[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1263

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:08:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“À!

 

, vụ đó."

 

cũng qua , hóa là bà ...

 

là trông thể bắt hình dong, ngờ tới đấy."

 

“Mụ là một kẻ ghê gớm đấy, còn vu oan giá họa cho nhiều nữa cơ..."

 

Quả nhiên đây là một chuyện vô cùng ly kỳ, ai nấy đều từng qua, nào cũng hết cả.

 

“Chính là mụ đấy."

 

Triệu lão thái chẳng thèm quan tâm chuyện gì khác, mụ chẳng ý , bà cũng chẳng thèm nể nang gì cái danh tiếng của mụ nữa.

 

“Đây chính là một kẻ đoàng hoàng, cả cái nhà mụ chẳng ai là cả.

 

Chồng mụ các bà chắc chắn cũng .

 

Chồng mụ đây đ-ánh thu-ốc thú y đó... cái đó dùng nữa ..."

 

Bla bla bla.

 

Cái miệng của bà già thì chẳng gì là bí mật cả, đều kinh hãi rụng rời.

 

Mặc dù khu tập thể nào cũng những chuyện hóng hớt riêng, nhưng chuyện thần kỳ đến mức thì đúng là từng thấy bao giờ.

 

Tuy nhiên theo lời kể của Triệu lão thái, bà Thường cũng bắt đầu lo lắng, :

 

“Nhân phẩm của bà như thế, lởn vởn ở đây rình rập thì chắc chắn là ý .

 

Mọi vẫn nên cẩn thận thì hơn."

 

“Các bà lo, hiểu rõ mụ nhất.

 

Sẽ cho mụ cơ hội tính kế khác .

 

Cái thứ gì , nhổ!"

 

Triệu lão thái nhổ một bãi nước miếng, càng thêm khinh bỉ Triệu Dung.

 

Triệu Dung gì, chỉ trong một ngày mà cả xưởng đều “chiến tích thần kỳ" của bà , càng rõ mụ đang rình rập ở cửa, đúng là ai thấy cũng lườm nguýt một cái.

 

Triệu Dung điều đó, bà chỉ cảm thấy, quả nhiên là ở xưởng của Trần Thanh Dư, đứa nào đứa nấy đều chẳng chút lễ phép nào.

 

là gần mực thì đen gần đèn thì rạng, nếu đổi là bà lãnh đạo thì bà sẽ đuổi việc hết bọn họ, đuổi sạch sành sanh!

 

Mấy mụ đàn bà mụ nào mụ nấy đều cái đức tính đó, thật chẳng .

 

Theo bà thấy, đáng lẽ nên hết bằng công nhân nam, đàn ông việc nhiều mà ít chuyện, chẳng hề õng ẹo chút nào.

 

Tính tình sảng khoái, như xưởng mới phát triển .

 

Đám đàn bà chỉ giỏi buôn chuyện, bình thường õng ẹo, nên dùng công nhân nữ gì.

 

Nhìn xem từng một cái đức tính đó.

 

Kiếm chút tiền là chẳng là ai nữa .

 

Trước đây Triệu Dung còn đỡ, từ khi tù, trong xương tủy bà vô cùng phiến diện, cũng vô cùng sùng bái đàn ông và thù ghét phụ nữ.

 

c.ắ.n môi, ghen tị những nữ đồng chí tan , ánh mắt đầy oán độc.

 

“Cái mụ già tâm lý biến thái ?

 

Sao cái kiểu đó nhỉ."

 

“Kẻ từng tù thì thể là hạng lành gì?

 

Tránh xa mụ một chút."

 

“Hay là chúng cứ gọi khoa bảo vệ ?

 

Mụ mà trông đáng sợ thế, chẳng ý đồ ."

 

chỗ vẫn còn cách xưởng một đoạn, đây thì xưởng cũng khó mà quản ."

 

“Thế thì tìm công an, tin là trị mụ già thần kinh ."

 

Triệu Dung thấy những lời bàn tán , lập tức hoảng hốt, vắt chân lên cổ mà chạy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1263.html.]

Sâu trong thâm tâm bà thực sự phần sợ hãi các đồng chí công an.

 

Triệu Dung chạy thục mạng.

 

Những khác cũng chẳng thèm đuổi theo, kiếp, mụ đầu óc bình thường , nhỡ mụ phát điên thật thì .

 

Cuộc sống của họ đang , chẳng đáng để đối đầu với loại thần kinh .

 

“Ái chà, cuối cùng cũng ."

 

“Ngày mai mà còn thấy mụ nữa thì tìm công an thật đấy.

 

Ai mà mụ đang nung nấu ý đồ xa gì."

 

“Chứ còn gì nữa, ngày mai còn tăng ca đây."

 

“Ôi, chỉ mong ngày nào cũng tăng ca."

 

cũng thế."

 

Tăng ca thì tiền tăng ca, còn bao một bữa bánh bao, cái khác với bữa trưa, ăn hết thể mang về.

 

Mỗi sáu cái bánh bao lớn, ít đều để dành hai ba cái mang về nhà đấy.

 

Đây là bánh bao bằng bột mì trắng hẳn hoi đấy.

 

“Đãi ngộ ở xưởng thế , thể để loại tiểu nhân đó đến phá đám ."

 

thế."

 

Triệu Dung chạy một mạch thục mạng, trong lòng bà càng thêm oán hận, việc gì cũng thuận lợi thế .

 

nghĩ chuyện trong xưởng phát hiện đang rình rập, bà thực sự thấy phiền lòng.

 

phát hiện, chắc chắn sẽ thông báo cho Trần Thanh Dư, như .

 

Thế thì đây.

 

Triệu Dung ôm hận trở về nhà, Lý Linh Linh nấu xong cơm tối, “Thím , thím về , mau rửa ráy ăn cơm tối."

 

là coi chỗ như nhà .

 

Sắc mặt của Quản Đình Đình ngày càng tối sầm .

 

Người nhà họ Viên cũng thật là quá đáng, cứ coi như thấy gì .

 

Quản Đình Đình hít một thật sâu, mặt mày hằm hằm xuống, cái bà chồng cả ngày cái trò trống gì, đúng là cái đồ già đoàng hoàng.

 

Hạo Tuyết:

 

“Hôm nay hội trường của xưởng chiếu phim mi-ễn ph-í, mau ăn xong sớm mà chiếm chỗ nhé."

 

“Mẹ , tụi trẻ các con mà xem."

 

Triệu Dung xua xua tay.

 

Viên Hạo Phong một cái, gì.

 

Viên Hạo Dân cũng xem, tuổi già cũng chẳng thiết tha gì chuyện khỏi nhà lúc trời lạnh nữa.

 

Tuy nhiên mấy còn đều khỏi nhà bữa cơm.

 

Quản Đình Đình càng thấy khó chịu hơn, cô liếc Lý Linh Linh một cái, cô đang ở bên cạnh Viên Hạo Phong, quấn lấy chuyện, cho vợ là cô đây trông cứ như kẻ thừa thãi ai thèm ngó ngàng tới.

 

Mặc dù cô nghĩ rằng đàn ông chỉ cần kiếm tiền là , dù cũng là đàn ông, ở bên ngoài gì thì đàn ông cũng chẳng thiệt thòi gì.

 

mà, chuyện diễn ngay mặt cô chứ, cô thể nhẫn nhịn, nhưng điều kiện tiên quyết là đừng nhảy nhót mặt cô.

 

Khuất mắt thì coi như sạch sẽ.

 

ngày nào cũng ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, lửa giận trong lòng cô cứ thế bốc hỏa ngùn ngụt.

 

nhường đàn ông của , cho nên Quản Đình Đình thấy vô cùng u uất.

 

bất giác nhớ tới chị gái , kể từ khi rể ăn “kẹo đồng" cách đây mấy năm, chị cô cũng vạ lây một thời gian, nhưng giờ thì khá lên .

 

Có lẽ vì những năm qua cuộc sống hề dễ dàng nên chị của Quản Đình Đình cũng dần dần thấu nhiều chuyện.

 

Mặc dù cô em gái cũng nhiều tâm tính nhỏ nhen, đây từng tính kế .

 

cũng là một nhà, hận thù nào là bỏ qua .

 

 

Loading...