[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1254
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:08:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Triệu Dung giống với những nữ đồng chí khác trong đại viện, giống.”
Họ đều là những bà già từng thấy qua thế giới bên ngoài, nhiều sách vở, những gì họ thấy chỉ là một mẫu ba phân đất, ăn no mặc ấm chắc là thấy vui , thấy những thứ xa hơn.
Cả ngày gây mâu thuẫn cũng chỉ là chuyện nhà trộm hành nhà ăn tỏi.
Triệu Dung cảm thấy loại như , bà luôn vươn lên , đáng tiếc là mệnh .
Bà rõ ràng chẳng thua kém gì ai, nhưng chính là thiếu mất chút vận may, ngay từ đầu việc phân công công tác thuận lợi, đến vì nhà chỗ dựa mà thăng tiến.
Bà mới tin những lên chức đó đều dựa thực lực, chắc chắn đều là dựa chỗ dựa, chắc chắn là thế.
Triệu Dung cũng thèm nghĩ xem, bất kể là bà Viên Hạo Dân, từ tới giờ đều một việc gì thực tế, chỉ đục nước b-éo cò còn tự cao tự đại.
Vậy thì việc thăng chức đến lượt họ ?
Vừa năng lực bối cảnh, thậm chí ngay cả sự cần cù cũng , đến lượt ai cũng thể đến lượt họ.
Triệu Dung nghĩ , chỉ thấy đúng là ông trời công bằng.
Điều khiến bà bực bội hơn nữa là ngay cả một công việc bình thường bà cũng giữ , bây giờ chính sách khác , nhà khác phát tài , nhà bà ngược còn bằng những nhà vốn dĩ bằng nhà .
Trong lòng chịu đựng cho nổi.
Triệu Dung nắm lấy tay con trai, một cách đầy tâm huyết:
“Con , chỉ con là con trai thôi, hai đứa em gái của con thì con đấy, đều trông cậy , với tụi nó đến mấy cũng vô ích.
Mẹ rõ ràng là vì con Hạo Tuyết mới tù, nhưng con xem những năm qua Hạo Tuyết chỗ nào khách khí với ?
Nó còn chê nó mất mặt, giờ còn thèm ngoài cùng nữa kìa.
Hạo Nguyệt thì càng khỏi , đúng là đứa não, mà còn thể dây dưa cùng với con nhỏ khốn kiếp Viên Tiểu Thúy , con bảo cái loại ăn cây táo rào cây sung đó trông cậy ?
Mẹ chỉ thể tin tưởng mỗi đứa con trai ngoan thực lòng của thôi.”
Viên Hạo Phong:
“Con mà, cũng đừng buồn quá, Hạo Tuyết và Hạo Nguyệt vẫn còn trẻ, đợi vài năm nữa là thôi.”
Triệu Dung lạnh một tiếng, :
“Tụi nó cũng chẳng còn nhỏ nhắn gì nữa , giờ còn hiểu chuyện thì đợi đến bao giờ?
Mẹ chỉ tin mỗi con thôi.”
“Được , , con phụng dưỡng .”
Viên Hạo Phong thực cũng coi thường , đoàng hoàng công việc chính đáng, nhưng vài phần bản lĩnh, cũng khá cách lừa lọc khác, vả tuổi tác cũng là quá lớn, việc nhà vẫn còn chán.
Viên Hạo Phong sẵn lòng lôi kéo .
Chuyện lợi thì sẽ từ chối .
Viên Hạo Phong chút do dự mà đồng ý, đều thấy cả, trong lòng Triệu Dung vô cùng sảng khoái, :
“Con là đứa hiếu thảo, con là nhất.”
Hạo Phong mỉm nhẹ, :
“Mẹ đối với con thế nào chẳng lẽ con ?
Con đương nhiên là với .”
Triệu Dung mãn nguyện, đó kéo con trai :
“Con trai , sống cùng con, nhưng ngày tháng tồi tệ thì đều do tự nắm bắt thôi.”
Viên Hạo Phong đợi tiếp.
Triệu Dung tiếp tục:
“Mẹ nghĩ con cứ bày sạp thế , tuy rằng cũng kiếm tiền, nhưng nhà cứ từ từ kiếm như thì kiếm bao nhiêu?
Mẹ con là bản lĩnh, năm đó con cặp kè với Hương Hương kiếm ít lợi lộc.
Một đàn bà dày dạn kinh nghiệm như Hương Hương mà con còn đối phó , huống chi là những khác.”
Viên Hạo Phong chút kinh ngạc, Triệu Dung gì, vì nhắc tới Hương Hương.
“Mẹ gì cứ thẳng ạ.”
Triệu Dung:
“Trần Thanh Dư bây giờ phất lên đấy, con xem, nào là mua nhà nào là mở xưởng, xem nó đắc ý kìa, chẳng coi ai gì nữa .
Nó là một phụ nữ thì kiếm tiền, quán xuyến gia đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1254.html.]
Cơ ngơi to tát thế trong tay nó, chẳng là đợi ngày lụn bại ?
Tuy chúng là một nhà, nhưng dù cũng là hàng xóm cùng một đại viện bao nhiêu năm, chuyện con giúp đỡ nó một tay chứ.”
Viên Hạo Phong chớp mắt, lập tức hiểu hàm ý sâu xa những lời lẽ hổ của .
Anh hẳn là động lòng, chẳng qua khác mở lời vẫn hơn là tự mở lời.
Anh ngập ngừng:
“ thế vẻ lắm ạ?”
“Có gì mà ?
Trần Thanh Dư là một phụ nữ thì hiểu gì về mở xưởng, nó chỉ là gặp may thôi, chứ thì dựa cái gì.
Con trai , bảo con việc thì chút , nhưng con nghĩ mà xem, tất cả đều là vì tương lai, vì chính con và cũng vì con trai của con nữa.
Con bày sạp thế kiếm nhiều hơn thật đấy, nhưng cũng chẳng là một trời một vực, nhưng nếu nắm cả cái xưởng đó, cả cái xưởng trong tay con thì nhà phát tài .
Cùng lắm thì lúc đó con cho Trần Thanh Dư một công việc ở bộ phận hậu cần mà , cũng coi là nhục nó.
Con trai , phụ nữ mà, đều thiếu tình thương cả, nó độc bao nhiêu năm nay , chẳng lẽ tìm một ?
Trước nó tìm là vì tìm hơn thôi, một đàn bà đèo bòng bà chồng với hai đứa con riêng thì tìm nào hồn chứ?
Cho nên nó mới vẻ tình sâu nghĩa nặng như thế, nhưng nếu ngay từ đầu một trai như con ghé sát thì nó còn thể động lòng ?
Phụ nữ chẳng ai là tìm đối tượng cả.”
Triệu Dung căn bản thèm nghĩ xem xưởng may của nhà thì liên quan gì đến họ, giờ trong mắt bà tất cả đều là của .
Chính là chỉ hận thể lập tức chiếm lấy tổ chim.
“Con với nó thành một đôi, nắm cái xưởng đó trong tay, đến lúc đó nhà đổi đời .
Nó Trần Thanh Dư còn thì con là một thằng đàn ông, chẳng lẽ mạnh hơn nó ?
Hơn nữa là sinh viên đại học.
Đến lúc đó ở đây, chẳng xưởng sẽ ngày càng lên ?
Lúc con mềm lòng, đàn ông nghiệp lớn thì nên câu nệ tiểu tiết.
Mẹ cũng con với Quản Đình Đình tình cảm, nhưng tình cảm đều là vật ngoài thôi, chỉ cần tiền nắm trong tay thì ngày tháng còn bàn cãi ?
Con tìm loại nào mà chẳng ?”
Viên Hạo Phong trầm ngâm một lát, :
“Mẹ, con hiểu .”
“Con hiểu là , đều là vì con vì cái nhà thôi.”
Viên Hạo Phong nhanh ch.óng “thuyết phục", thực cần ai thuyết phục, chỉ cần khơi mào là động lòng .
Chưa tới những lợi ích khác thể nhận , chỉ riêng tiền bạc thôi là điều .
Một cái xưởng, cái trị giá bao nhiêu tiền cơ chứ.
“ bà cô Triệu chắc chắn sẽ dễ dàng để con tiếp cận Trần Thanh Dư , giờ chúng còn sống chung một đại viện nữa .
Cũng dễ xử lý cho lắm.”
Viên Hạo Phong sẵn lòng theo lời Triệu Dung, nhưng càng hy vọng bà thể bày mưu tính kế cho .
Anh chỉ hận chuẩn thêm một chút, nếu với Trần Thanh Dư nhiều hơn vài phần thì giờ chắc chắn đến nỗi lúng túng thế .
“Làm con tiếp cận cô đây?”
Triệu Dung trầm tư suy nghĩ, một lúc mới :
“Bà cô Triệu đáng ngại, tuy rằng bà lợi hại thật đấy, nhưng giờ dù tuổi tác cũng cao , còn sợ bà chắc?
Vả bà đang việc trong xưởng, đây là chuyện , thì bà chắc chắn thể lúc nào cũng ở bên cạnh Trần Thanh Dư .
Hẳn là sẽ ảnh hưởng quá nhiều đến chuyện của chúng , con cần lo lắng quá.”
“Vậy...”
Viên Hạo Phong Triệu Dung, ánh mắt mang theo sự mong đợi.
“Chúng và Trần Thanh Dư hàng xóm bao nhiêu năm trời, đôi bên cũng coi như là quen , nếu con dùng kiểu mưa dầm thấm lâu thì chắc là .
Nhà nó nắm rõ mười mươi chuyện của con với Lý Linh Linh , nếu con chỉ đơn thuần theo đuổi thì tuyệt đối xong.
Cách nhất chính là nhanh ch.óng tạo một sự chấn động để nó thể đổi cách , cũng để hai đứa nhanh ch.óng đến với .”