[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1223

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:02:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Giai:

 

“!!!"

 

Đầu bé lắc như trống bỏi, :

 

“Không , con , chịu nổi."

 

Sáng nay mới ăn cơm xong đấy, nếu tiến lên phía , ơi, .

 

Cậu bé sẽ nôn mất.

 

Đây đúng là đêm giao thừa “kích động lòng " mà.

 

Tiểu Giai:

 

“Mẹ.

 

Chúng đừng tiến lên phía nữa, cứ đằng xem náo nhiệt thôi."

 

Trần Thanh Dư nghĩ cũng đúng, đó là náo nhiệt gì cũng thể tham gia.

 

Mặc dù đêm qua mặt, nhưng Trần Thanh Dư thấy một tràng bát quái lớn như , cũng dám nghĩ đêm qua rốt cuộc ghê tởm đến mức nào.

 

Ai cũng xem náo nhiệt, nhưng mùi vị của cái náo nhiệt quá lớn .

 

cũng may mắn đấy, may mà bây giờ là mùa đông, nếu là mùa hè...

 

Thật rét mà run.

 

Trần Thanh Dư nhảy lên nhảy xuống, bên trong, lúc vô cùng thương nhớ đôi chân dài của kiếp .

 

Bởi vì trống xung quanh nhà vệ sinh quá lớn, cho nên đều ở vòng ngoài, dẫn đến cách của Trần Thanh Dư thực sự khá xa.

 

Tuy nhiên, dù , đằng họ vẫn còn , lúc nào cũng “ngưỡng danh mà đến".

 

Chuyện lớn thế , xưa nay từng thấy mà.

 

Nghe phía ngõ Nam La Cổ một đại viện, chuyện cũng ít, những năm cũng đủ kiểu tắm hố phân, nhưng từng bọn họ một lúc nhiều xuống như , còn đêm ba mươi Tết, cô xem, đại viện của bọn họ giành giải nhất .

 

Ơ.

 

Mặc dù cái giải nhất chẳng ai giành.

 

Trần Thanh Dư tắc lưỡi khen lạ, cảm thán:

 

“May mà chúng chuyển ."

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên âm thầm gật đầu, bà nội họ còn hối hận vì chuyển sớm quá, xem náo nhiệt ít .

 

Mọi xem xem, xem cái náo nhiệt mùi vị , khi lên chắc chắn về nhà tắm rửa một cái chứ?

 

Đến lúc đó mùi vị của đại viện ...

 

Mẹ ơi, dám nghĩ tới.

 

Trước đây chỉ một Viên Hạo Dân xuống thấy kinh khủng , bây giờ đây là tận sáu .

 

Hơn nữa tiết trời còn thể dùng nước lạnh, chỉ thể dùng nước nóng, nước nóng dội lên...

 

Trời ơi!

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên tuy tuổi còn nhỏ nhưng cũng hiểu chuyện, nghĩ tới càng thêm cảm ơn vì may mắn lúc bọn họ còn ở đây chuyện xảy .

 

Nếu thì thật sự là tiêu đời .

 

Tiểu Giai, Tiểu Viên:

 

“Đáng sợ quá."

 

Còn nhỏ tuổi mà cảm nhận sự hiểm ác của thế gian!

 

Cái trò gì .

 

“Tránh , tránh ."

 

Ba con Trần Thanh Dư đầu , ồ, là của văn phòng phố đến , ngoài của văn phòng phố còn mấy công an nữa.

 

Làm công việc phục vụ nhân dân đúng là dễ dàng gì, mùng một Tết, một ngày cát tường như thế xử lý chuyện .

 

Mọi vội vàng nhường đường, mấy nọ thẳng phía nhất.

 

“Chuyện thế , bên các xảy chuyện lớn thế báo cáo, thể để trì hoãn lâu như , mau lên, nhanh ch.óng cứu ."

 

Chủ nhiệm văn phòng phố gào thét sắc sảo, cứ như là một con gà kẹp cổ .

 

“Trời đất ơi, đêm ba mươi Tết mà các quậy phá dữ , mau lên!

 

Đừng chuyện khác nữa, cứu lên , những chuyện khác tính .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1223.html.]

Đại viện các ...

 

Mã Chính Nghĩa, Mã Chính Nghĩa ."

 

Mã Kiện:

 

“Bố cháu uống say gọi tỉnh, vẫn còn đang hôn mê ạ."

 

“Cái đồ vô dụng lúc quan trọng hỏng việc , cái chức quản sự đừng nữa!"

 

Mã Kiện:

 

“!!!"

 

Còn chuyện thế ?

 

Bố chính là cầu còn chẳng đấy, ông tính toán mười mấy năm , cứ thoái vị nhường ngôi thôi.

 

“Chủ nhiệm, chuyện ..."

 

“Không cần xin xỏ, bố nhất định từ chức, nếu bảo xử lý công minh!

 

Sau quản viện của đại viện các sẽ bố nữa."

 

Mã Kiện cố nén nụ hạnh phúc, mặt đỏ bừng bừng.

 

Không còn tưởng đang hổ.

 

Mã Kiện vội vàng :

 

“Cháu nhất định sẽ thông báo cho bố cháu ạ."

 

Tốt quá , thật sự là quá mà.

 

Bởi vì dẫn đầu, công tác cứu hộ nhanh ch.óng bắt đầu, mặc dù trốn tránh trách nhiệm, nhưng lúc đều xúm giúp một tay.

 

cả văn phòng phố và công an ở đây, chẳng ai dám gây chuyện lúc cả.

 

Quả nhiên, cứu hộ diễn thuận lợi, từng một kéo lên.

 

mà cô xem, lúc thì còn đỡ, nhưng lên một cái, mùi vị trái càng khó ngửi hơn.

 

Trần Thanh Dư bịt mũi , hai đứa con nhà cô cũng động tác y hệt.

 

Ba con chịu nổi, đều bắt đầu âm thầm lùi bước.

 

Thực sự là cái mùi quá nồng , mặc dù xem náo nhiệt, nhưng bỏ mạng thì .

 

“Ai trong các xem chuyện là thế nào, đang yên đang lành nhiều ở hố phân thế ?

 

Nếu sáng nay tìm tới thì chúng cũng bên các xảy chuyện lớn thế .

 

Các thật đúng là..."

 

“Chủ nhiệm Lý, đừng nữa, mau xử lý , tắm rửa sạch sẽ đưa bệnh viện.

 

Tình hình lắm ."

 

Mặc dù mấy đó vẫn còn tỉnh táo, nhưng ở đó nửa đêm, bệnh viện ?

 

Cái nơi bẩn thỉu như , bảo chừng bao nhiêu vi khuẩn?

 

đúng, các hộ gia đình giúp một tay, mau đun nước nóng cho họ tắm rửa một cái..."

 

“Hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn , lúc cũng đừng nghĩ nhiều quá, mau giúp một tay .

 

Chuyện xảy thế nào lát nữa điều tra , vẫn cứ là cứu ."

 

Đám Trần Thanh Dư mặc dù là đến xem náo nhiệt, nhưng thực sự dám chen lên phía , từ xa xem một chút là , mùi vị phía đúng là dám tưởng tượng.

 

Phía trông thế nào thì , nhưng cái mùi lan tỏa khắp nơi .

 

Tiểu Giai:

 

“Con ngay mà, con ngay nước nóng đáng sợ..."

 

Mùi vị càng lúc càng nồng, một cổ họng nhạy cảm bắt đầu buồn nôn .

 

Trần Thanh Dư cũng bịt mũi , dám mở miệng, một vẻ kiên quyết mở miệng.

 

Tiểu Viên càng nép lưng , che chút nào chút nấy, chịu thấu.

 

Mấy đang xem náo nhiệt thì thấy Thái Minh Minh dắt theo con chen ngoài.

 

Đi cùng cô còn Mã Văn Tú.

 

Mấy cứ như đang chạy trốn , thấy Trần Thanh Dư liền nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, :

 

“Chúng đang định đến nhà cô chúc tết bà cụ đây."

 

 

Loading...