[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1274
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:08:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà Đại Thường giới thiệu con gái , ngờ Vương Đại Chùy và cô con gái thứ ba Thường Thu hòa hợp đến thế.”
Đôi khi con đến với thật sự là do cái duyên, nhiều thích vẻ ngoài to con thô kệch của Vương Đại Chùy, nhưng Thường Thu thấy , nhà cô vốn đàn ông gánh vác cửa nhà, chị cả kết hôn vì mang công việc nên ở nhà chồng khúm núm lấy lòng, đ-âm hận thù nhà đẻ, cũng bao nhiêu năm về.
Cô cảm thấy một như mang cảm giác an lớn.
Vương Đại Chùy chê nhà cô nhiều gánh nặng, cô cũng chê danh tiếng đại viện của Vương Đại Chùy tệ.
Vương Đại Chùy trông chẳng , Thường Thu cũng là một bình thường thể bình thường hơn.
Ưu thế duy nhất của Thường Thu là kém Vương Đại Chùy hơn mười tuổi, nhưng Vương Đại Chùy công việc chính thức.
Anh là thợ bậc bảy , tìm đối tượng nên chỉ chuyên tâm công việc, đó chính là Vương Đại Chùy.
Lương hơn một trăm đồng.
Thường Thu bây giờ kiếm cũng ít, nhưng hiện tại doanh nghiệp nhà nước vẫn là xu thế chủ đạo, đều đ-ánh giá cao xí nghiệp tư nhân, cảm thấy định, cho nên dù kiếm khá nhưng trong mắt , điều kiện của Vương Đại Chùy vẫn hơn.
Hai bắt đầu qua , Vương Đại Chùy cũng giấu giếm những xung quanh.
Thời dù yêu đương cũng kéo dài lâu, yêu lâu quá là coi là đắn, Viên Hạo Phong còn kịp diễn màn hùng cứu mỹ nhân với Trần Thanh Dư thì tin Vương Đại Chùy đăng ký kết hôn.
Tin tức giống như một cơn gió lan truyền khắp nơi.
Người trong đại viện thật sự là ghen tị đến phát điên.
lúc, hôm nay bà Đại Triệu đến tìm dì Mai, tuy nhà bà nhà ăn, nhưng bà Đại Triệu ăn quen tay nghề của dì Mai , vẫn đến tìm dì gói bánh bao.
Dì Mai kiếm chút tiền lẻ, nhà bà cũng bớt việc.
Thực nhà bà cũng định tìm bảo mẫu, nhưng vẫn tìm thích hợp.
Bà Đại Triệu đúng lúc cũng ở đó, liền thấy Vương Đại Chùy dắt cô vợ mới Thường Thu cửa phát kẹo hỷ.
“Các ông các bà, con kết hôn , đây là vợ con Thường Thu, chúng con lãnh giấy chứng nhận ."
“Cái gì!?"
“Thật !"
Bà Đại Triệu là rõ nhất, vội vàng chúc mừng:
“Thế thì quá , chúc mừng hai đứa nhé, sớm sinh quý t.ử.
Thế bao giờ hai đứa tổ chức đám cưới?"
Vương Đại Chùy hớn hở:
“Chúng con xem ngày , định nửa tháng nữa, đến lúc đó nhớ đến uống r-ượu mừng nhé."
Mọi đều kinh ngạc đến mức mồm há hốc thể nhét quả trứng gà.
Vạn ngờ tới, Vương Đại Chùy mà kết hôn .
“Cậu... ... đối tượng từ bao giờ thế?
Sao nhỉ?
Chẳng phong thanh gì cả!"
Chị Đại Phạm kinh ngạc gặng hỏi.
Hôm nay là chủ nhật, đều mặt đông đủ.
Lâm Tam Hạnh:
“Mọi đều là hàng xóm trong đại viện, thể giấu giếm như thế chứ?
Chẳng lẽ coi chúng là ngoài ?
Cậu là đúng , thật chúng đau lòng quá."
Bà Đại Triệu chịu nổi cái điệu bộ giả tạo của Lâm Tam Hạnh, liền :
“Gớm thật, cô là ai chứ, cô là cái thá gì mà coi là quan trọng thế.
Người tìm đối tượng kết hôn tại cho các hả!
Sao nào?
Cô là cái gì của nó , chỉ là một hàng xóm, còn là hàng xóm chẳng qua gì mấy, thật dát vàng lên mặt .
là ch-ết , còn bảo coi cô là ngoài, coi cô là ngoài chẳng lẽ coi cô là trong nhà chắc?
Cái hạng gì .
Đã thiết với hàng xóm như thế, thấy cô giới thiệu đối tượng cho ai , giả cái nỗi gì.
Giả vờ nhiều quá tự cũng tin là luôn hả?
là chuyện hài."
Lâm Tam Hạnh uất ức đỏ cả mắt, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1274.html.]
“... , bà hiểu lầm ..."
Bà Đại Triệu:
“Thôi thôi , cái điệu bộ cô diễn cho ai xem?
Cô tưởng còn trẻ chắc, diễn cái trò còn ăn cho cô chắc, già cả hết .
Nhìn mà phát nôn."
Lâm Tam Hạnh tức đến tím mặt.
Bà cảm thấy bà Đại Triệu đúng là cái đồ bao đồng.
Ngược Sử Trân Hương vội hỏi:
“Đại Chùy, vợ là ở ?
Làm công việc gì?"
Bà Đại Mã cũng vểnh tai lên .
Vương Đại Chùy:
“Vợ con là trong thành thôi, hiện đang việc ở xưởng may của nhà bà Đại Triệu."
Mọi ngẩn , ngay đó đều chút suy nghĩ về phía bà Đại Triệu.
Bà Đại Triệu:
“Nhìn cái gì mà , giới thiệu ."
Vương Đại Chùy:
“ là bà Đại Triệu giới thiệu, lúc chẳng đóng quảng cáo ?
Con liền quen vợ con, qua một hồi thì thành đôi.
Thấy hợp thì đương nhiên kết hôn thôi.
Đến lúc đó nhất định tới nhé."
Chị Đại Phạm bĩu môi:
“Chẳng là công nhân chính quy đàng hoàng."
Chỉ là việc ở xưởng tư nhân, thì là cái thá gì, nhà chị thèm tới.
Bà Đại Triệu thì chẳng khách sáo gì, lập tức chống nạnh:
“Cô ý gì hả?
Lời của cô là coi thường xưởng nhà ?
Cô cũng soi gương xem xứng để coi thường , cái hạng gì , đàng hoàng công nhân chính quy?
Chỉ cô là công nhân, cả nhà cô đều là công nhân, thế con trai cô vẫn tìm đối tượng?"
“Bà năng kiểu gì thế."
“ năng kiểu đấy thì nào, cô quản chắc?
Cô quản rộng đấy, cũng chẳng xem xứng ."
“Bà... bà... bà đến đại viện chúng gây sự, bà còn là của đại viện nữa ..."
Bà Đại Triệu càng khách sáo:
“ đến tìm chắc?
Chỗ ghi tên cô , mà khác ?
Có giỏi thì cô mua đứt cả cái đại viện , cô cho ai thì đó , cô cho thì đừng hòng bước chân .
Cô mua hết , cô chỉ hai gian phòng mà cũng dám huênh hoang như thể cả cái viện là của cô .
đến tìm dì Mai, cô quản chắc?
là ch.ó bắt chuột, lo chuyện bao đồng, giỏi thì cô quản cái thằng lụy tình nhà cô .
là ch-ết , cả nhà cái m-ông cũng chẳng sạch sẽ gì, còn suốt ngày quản đông quản tây, cô tức giận chẳng qua là vì cô ghen tị chứ gì?
Con trai nhà cô tìm đối tượng, dù bụng mang chửa cũng chẳng bước chân nhà cô, thà đối mặt với mụ Đại Mã khắc nghiệt còn hơn là đối mặt với nhà cô, cô nên tự kiểm điểm ."
Sự việc tất nhiên như , lúc Tiểu Phương và Thạch Hiểu Vĩ xem mắt thành vì Tiểu Phương ưng.
ai bảo Tiểu Phương kết hôn chứ, nên bà Đại Triệu chẳng nể nang gì, kiên quyết lấy chuyện .
“ là cái đồ chẳng gì.
Ghen tị, rõ ràng là ghen tị."