[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1248

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:08:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà là cái thá gì chứ!”

 

Mà ngày hôm đó, còn mấy đứa trẻ choắt và thiếu nữ xách gà về nhà, phụ vô cùng ngơ ngác:

 

“Con bắt đấy?

 

Lấy của khác thì mau mang trả .

 

Nhỏ tuổi chừng học , nên đ-ánh gãy chân con mới đúng."

 

“Không mà, cái là con kiếm đó, bạn cùng lớp của con, chính là đứa bạn cùng lớp , nhà nó cái xưởng quảng cáo, Tiểu Giai Tiểu Viên giành cơ hội cho tụi con...

 

Tụi con qua đó quần chúng giúp đỡ.

 

Người đều mỗi một con."

 

“Cái gì cơ!"

 

“Hì hì hì~ thành quả lao động!"

 

Cũng đừng nha, cái quảng cáo khiến ít hưởng chút lợi lộc, vui mừng đến mức sắp bay lên trời ...

 

“Bố, con thấy cái quảng cáo chắc chắn nhất nhất luôn!"

 

Chương 199 Tiếp thị

 

Gió thu hiu hiu.

 

Mùa thu là một mùa đặc biệt, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm lớn, buổi trưa mặc áo ngắn tay, sáng sớm và tối muộn là khoác thêm áo khoác.

 

Nếu thì lạnh lắm!

 

Bà cụ họ Vương ở đại viện trong ngõ Liễu Điều xoa xoa tay từ bên ngoài về, lẩm bẩm:

 

“Trời đúng là lạnh ."

 

nhà khoác thêm áo, lâu mấy hàng xóm bưng bát cơm qua, ngõ Liễu Điều của họ điều kiện bình thường, sống ở đây đều là những gia đình bình dân, thể so với cái đại viện mà Trần Thanh Dư sống những năm , đó là khu nhà tập thể của xưởng cơ khí, xưởng cơ khí là gì, là đại quốc doanh.

 

Bình thường thể so sánh , điều kiện cũng .

 

Cái đại viện của họ cái năng lực đó, nhà nào nhà nấy điều kiện cũng bình thường.

 

Đừng thấy đây là thủ đô, đừng thấy bây giờ là năm tám mươi lăm, cả đại viện mười mấy nhà, mà chỉ mỗi nhà tivi.

 

Đó còn là nhờ thằng con trai nhà bà Vương bán vỉa hè kiếm tiền, mua về để hiếu kính già.

 

Mặc dù là kích cỡ lớn nhất bây giờ, nhưng nhỏ , nó là tivi màu nha.

 

Mỗi buổi tối, cả đại viện đều tụ tập ở nhà họ, trong ba tầng ngoài ba tầng.

 

Bà Vương hẹp hòi, trong đại viện họ sống với cũng , nên chẳng tính toán gì.

 

Bây giờ tivi cũng quá nhiều đài để lựa chọn, con trai út nhà bà Vương mở tivi lên, mỗi lúc một đông hơn.

 

Đừng thấy nhà bà là như , thực nhiều nhà đều như thế .

 

Thời buổi sẵn lòng mua tivi tính là nhiều, nhiều đều xem nhờ tivi nhà khác, đó là thao tác bình thường.

 

Đại viện của họ là như , một ngôi làng cũng là như .

 

Một ngôi làng nhỏ phía Tứ Cửu Thành, một nhà cũng tụ tập đầy , đều đang đợi xem tivi.

 

Gần đây đang chiếu một bộ phim do phía Cảng Thành , tên là “Trần Chân", thật sự là xem mà nhiệt huyết sục sôi.

 

Thấy sắp đến giờ , nhà đó cũng vội vàng mở tivi lên.

 

Có điều là, hôm nay chút khác biệt.

 

Quảng cáo kết thúc, đột nhiên thấy một tiếng còi bồ câu thanh thúy...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1248.html.]

Tiếng còi bồ câu vang lên, bầu trời xanh thẳm một đàn bồ câu trắng bay qua, ngay đó là âm thanh nhịp sống phố thị mập mờ mà gần gũi, tiếng chuông xe đạp, tiếng chào tạm biệt , tiếng quẩy thả chảo dầu chiên xèo xèo, còn tiếng càm ràm, tiếng học đầy sức sống... tất cả đều đan xen , ập thẳng mặt.

 

Ống kính quét qua thanh niên học, già dạo, còn những trung niên , cuối cùng, tầm mắt dừng một cô gái, ánh mặt trời, cô trắng đến phát sáng, cô mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, mái tóc uốn xoăn buộc thành đuôi ngựa, rõ ràng là một bộ đồ thể thao màu trắng, nhưng đeo một chiếc băng đô màu đỏ chấm bi, cô men theo chân tường, đang chạy bộ chậm.

 

Gạch xanh tường đỏ, một đại mỹ nhân trong bộ đồ thể thao màu trắng càng nổi bật vẻ rạng rỡ xinh .

 

Ống kính dừng quần áo của cô , đưa nhiều chi tiết, lúc theo lên, là một bà cô già, tuy rằng lớn tuổi nhưng bà dám mặc, một bộ đồ thể thao màu đỏ rực, bên trong áo thể thao màu đỏ mặc một chiếc áo len cổ lọ lông dài màu trắng.

 

Rõ ràng màu đỏ ch.ói mắt, nhưng trông đặc biệt khí chất.

 

Hai gật đầu chào , cùng chạy bộ.

 

Ngay đó, thêm một nam thanh niên thật thà vạm vỡ gia nhập, trông giống như một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, còn nhiều khác nữa.

 

Hầu như mỗi xuất hiện, ống kính đều đưa cảnh và một vài chi tiết của trang phục.

 

Có lẽ vì đang chạy bộ, sắc mặt dần mang theo vài phần ửng hồng, nhưng tràn đầy sức sống.

 

Thu hút ít bên đường ngừng ngoái đầu theo, cuối cùng, ống kính dừng ở bóng lưng những đang chạy bộ và hình.

 

Trong ống kính, giọng thuyết minh vang lên —— Yêu vận động, càng yêu đồ thể thao Phi Trì.

 

Mặc dù cảm thấy dường như dài, nhưng bộ quảng cáo thực chỉ mấy chục giây, đầy một phút.

 

Chỉ là cái quảng cáo đủ để mang cho một sự chấn động lớn, thực năm bảy mươi chín khi đó quảng cáo , cái sớm nhất là ở phía Thượng Hải.

 

bây giờ là mùa thu năm tám mươi lăm, cũng từng thấy qua một .

 

kiểu như thế thì thấy bao giờ nha.

 

Tại nhà bà Vương ở ngõ Liễu Điều, đám thanh niên vốn đang đợi xem Trần Chân từng đứa một đều kìm , ực một tiếng, nuốt nước miếng cái rộp.

 

“Cái, cái , đây là quảng cáo ?"

 

“Cô , cô thật xinh nha."

 

Đám thanh niên họ, từng thấy ai như thế , đặc biệt là cái khoảnh khắc cô ngoái đầu với bà cô già ...

 

Chậc!

 

Cái đó cứ như là đang với họ !

 

“Mẹ, con mua bộ quần áo ."

 

Một cô bé choắt lầm bầm .

 

“Mua mua mua.

 

Con xem giống bộ quần áo .

 

Con tưởng mua chắc?

 

Nhà cảnh thế nào?"

 

“Cái quảng cáo còn hơn cả phim truyền hình nha!"

 

“Bà là quảng cáo ?"

 

“Đều hết."

 

“Ải chà chà, chiếu một nữa , thật ."

 

quần áo, thấy mặc cũng thể ..."

 

Thôn Lý gia phía Tứ Cửu Thành, một ông cụ thọt chân kích động:

 

“Cái cái , con gái nhà việc ở cái xưởng may đấy, nó , nó về còn với chúng , quần áo của xưởng họ quảng cáo .

 

Chính là tên , đúng là cái sai ."

 

“Được nha bác Quách, con bé nhà bác lợi hại thật, một đứa con gái nông thôn mà thể thành phố tìm việc , còn cái xưởng lợi hại như , con bé đó từ nhỏ thấy là đứa phúc ..."

 

Loading...