[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1238
Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:03:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Thường Vũ:
“Được, , đều ghi nhớ trong lòng, chị con về sẽ ngay, con mau về trường ."
“Vâng."
Thường Vũ nhanh ch.óng đạp xe phóng , bà cụ nhà đối diện đảo mắt một cái, lén lút tiến gần, hỏi:
“Mẹ Thường Vũ, Thường Vũ nhà bà về gì thế?"
Mẹ Thường Vũ:
“Nghe một doanh nghiệp tư nhân tuyển công nhân, nó về báo một tiếng."
“Doanh nghiệp tư nhân?"
Bà cụ khinh bỉ bĩu môi, để tâm nữa, doanh nghiệp tư nhân thì tiền đồ gì, bà coi gì .
Bà cụ rụt , lẩm bẩm:
“Doanh nghiệp tư nhân mà cũng gọi là doanh nghiệp ?
Đâu là bát cơm sắt chứ."
Mồm bà lẩm bẩm, Thường Vũ để bụng, ngược đang nghĩ buổi tối kỹ với con gái thứ ba và thứ tư một tiếng.
Người khác coi trọng, nhưng nhà bà coi trọng nha.
Có một công việc là vô cùng quan trọng.
Ai chẳng doanh nghiệp nhà nước hơn?
họ cũng chẳng nha.
“Thường đại mụ, Thường đại mụ nhà ?"
Thường đại mụ vội vàng ngoài:
“Có, đây, Tiểu Tôn đấy ?"
Người tới là Tiểu Tôn ở văn phòng đường phố, Tiểu Tôn:
“Đi, nhà chuyện."
Cậu nhanh ch.óng theo Thường đại mụ cửa, Thường đại mụ thắc mắc:
“Văn phòng đường phố chuyện gì ?"
Tiểu Tôn cũng thẳng vấn đề:
“Thường đại mụ, là thế , con cả nhà bác..."
Thường đại mụ đỏ hoe mắt, nhà bà chỉ sáu cô con gái, thực Thường Vũ còn một trai, nhưng khi lính đ-ánh trận thì mất .
Cho nên ông cụ nhà bà kích động, sức khỏe luôn , con cái nhiều, ông cụ sức khỏe yếu, gia đình tự nhiên càng khó khăn hơn.
Sau mất , gia đình bà cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.
Mẹ Thường Vũ gạt nước mắt.
Tiểu Tôn hận thể tự vả cho một cái, đúng là chuyện nào đáng lôi .
Cậu vội vàng xin :
“Cháu xin ạ."
Thường đại mụ:
“Không , cũng tại bác , bao nhiêu năm mà vẫn nguôi ngoai ."
Tiểu Tôn vội vàng :
“Cái gì mà nguôi ngoai , luôn ở trong lòng chúng ."
“Tiểu Tôn, cháu , là chuyện gì ?"
Tiểu Tôn:
“Là thế , bác , bên phía đường phố chúng , chỗ xưởng xà phòng cũ , sắp mở một xưởng may?
Xưởng may đó mua đất và nhà xưởng thông qua đường phố chúng , cho nên cũng sẵn lòng bụng giúp đỡ tiếp nhận một công nhân.
Chủ nhiệm của chúng cháu liền nghĩ đến gia đình bác, cả nhà bác là một hùng, trong lòng chúng cháu đều hiểu rõ.
Mặc dù còn nữa, chúng cháu cũng thể giải quyết cho bác một chút vấn đề trong cuộc sống, cũng là điều .
Bác cũng , bao nhiêu năm , chúng cháu lời muộn, nhưng bác cũng đấy, thông thường doanh nghiệp nhà nước đều theo quy trình chính quy, còn nữa, văn phòng đường phố chúng cháu cũng lực bất tòng tâm.
Hiện tại Trần xưởng trưởng, ờ, là bên xưởng may Thanh Sơn , sẵn lòng tiếp nhận quân nhân xuất ngũ và một nhà quân nhân, cho nên chúng cháu ngay lập tức vội vàng qua đây.
Bác cũng , cái doanh nghiệp tư nhân định bằng doanh nghiệp nhà nước, nhưng dù thế nào nữa thì cũng thể mới phá sản chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1238.html.]
Hơn nữa Trần xưởng trưởng cũng lợi hại.
Cháu vẫn khá lòng tin cô ."
Lúc Tiểu Tôn phân phối về văn phòng đường phố, từng mua áo văn hóa của Trần Thanh Dư, thực sự vô cùng ấn tượng với Trần Thanh Dư.
Cậu thấy phụ nữ đầu óc kinh doanh.
“Đường phố chúng cháu dành cho gia đình bác một chỉ tiêu, bác xem ai qua đó cũng , thì xưởng, nếu thì thể hậu cần."
Tiểu Tôn cũng khâm phục những quân nhân như con trai bà, nghĩ một chút khẽ:
“Cháu khuyên bác nên nhận lấy cái , bác thể ở hậu cần, cháu gia đình bác mấy cô con gái, nhưng các chị còn trẻ thể đăng ký bình thường mà, xác suất nhận chắc chắn là lớn.
Bên hứa , chỉ cần trong đường phố chúng phù hợp, sẽ cố gắng ưu tiên nhận của đường phố .
Cho nên xác suất họ là cao.
Như gia đình bác sẽ thêm nhiều công nhân hơn.
Lương thấp ạ."
Thường đại mụ thể một nuôi nấng các con khôn lớn, cũng là hồ đồ, vội vàng gật đầu:
“Cảm ơn cháu, cảm ơn cháu nha Tiểu Tôn, bác là cháu đang tính toán cho gia đình bác."
Tiểu Tôn:
“Hầy, nên mà bác."
Cậu :
“Vậy , bác nắm rõ thì cháu nhà tiếp theo."
Tiểu Tôn còn công việc, cũng vội vàng, ngược Thường đại mụ giường gạch, im lặng hồi lâu, nửa ngày mới gạt nước mắt.
Con trai bao nhiêu năm nhỉ.
Không ngờ trời linh thiêng vẫn còn phù hộ cho họ.
Bà hít sâu một , xốc tinh thần.
Tiểu Tôn từ nhà , tới nhà tiếp theo, , gia đình cũng phát tiếng ...
Ngoài những như họ , cũng những gia đình bình thường thấy tờ báo, trong một cái sân lớn, một cô gái thắt hai b.í.m tóc vội vàng chạy tới một gia đình, gõ cửa:
“Tiểu Hồng, Tiểu Hồng."
“Tiểu Lan?
Sao tới đây?"
Hai là bạn học cấp hai, Tiểu Lan cầm tờ báo, :
“Có một nhà máy tuyển công nhân, chúng thử ."
“Á!
Á á, nhà máy nào thế?
Bao nhiêu năm nay tớ từng thấy mấy cái nhà máy tuyển công nhân đấy?"
Tiểu Hồng cũng phấn khích hẳn lên.
“Là một nhà máy tư nhân."
Thấy vẻ mặt Tiểu Hồng xị xuống mấy phần, cô :
“Nhà tớ ở miền Nam, miền Nam ít doanh nghiệp tư nhân , thực đều , đừng thấy doanh nghiệp tư nhân mà , dù tớ cũng định thử ."
Tiểu Hồng xốc tinh thần, :
“Tớ đương nhiên cũng , từ lúc nghiệp tớ cứ lải nhải suốt, chị dâu tớ cũng suốt ngày tớ là kẻ ăn bám, tớ thực sự chịu đủ ."
“Tớ cũng thế tớ cũng thế, chúng cùng đăng ký."
Tương tự, những thấy thông báo tuyển dụng còn những ở đại tạp viện mà Trần Thanh Dư quen thuộc, Thạch Hiểu Vĩ về liền kinh ngạc xông về nhà, thấy mấy bà già đều tụ tập trong viện buôn chuyện, :
“Mọi ?
Nhà con mụ góa mở xưởng may , cái điệu bộ khoe khoang của họ kìa, còn đăng báo tuyển công nhân nữa chứ, đắc ý ch-ết bọn họ ."
“Cậu đừng bậy."
“Chuyện bây giờ mới , từ lâu ."
Mai thẩm tự nhiên là sớm hơn những khác, con gái bà mấy tháng , một tháng lương hai trăm tệ nha, còn tính phụ cấp.
Mai thẩm vẫn vui mừng, thể vui chứ?
Cứ Thạch Hiểu Vĩ , là một công nhân, lương một tháng chỉ đầy sáu mươi tệ.