[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1260
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:08:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Mai Sử Trân Hương ý gì, :
“Đương nhiên là , chẳng chính bà cũng đến cửa hàng của họ xem ?"
Hừ, coi ai là kẻ ngốc gì chứ?
Bà hỏi:
“Bà việc gì ?
Có gì cứ , cứ ấp a ấp úng thế chẳng giống bà chút nào."
Sử Trân Hương vẻ mặt ngập ngừng, :
“ thì chuyện gì chứ, chẳng qua là đứa cháu gái con nhà thứ hai nhà học xong cấp hai đỗ cấp ba, đang định tìm việc ..."
Dì Mai vội vàng :
“Cái thì xưởng của họ chắc chắn nhận , cháu gái bà mới bao nhiêu tuổi chứ, còn nhỏ quá, ai dám dùng lao động trẻ em?
Bà tưởng đây là xã hội cũ chắc?
Dù điều kiện nhà bà cũng khá , cũng chẳng thiếu mấy đồng tiền đó, thôi đừng để đứa trẻ còn nhỏ thế .
Đợi đủ mười tám tuổi hãy tính.
Nếu truyền ngoài, ông Từ nhà bà cũng mất mặt chứ chẳng chơi?"
Sử Trân Hương nghĩ cũng thấy đúng, gật đầu:
“Cũng ."
Vùng của họ cũng chẳng xóm núi nghèo khổ gì, trẻ vị thành niên ngoài việc thì khó tránh khỏi khó coi.
Thế là bà tạm thời nhắc chuyện nữa, mà về Triệu Dung.
“Này, bà bảo Triệu Dung bà ..."
Mọi trong khu tập thể đều đang bàn tán về Triệu Dung, buổi tối Trần Thanh Dư cũng lẩm bẩm với Triệu lão thái:
“Mẹ bảo Triệu Dung định dàn cảnh ăn vạ , bà chẳng ý gì cả."
Triệu lão thái thì rõ lắm, nhưng bà :
“Mụ chắc chắn là ý , tóm nhà thì chú ý an một chút.
Hai đứa nhỏ cũng thế, bình thường đường lớn, gặp lạ thì tránh xa ."
“Con ạ."
Tiểu Giai và Tiểu Viên cảm thấy là lớn , nhưng dù lớn đến thì trong mắt lớn vẫn là trẻ con.
“Tụi con còn các bạn học khác nữa, lúc nào cũng cùng mà."
“Thế thì ."
Hai đứa trẻ học lớp chín nhanh ch.óng thư phòng học bài, ở nhà dân kiểu điểm là mùa đông thuận tiện cho lắm.
Chuyện cũng giống như một thiên hậu những năm chín mươi vẫn nhà vệ sinh công cộng đổ bô , nhà họ điều kiện thì cũng tự nhóm lò sưởi.
Triệu lão thái đang bận rộn, Trần Thanh Dư :
“Mẹ, chúng tìm một giúp việc ."
Triệu lão thái:
“Hả?
Người giúp việc?"
Bà sững sờ, nhà bà giờ thể dùng cả giúp việc cơ ?
Chẳng đó là việc của bọn tư bản mới .
Như ?
Càng lớn tuổi, cuộc sống càng thì gan càng nhỏ .
Bởi vì hưởng cuộc sống sung sướng , ai mạo hiểm cả.
“Chuyện liệu thích hợp ?"
Trần Thanh Dư:
“Chẳng gì là thích hợp cả, chúng đừng với bên ngoài là giúp việc, cứ bảo là tìm một dì đến giúp đỡ một tay thôi."
Triệu lão thái:
“Được, thôi, con ."
Bà chủ động đề nghị:
“Để tìm cho, quen nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1260.html.]
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Vâng, nhưng tìm đáng tin cậy, ngóng kỹ nhân phẩm và cảnh gia đình một chút."
“Cái hiểu."
Triệu lão thái quá hiểu rõ , bà từng chứng kiến cảnh nhà tố cáo lẫn từ những năm , nên quá hiểu tầm quan trọng của nhân phẩm.
Cho nên nếu thực sự thuê giúp việc, tức là để ở hẳn trong nhà .
Việc hết sức cẩn thận.
“Con cứ yên tâm ."
Trần Thanh Dư gật đầu, cô vẫn tin tưởng Triệu lão thái.
Triệu lão thái nhóm lò xong xuôi thì về phòng xem tivi, Trần Thanh Dư xem tivi mà xuống bên bàn, hai đứa trẻ đang học bài, cô bên cạnh xem mấy cuốn sách về đồ cổ.
Trần Thanh Dư giờ còn là Trần Thanh Dư của mấy năm cái gì cũng nữa .
Mấy năm nay cô cũng ít sách, nên thực sự hiểu thêm nhiều.
Làm mà, chỉ cần chịu học thì sẽ lo mù mờ.
Ở nhà Trần Thanh Dư tùy ý, khoác một chiếc áo bông, một lát thấy mệt liền đổi chỗ, xuống chiếc ghế quý phi trong thư phòng, đây thực sự là một món đồ .
Trần Thanh Dư săn từ một nơi chính quy, món đồ thật giá thật, tuy đồ cổ nhưng cũng đáng giá gần hai nghìn tệ.
Nó đồ cổ mà giá đó thì đủ thấy chất liệu và tay nghề chế tác thực sự là hàng đầu.
Trần Thanh Dư đặt nó trong thư phòng, bên trải da hổ, mùa đông là thoải mái nhất.
Cô ngả đó, tựa chiếc gối ôm lớn, vô cùng dễ chịu.
Tiểu Giai và Tiểu Viên thì tập trung học bài, để ý đến những chuyện .
Trần Thanh Dư xem sách một lát, bao lâu , hai đứa trẻ bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, Tiểu Giai :
“Mẹ, tụi con học xong ."
Trần Thanh Dư:
“Thế nào?"
“Rất ạ."
Hai đứa hì hì.
Trần Thanh Dư:
“Đi thôi, cũng xem nữa."
Cuộc sống hiện tại của Trần Thanh Dư an nhàn, ban ngày , chiều tối xem tivi một lát, hoặc là ở bên cạnh các con học bài, là ở bên cạnh các con học bài nhưng thực chất là cô tự tìm mấy cuốn sách đồ cổ để xem, học hỏi thêm một chút.
Thỉnh thoảng cô cũng xem một sách về thiết kế thời trang và quản lý doanh nghiệp.
Bây giờ những loại sách nhiều, nhưng tìm thì vẫn .
Thư phòng nhà họ cực kỳ lớn, cả ba con đều dùng chung, cho nên sách cả một bức tường giá sách tạp nham.
Đủ phong cách.
Tuy nhiên Trần Thanh Dư mấy bận tâm về điều , cô cũng chứng rối loạn cưỡng chế về phương diện , nhất thiết thống nhất.
Thế nên hai bạn nhỏ học sinh tiện tay để sách tham khảo lên giá sách, ba con khóa cửa mới ngoài.
Dạo trời lạnh , gió cũng to hơn, bầu trời âm u, Tiểu Viên ngẩng đầu :
“Chắc là sắp trận tuyết đầu tiên của năm nay nhỉ?"
Trần Thanh Dư:
“Ai mà , sáng nay cũng dám xem dự báo thời tiết."
Cô dặn:
“Buổi tối lạnh các con nhớ bật chăn điện lên."
“Vâng ạ, tụi con bật từ sớm , giờ đang ấm sực đây."
Đừng nhà họ điều kiện mà lầm, Tiểu Giai và Tiểu Viên nhiều việc đều tự đấy.
Giống như hồi còn ở khu nhà tập thể, mỗi đến lượt nhà quét sân chung đều là do hai đứa nhỏ .
Thu quần áo, phơi quần áo các thứ chúng cũng thường xuyên .
Bây giờ vẫn , một việc trong khả năng của , chúng cần lớn nhắc nhở.
Hai đứa trẻ đều kiến thức và kỹ năng sống.
Chẳng cần Trần Thanh Dư lo lắng nhiều.
“Mẹ, con bật cả cho phòng và nội đấy."