[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1239
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:03:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy mà đây còn là đàn ông đấy nha.”
Đương nhiên , công nhân chung quy vẫn kiếm nhiều, Từ Cao Minh kiếm nhiều, nhưng là thợ bậc tám, hiện tại lương cộng thêm phụ cấp hơn hai trăm, hướng tới ba trăm .
Mã Chính Nghĩa cũng kiếm nhiều, là chủ nhiệm hậu cần chính quy, từng lính, thâm niên cực kỳ dài, lương cũng mấy trăm tệ.
Họ kiếm nhiều thật, nhưng công nhân bình thường, cơ bản lương đều từ năm mươi đến tám mươi tệ.
Người vượt quá một trăm tệ ít nhất cũng là thợ bậc năm, mà thợ bậc năm thì dễ thi .
Thạch Hiểu Vĩ mấy năm , mới miễn cưỡng lên thợ bậc hai thôi.
Nếu lương chẳng ngần .
Bởi vì càng lên cao càng khó, nên càng lên cao sự chênh lệch lương càng lớn.
Nhân tài kỹ thuật là đắt giá.
Mai thẩm vì con cái bày sạp kiếm nhiều mà thấy tiền dễ kiếm, ông già nhà bà hiện tại vẫn đang ở nhà máy, thợ bậc sáu, lương hơn một trăm tệ.
Còn kiếm bằng con gái nữa.
Tuy nhiên con gái cũng bận rộn, bà thực sự chứng kiến hết thảy.
Bà :
“Con út nhà qua đó việc ."
“Cái gì!"
Mọi chấn động.
Chưa từng thấy, thực sự từng thấy nha, bà già giấu giếm giỏi thật đấy.
Hoàng đại mụ nhảy dựng lên:
“Con gái Điền Hiểu Trân nhà bà thế mà thuê cho con mụ góa nhỏ , nhà bà cũng quá chí khí đấy?"
Mai thẩm cũng chịu thua:
“Sao là chí khí?
Đi ở mà chẳng giống ?
Con gái , bà là đang ghen tị chứ gì, bà dù , cũng chẳng thèm nhận bà .
Sao hả?
Tự nên ở đây chia rẽ quan hệ của chúng ?
Bà coi là kẻ mù thấy tâm địa hiểm độc của bà chắc."
Hoàng đại mụ:
“Sao bà thể lấy oán báo ân, thế."
“Bà thôi , bà mà là á?
Bà là hạng gì, ai mà chẳng ."
Lâm Tam Hạnh ở bên cạnh ánh mắt lóe lên, đó :
“Mấy năm nay nhà cô vẫn kiếm tiền nha, đều mở cả xưởng .
Vậy đều là hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm , nếu chúng , cũng nên cho chúng một chức lãnh đạo nhỏ nhỉ."
Mai thẩm kinh ngạc Lâm Tam Hạnh, bà :
“Bà đúng là còn nghĩ , giỏi thì bà mặt Triệu lão thái mà câu đó, xem Triệu lão thái vả rụng răng bà .
Bà đúng là nghĩ thật đấy, bao nhiêu năm nay thấy ai thể lành lặn rút lui khỏi tay Triệu lão thái ."
Lâm Tam Hạnh rụt cổ , gì nữa.
Dù bà cũng sẽ ngoài , chẳng liên quan đến bà .
Ngược Triệu Dung ở một bên trầm tư suy nghĩ, đây bà từng công việc, hiện tại tự nhiên là tìm một cái, nếu kiếm tiền thì trong gia đình thực sự chẳng chút địa vị nào.
bà dù cũng là học đại học, mặc dù đôi khi việc thỏa đáng, nhưng chỉ thông minh là đủ, cho nên nghĩ đơn giản như Lâm Tam Hạnh, còn cho lãnh đạo nhỏ á?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1239.html.]
Đi mà mơ giữa ban ngày .
Mẹ con mụ góa đều là hạng khắc nghiệt cả.
, bây giờ Triệu Dung nhớ con Trần Thanh Dư, càng cảm thấy Trần Thanh Dư cũng là hạng mềm yếu dễ đối phó, bà thấy đây tuyệt đối cũng hạng lành gì.
Bà thậm chí còn thâm độc hơn cả Triệu lão thái, mấy năm nay Triệu lão thái xông pha trận mạc, cô chắc hẳn thu ít lợi lộc.
Mặc dù đều Triệu lão thái khắc nghiệt, nhưng Triệu Dung nhớ kỹ, kể từ khi Lâm Tuấn Văn , thực Triệu lão thái thu liễm hơn nhiều.
Nghĩ cũng đúng thôi, con trai còn nữa, dựa cháu trai .
Mà Trần Thanh Dư dù cũng là ruột của Tiểu Giai, Triệu lão thái dám quá đáng cũng là bình thường.
Ngược Triệu lão thái là nóng nảy dễ giận, suốt ngày xông lên phía , trái giúp Trần Thanh Dư bớt bao nhiêu chuyện.
Góa phụ nhà , cửa nhà nào mà chẳng mấy gã đàn ông tồi quấy rầy, nhưng Trần Thanh Dư nhà họ thì thảnh thơi lắm, chẳng chút rắc rối nào như , còn cái tiếng thơm.
Tóm Triệu Dung càng nghĩ càng thấy Trần Thanh Dư là mượn tay Triệu lão thái để việc, để bản thảnh thơi.
, Trần Thanh Dư mấy năm nay ăn luôn luôn kiếm tiền.
Nếu là một kẻ ngốc, chẳng lẽ còn kiếm tiền ?
Triệu Dung càng nghĩ càng thấy Trần Thanh Dư chính là kẻ tâm cơ thâm sâu, mà là tâm cơ thâm sâu, quan hệ hai nhà , cô chắc chắn sẽ dùng , nếu , e là còn dùng chút thủ đoạn .
Có lẽ, bà thể bắt đầu từ Triệu lão thái, Triệu lão thái ngu ngốc, nếu bà chỉ những toan tính của Trần Thanh Dư, đó mượn cớ tay trong để , bà dù cũng là sinh viên nghiệp đại học, nhất là thể kế toán, như thể nắm giữ bộ tình hình tài chính của cái xưởng .
Bà dày công tính toán, theo thời gian, bảo đảm cái xưởng đều thể bà nắm gọn trong lòng bàn tay, đến lúc đó trở thành của bà ...
Xì!
Bà hít một lạnh, trong lòng thêm mấy phần vui sướng, chuyện là khả năng nha.
Trần Thanh Dư lợi hại, nhưng Triệu Dung bà là sinh viên nghiệp đại học, chẳng lẽ kém ?
Tuy nhiên giai đoạn đầu vẫn xưởng của Trần Thanh Dư .
Vẫn bắt đầu từ Triệu lão thái.
Có lẽ, thể để con trai bà tay, con trai bà ở phương diện luôn mấy phần bản lĩnh, đây hạng như Hương Hương lão ma tước (con sẻ già) còn thể nắm thóp, huống chi là Trần Thanh Dư một góa phụ nhiều năm .
Đến lúc đó hai con họ đều xưởng, từ từ thâu tóm quyền lực của mụ góa nhỏ...
Triệu Dung nở một nụ âm hiểm.
Lâm Tam Hạnh vô tình đầu :
“Ồ hô!
Bà thế ..."
Lâm Tam Hạnh lập tức nhích ghế xa, hừ hừ một tiếng, :
“Nụ của bà quá đáng sợ đấy."
Nhìn là chẳng ý gì.
Lâm Tam Hạnh là thích Triệu Dung nhất, hồi đó, Lâm Tam Hạnh và Phạm đại tỷ đối đầu gay gắt nhất, vì bà thấy Thạch Hiểu Vĩ lừa dối con gái , còn Phạm đại tỷ thì thấy nhà bà coi thường khác lòng đổi .
Tóm là ưa gì .
kể từ khi Thạch Hiểu Vĩ và Lý Linh Linh đều trở thành l-iếm cẩu của nhà họ Viên, Lâm Tam Hạnh và Phạm đại tỷ thường chung chí hướng mà chèn ép nhà họ Viên, đặc biệt là Triệu Dung.
Điều cũng vì họ chỉ dám nhắm các nữ đồng chí, nhắm các nam đồng chí.
Mà là vì, những khác trong nhà họ đều , chỉ Triệu Dung là ngày nào cũng ở nhà.
Phạm đại tỷ mặc dù , nhưng các nữ đồng chí luôn tụ tập với , tan cũng lẫn đám đàn ông.
Lâm Tam Hạnh đ-ánh giá Triệu Dung từ xuống , :
“Nụ của bà thật là, đừng đang tính toán ai đấy nhé?"
Lại nghĩ đến bàn chuyện mở xưởng, bà đoán mò :
“Quan hệ hai nhà các , bà chắc cũng đấy chứ?
thấy bà vẫn là nghĩ nhiều , chẳng cái xưởng nào dám dùng từng bắt giam , dù cũng là hàng xóm cũ, bà đừng gây thêm phiền phức cho đấy."