Trần Thanh Dư:
“Chà, ngoan thế nhỉ."
“Hi hi."
Tiểu Viên tít mắt.
Trần Thanh Dư bảo hai đứa nhỏ ngủ, đó mới về phòng.
Phòng của Tiểu Giai và Tiểu Viên đối diện , thực tế phòng của hai đứa là một căn phòng lớn, cửa là một sảnh nhỏ dùng chung, đó bên tay trái là phòng của Tiểu Giai, bên tay là phòng của Tiểu Viên, vì tuổi còn nhỏ nên hai đứa nhóc đều thích ở như , cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Lúc phòng ốc ấm áp lắm .
Nội của chúng nhóm lò từ lâu, trong phòng thoải mái, Tiểu Viên khi vệ sinh cá nhân xong thì quần áo lót mùa thu, kịp chui chăn thì mờ ảo thấy ngoài cửa sổ tuyết rơi.
Tiểu Viên lập tức áp sát cửa sổ, lẩm bẩm:
“Tuyết rơi ."
Có chút niềm vui nho nhỏ.
Cô bé thích cảm giác của những ngày tuyết rơi.
Cô bé gọi với sang phòng đối diện:
“Anh ơi, tuyết rơi ."
Tiểu Giai xỏ dép lê, khoác chiếc áo khoác bông sang, thấy em gái ngay:
“Em cũng đường mặc thêm áo ."
Tiểu Viên hì hì, tuy là em sinh đôi nhưng tính cách giống lắm, Tiểu Viên giống Trần Thanh Dư hơn, tính tình phóng khoáng câu nệ tiểu tiết.
Trần Thanh Dư việc cực kỳ cẩn thận, dè dặt, đó là thói quen từ nhỏ tự dựa chính , còn Tiểu Viên từ nhỏ lớn lên trong tình yêu thương của gia đình, điểm thì giống lắm.
Tuy cô bé cũng câu nệ tiểu tiết nhưng cũng hề cẩu thả.
Tuy là cẩn thận nhưng tính cảnh giác vẫn .
Dù từ nhỏ đến lớn cũng quá nhiều câu chuyện về thỏ .
Cuộc đời thỏ đầy rẫy chông gai, tất cả đều là để răn đe chúng.
Tiểu Viên lanh lảnh reo lên:
“Nhìn kìa, hoa tuyết to thật đấy, mai thể chơi ném tuyết ."
Tiểu Giai:
“Ai thèm chơi với em chứ."
Tiểu Viên trợn tròn mắt hỏi:
“Tại chơi với em?
Chơi em nên thèm chơi nữa ?"
Tiểu Giai:
“..."
“Anh ơi, ơi, ơi..."
“Đừng gọi nữa, như tụng kinh ."
“Tiểu Giai, Tiểu Viên, hai đứa lo ngủ , mai định học nữa hả?"
Triệu lão thái từ phòng quát một tiếng.
Hai đứa lập tức lủi mất tăm.
Ngoan hẳn.
Tiểu Giai và Tiểu Viên đoán sai, trận tuyết thực sự rơi cả đêm, sáng sớm hôm Trần Thanh Dư mở cửa cảm thấy tuyết rơi dày đặc.
Bên ngoài trắng xóa một mảnh.
Một luồng lạnh ập đến.
Trần Thanh Dư xoa xoa tay, lúc cô thầm cảm thấy may mắn vì xe .
Nếu thì thời tiết thực sự là cực hình.
Trần Thanh Dư bếp, lúc Triệu lão thái cũng dậy , “Để cho, tối qua chuẩn xong nguyên liệu .
Nấu cháo hải sản."
Trần Thanh Dư ngạc nhiên:
“Giờ là mấy giờ ạ, liệu kịp ?"
Triệu lão thái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1261.html.]
“Kịp chứ, dù nhà cũng xe, Tiểu Giai và Tiểu Viên cứ đúng giờ học là ."
Trần Thanh Dư gật đầu.
Triệu lão thái hấp thêm mấy cái bánh bao thịt bò nhỏ, tuy bánh nhỏ nhưng bánh nhỏ như thế hấp chín nhanh.
Triệu lão thái thỉnh thoảng nhờ dì Mai gói cho một mớ, hồi nghèo thực sự hiểu, nhưng từ khi tiền mới phát hiện , chỉ cần chịu bỏ tiền thì cuộc sống thực sự nhàn nhã hơn nhiều.
Bà đang bận rộn thì Tiểu Giai và Tiểu Viên cũng ngủ dậy.
Tuy ồn ào như những buổi sáng ở khu nhà tập thể, nhưng buổi sáng ở đây cũng tràn đầy thở cuộc sống.
Cả gia đình quây quần ăn sáng, khi khỏi cửa học còn Triệu lão thái ép uống một bát nước gừng.
Triệu lão thái lý lẽ hùng hồn:
“Uống chút nước gừng cho ấm , xua tan cái lạnh."
Cả nhà cùng cửa, Tiểu Viên đồng hồ lẩm bẩm:
“Liệu muộn học ?"
Trần Thanh Dư:
“Không con."
Tiểu Giai và Tiểu Viên yên tâm hẳn, xe khỏi con ngõ, Tiểu Giai :
“Mẹ, phía là bạn học của con, cho bạn nhờ một đoạn ạ."
Trần Thanh Dư:
“Được thôi."
Trần Thanh Dư là một phụ dễ tính, bao giờ các con mất mặt.
Dọc đường Tiểu Giai “vớt" thêm ba bạn nữa, đúng là ngày tuyết rơi, khỏi nhà đều muộn.
Tuy chật một chút nhưng đám thiếu niên choai choai chẳng quan tâm đến điều đó, đừng là ghế năm , dù thêm năm nữa chắc chúng vẫn cứ chen chúc mà .
Đứa nào đứa nấy đều hào hứng.
Phải rằng thời buổi , nhà xe thực sự là hiếm như lá mùa thu.
Dù điều kiện chăng nữa cũng chắc mua xe.
Trần Thanh Dư đưa bọn trẻ đến tận cổng trường.
Từng đứa một xuống xe vui vẻ, tràn đầy sức sống.
Trần Thanh Dư:
“Trẻ tuổi thật quá."
Triệu lão thái đảo mắt:
“Bản con chẳng cũng còn trẻ ?"
Trần Thanh Dư tít mắt:
“Cũng đúng ạ."
Nói cũng , vẫn là do chuyện sinh con sớm, mỗi thấy Tiểu Giai và Tiểu Viên lớn thế cô đều cảm thấy già , nhưng thực tế cô vẫn còn là một “em bé" mà.
Trần Thanh Dư nghĩ đến đây, tự rùng một cái.
Á.
Quả nhiên cô là kiểu cô nàng đáng yêu.
Tự cũng thể thấy nổi da gà.
Trần Thanh Dư lái xe nhanh ch.óng đến xưởng, đừng trời nhưng xưởng của họ thực sự ai muộn cả.
Mọi gần như đều đến đúng giờ.
Trần Thanh Dư dặn dò xuống :
“Cô bảo nhà bếp nấu ít nước gừng, ai cảm thấy lạnh, khỏe thì xuống bếp uống một bát nước gừng."
“Vâng ạ."
Cũng Trần Thanh Dư chuyện gì lớn nhỏ cũng quản, mà là xưởng mới hoạt động, họ là doanh nghiệp tư nhân, những khác dám tự quyết nên đương nhiên việc gì cô cũng để mắt tới một chút.
Trần Thanh Dư cũng quá lo lắng, vì chuyện sẽ mãi như , đợi một thời gian nữa thứ quỹ đạo, ai việc nấy, quen thì sẽ hơn nhiều.
Đừng coi một bát nước gừng là chuyện nhỏ, nhưng nó đủ để thu phục lòng .
Tất nhiên, Trần Thanh Dư nghĩ xa xôi như , nhưng cảm thấy cảm động.
“Nhà ở xa đây, sáng nay đến đây cảm thấy lạnh thấu xương luôn, uống xong bát nước gừng đúng là ấm hẳn lên, thật nhé, cứ phụ nữ lãnh đạo mới tinh tế.
Trước đây cũng từng , hồi đó chẳng ai thèm quan tâm chuyện ."