[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1220

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:02:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Viên Hạo Dân và Triệu Dung nhanh ch.óng gọi con gái và con dâu cứu .

 

Họ cũng gọi ngoài, nhưng tết nhất đến nơi, ai nấy đều kiên quyết gần.

 

Nếu là bình thường thì vẫn sẵn lòng giúp đỡ.

 

ai mà đêm ba mươi tết dính chuyện ?”

 

May mà nhà họ Viên đông , cùng góp sức, cũng thành công.

 

Viên Hạo Dân:

 

“Hạo Tuyết, Hạo Nguyệt, ơ?

 

Hạo Nguyệt , Hạo Tuyết, con gọi em gái con đến đây, trai xảy chuyện, thể trốn , thế ."

 

Trong giọng của Viên Hạo Dân chứa đầy sự tức giận, ngoài giúp thì thôi, nhà cũng giúp.

 

Viên Hạo Dân cũng sinh mấy phần oán hận với đứa con gái út .

 

Viên Hạo Tuyết mím môi.

 

Thím Mai:

 

“Cái con Hạo Nguyệt nhà ông lúc nãy xách hành lý .

 

Lúc các còn rơi xuống, thấy Hạo Nguyệt ."

 

“Cái gì!"

 

Viên Hạo Dân kêu lên, giận dữ :

 

“Tết nhất thế , cái con bé ch-ết tiệt hiểu chuyện ."

 

."

 

Viên Hạo Dân mắng mỏ con gái, đầu lườm Triệu Dung:

 

“Đều tại bà, bà dưng mắng con bé gì, bà xem đấy, tết nhất nó bỏ nhà , đúng là bản lĩnh thật đấy."

 

Mặc dù oán trách Triệu Dung, nhưng cuối cùng vẫn nhịn Hạo Nguyệt.

 

Mặc dù việc Hạo Nguyệt bỏ khiến bà mất mặt, nhưng lúc chuyện đó quan trọng.

 

Quan trọng là mau cứu .

 

Viên Hạo Phong:

 

“Bố, mau nghĩ cách , nhanh ch.óng kéo con lên với."

 

Từ nhỏ đến lớn, bao giờ mất mặt thế .

 

Lúc lửa giận của Viên Hạo Phong sắp xông lên tận mây xanh .

 

cũng nhịn, nếu kéo lên thì tiêu đời.

 

Viên Hạo Phong:

 

“Bố!"

 

Viên Hạo Dân:

 

“Được .

 

thì kệ nó, những khác mau tìm sợi dây thừng, kéo Hạo Phong lên."

 

Quản Đình Đình chán ghét bĩu môi, quá ghê tởm .

 

Mặc dù cô và Viên Hạo Phong tình cảm khá , nhưng cũng chịu nổi sự buồn nôn .

 

Ngược , kẻ “l-iếm cẩu" cuối cùng là Thạch Hiểu Vỹ tới:

 

“Cháu cũng đến giúp một tay."

 

Lý Linh Linh còn thể vì Viên Hạo Phong mà rơi xuống hố phân, giúp cứu thì là gì.

 

Đáng ghét!

 

Có cảm giác so bì xuống .

 

Giữa các “l-iếm cẩu" cũng sự ganh đua.

 

Thạch Hiểu Vỹ chủ động, chị Phạm kêu lên:

 

“Con giúp cái gì mà giúp, con điên ?

 

Đó là hố phân, con thấy ghê tởm hả?"

 

Thạch Hiểu Vỹ kiên nhẫn:

 

“Mẹ bớt quản con ."

 

Chị Phạm suýt nữa thì nghẹn thở, :

 

bớt quản ?

 

Nếu quản , trò mất mặt hổ, cái thằng ranh , để cho hiểu chuyện , để cho hiểu chuyện !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1220.html.]

Chị Phạm tát đ-ánh con trai, Thạch Hiểu Vỹ né tránh kêu lên:

 

“Mẹ gì thế, con chính là giúp, cần quản."

 

“Cánh cứng ?"

 

“Mẹ đừng vô lý gây sự nữa.

 

Mẹ đừng hòng coi con như đứa trẻ lên ba mà quản, con tự kiếm tiền, cũng đừng coi con như trẻ con nữa."

 

Lời vô cùng đau lòng, nếu trong nhà bỏ tiền mua công việc cho , lấy công việc?

 

Chị Phạm:

 

“Được lắm cái , cái thằng ranh con , thấy ma ám , chuyện gì cũng xía , cũng nghĩ xem, nếu ..."

 

“Mẹ tránh ."

 

Thạch Hiểu Vỹ căn bản đủ kiên nhẫn để , bao nhiêu năm , cũng gần ba mươi , sẽ lời già nữa, kiên nhẫn đẩy .

 

Sau đó chủ động tiến lên:

 

“Cháu đến giúp đây."

 

là khiến chị Phạm tức đến lộn ruột.

 

Cái khu vực của họ bây giờ, câu cửa miệng phổ biến để dạy dỗ con cái đều là:

 

“Không học theo cái thằng ngu Thạch Hiểu Vỹ , , nếu con dám giống nó, tính khí như chị Phạm , trực tiếp đ-ánh gãy chân ch.ó của con đấy."

 

Đây là để dạy dỗ con trai.

 

Cũng lời dạy dỗ con gái.

 

“Nếu mày cũng hổ như Lý Linh Linh, mê trai quá mức, thì cũng giống như Lý Linh Linh cút khỏi cái nhà cho tao.

 

mày đừng tưởng tao giống Lâm Tam Hạnh để mặc mày , hãy trả hết tiền ăn mặc dùng sinh hoạt phí bao nhiêu năm qua cho tao!"

 

Tóm , hai vị trở thành giáo tài phản diện .

 

, hai kẻ “l-iếm cẩu" vẫn còn ganh đua với , chuyện khiến thật khó hiểu.

 

hiểu cũng , bọn họ việc hăng say lắm.

 

Thạch Hiểu Vỹ cứ thế giúp cứu .

 

Nhà họ Viên còn bốn , cộng thêm Thạch Hiểu Vỹ là năm kéo một thì vẫn dư sức.

 

Chỉ điều là, dây thừng quăng xuống, bà Hoàng lập tức tranh giành:

 

“Đưa cho !

 

Các kéo con trai lên , nếu đừng hòng cứu Viên Hạo Phong."

 

thấu , nhà họ Viên thể cứu Viên Hạo Phong, nhưng chẳng ai cứu bọn họ cả.

 

Cho nên bà nắm thóp.

 

“Các cứu con trai ."

 

“Mụ già độc ác , bà trả cho con trai , chúng dựa cái gì mà cứu bà?"

 

“Thế thì con trai bà cũng đừng hòng lên."

 

“Cái mụ già độc ác , đồ khốn khiếp!

 

dám hại Hạo Phong như , tha cho bà !"

 

Thạch Hiểu Vỹ còn thể dũng cảm xông lên, Lý Linh Linh dĩ nhiên cũng thể, cô lao , đ-ấm mạnh bà Hoàng.

 

Bà Hoàng chịu thua kém...

 

Mấy hố phân trong chốc lát tranh giành , nhất thời lùi mấy bước, cảnh ai mà chịu nổi chứ!

 

Để tranh giành quyền sở hữu sợi dây thừng, cho dù là hố phân thì cũng là chiến trường của bọn họ.

 

lên thì các cũng đừng hòng."

 

“Cái mụ già , đ-ánh ch-ết bà."

 

“Con tiện nhân , đồ hàng hóa lỗ vốn, cô là cái thá gì chứ, mà sợ cô chắc?"

 

Hai lao chiến đấu, Trương Hưng Phát cũng khách sáo, trực tiếp lao về phía Viên Hạo Phong:

 

“Tao để cho mày cắm sừng lão t.ử , tao để cho mày .

 

Mày dám léng phéng với vợ tao, đôi gian phu dâm phụ các , nhà các mà!

 

Cả nhà các chẳng ai cả.

 

Thằng khốn, thằng khốn!

 

Mày ngủ với vợ tao, tao đ-ánh ch-ết mày!"

 

Mặc dù ông còn khả năng đó nữa, nhưng Trương Hưng Phát đội cái sừng rõ ràng như , hơn nữa còn là cái sừng mà ai ai cũng .

 

Ông cũng là một nam t.ử hán đường đường chính chính mà.

 

 

Loading...