả hơn quá nhiều.

 

Con trai ông tuy mấy phần tính toán, nhưng chính là lòng đủ tàn nhẫn.

 

Đàn ông mà ác, thì nổi việc gì lớn lao .

 

 

Loading...