[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1211

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:02:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Viên hì hì :

 

“Con mới thèm ."

 

Trần Thanh Dư thầm nghĩ, khi miền Nam, xem xem đĩa VCD phim Hong Kong , kiểu phim công sở của TVB , xem nhiều loại phim đó thì mới “não tình yêu".

 

Tiếc là bây giờ vẫn còn sớm.

 

Nhiều bộ phim vẫn đời .

 

Cô nhớ lúc còn nhỏ ở cô nhi viện xem tivi, thường xuyên chiếu phim Hong Kong.

 

Xem “Hồ Sơ Công Lý", lý tưởng của cô là luật sư.

 

Xem “Truy Tìm Bằng Chứng", lý tưởng của cô là pháp y.

 

Xem “Hồ Sơ Trinh Sát", lý tưởng của cô là cảnh sát....

 

Còn nhiều nữa, cũng nhiều câu vàng (kim cú).

 

“Mẹ ơi!"

 

Tiểu Viên ngắt lời suy nghĩ vẩn vơ của Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư nghiêng đầu:

 

“Sao thế?"

 

Tiểu Viên:

 

“Mẹ đang thẫn thờ kìa."

 

Trần Thanh Dư lắc lắc đầu, :

 

“Ăn cơm ăn cơm."

 

Nhà bọn họ bao giờ thiếu cái ăn, những năm đầu ở chung còn che che giấu giấu, giống như công tác hoạt động ngầm , nhưng bây giờ độc môn độc hộ, thật sự là ăn gì thì ăn nấy, ăn uống .

 

Trẻ con cũng để thiếu miệng, nhưng đều sức ăn lớn, cho nên cũng ăn ít, gần như là dọn sạch đĩa.

 

Bác gái Triệu cảm thán:

 

“Hai đứa các cháu hiếu thảo với đấy, nếu các cháu kiếm tiền, thì bình thường nuôi nổi hai cái mầm non ."

 

Bà thầm may mắn con trai lúc nhỏ ăn nhiều.

 

Nếu bà cũng nuôi nổi.

 

Tiểu Giai tiến lên ôm lấy cánh tay , :

 

“Con đương nhiên sẽ hiếu thảo với , con là nhất đời."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con thế là , các con xem nuôi các con thế nào."

 

“Hì hì."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mau ăn , ăn xong lát nữa Xuân Vãn cũng sắp bắt đầu .

 

Không tiết mục năm nay thế nào."

 

“Tiết mục Xuân Vãn cho ."

 

ạ, con mong chờ lâu lắm ..."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Cũng đúng."

 

Dù thế nào chăng nữa, ngày Tết cũng thể thiếu Xuân Vãn.

 

“Mẹ ơi, con còn mua vé kỷ niệm nữa, cũng trúng thưởng !

 

trúng cũng , thể đổi một cái huy chương kỷ niệm, hì hì."

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên đều mua, líu lo ngớt.

 

Bác gái Triệu:

 

“Mấy thứ , trúng trúng cũng chỉ là để cho vui thôi.

 

Coi như là tài trợ ."

 

“Con cũng nghĩ ."

 

Trần Thanh Dư tuy là xuyên , nhưng cũng chuyện gì cũng , ví dụ như chuyện thì cô , dù loại chuyện cũng là chuyện gì to tát quan trọng.

 

Nghe , là vì kinh phí của Xuân Vãn đủ, cho nên mới bày cái vé kỷ niệm , chút giống như xổ .

 

Trúng trúng, thì cũng coi như là đóng góp một chút cho Xuân Vãn .

 

Giải nhất là tivi, trúng thưởng cũng thể đổi lấy tiền kỷ niệm, nhưng tiền kỷ niệm chắc là giá trị sưu tầm gì, đáng tiền , bởi vì lượng phát hành lớn, nhiều thì sẽ đáng tiền nữa.

 

cô cũng từng thấy lời đồn đại nào về việc tiền kỷ niệm năm 85 đáng giá cả.

 

Cho nên Trần Thanh Dư cũng coi như cho bọn trẻ mua để vui vẻ.

 

Đóng góp một chút cho Xuân Vãn, cũng thấy khá là vinh dự.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Các con mua bao nhiêu vé?"

 

“Con mua mười vé ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1211.html.]

 

“Con cũng thế con cũng thế."

 

Ồ, là hai đứa nhỏ tổng cộng mới mua hai mươi đồng thôi, dù một vé cũng chỉ một đồng.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Các con mua nhiều nhỉ."

 

Tiểu Giai:

 

“Bọn con là trẻ con mà, luôn lượng sức mà chứ ạ."

 

Bọn chúng kiếm tiền, còn đang tiêu tiền của gia đình, tóm là sẽ vung tay quá trán.

 

Trần Thanh Dư mỉm gật đầu, bác gái Triệu cũng cảm thán, Trần Thanh Dư tuy thỉnh thoảng chút điên điên và nóng nảy.

 

thật sự dạy con.

 

Tiểu Giai và Tiểu Viên đều dạy dỗ , kiến thức, nhưng hề vung tay quá trán.

 

Rõ ràng là gia đình đơn , nhưng tính cách cởi mở hề u ám, càng hề tự ti.

 

Bác gái Triệu hiểu những đạo lý lớn lao đó, nhưng bà , con nhà bà nuôi dạy , nghĩ chắc là con trai bà ở suối vàng , cũng sẽ vô cùng an lòng.

 

Cả nhà rôm rả tán dóc chuyện đông chuyện tây, chẳng mấy chốc đến giờ Xuân Vãn bắt đầu, theo tiếng nhạc vang lên, dẫn chương trình xuất hiện:

 

“Kính thưa quý vị khán giả cả nước, chào mừng đến với hiện trường buổi biểu diễn đêm giao thừa năm 1985..."

 

Tiểu Viên đột nhiên đầu, hỏi:

 

“Mẹ ơi, chúng thể đến hiện trường xem ạ?"

 

Trần Thanh Dư ngẩn , ngay đó :

 

“Có thể chứ, con đến hiện trường xem ?"

 

Tiểu Viên kích động gật đầu lia lịa.

 

Tiểu Giai cũng là một mặt kích động.

 

Muốn xem xem!

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vậy năm chúng ."

 

“Hả?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ sẽ nghĩ cách, năm chúng đến hiện trường xem."

 

“Tuyệt quá !"

 

Trần Thanh Dư cũng lây nhiễm, rạng rỡ.

 

Cô cũng từng đến hiện trường xem Xuân Vãn bao giờ mà.

 

Sao cô nghĩ chuyện sớm hơn chứ.

 

“Vạn lý trường thành vĩnh bất đảo..." (Vạn lý trường thành v-ĩnh vi-ễn đổ)

 

Từng tiết mục nối tiếp bắt đầu, giai điệu vang lên, Tiểu Viên nhảy cẫng lên:

 

“Đại Hiệp Hoắc Nguyên Giáp!"

 

Tiểu Giai còn nhảy cao hơn cả cô bé:

 

“A a a, là nhạc phim Đại Hiệp Hoắc Nguyên Giáp kìa."

 

Đây là bộ phim truyền hình Hong Kong - Đài Loan chiếu đợt mùa xuân năm nay, mấy đứa nhỏ xem đến mức say mê.

 

Từng đứa suốt ngày cứ “hú hú hà hà".

 

Mặc dù là học sinh trung học , nhưng cũng giống như trẻ con mà nhún nhảy.

 

Chẳng thế mà, hai em đều hát theo luôn.

 

Trần Thanh Dư phối hợp ở bên cạnh vỗ nhịp, cũng nhịn mà hát theo.

 

Bác gái Triệu:

 

“..."

 

Mọi đều hát, thể thiếu bà .

 

Bộ phim chính là mưa gió khắp miền đất nước, bà cũng xem qua .

 

“Khi nào thì Trần Bội Tư mới diễn nhỉ, thích xem Trần Bội Tư lắm."

 

“Chắc chắn là , ở phía ..."

 

“Con con , báo Phát thanh Truyền hình , tiểu phẩm tên là 'Đóng phim'."

 

“Năm ngoái tiểu phẩm 'Ăn mì' thật đấy..."

 

Bác gái Triệu:

 

“Cái tivi lớn đúng là sướng thật..."

 

Nhà bà năm nay mới đổi tivi mới, cái cũ đương nhiên hỏng, nhưng cái lớn hơn, quả nhiên tivi thì vẫn lớn, thật thoải mái...

 

Cả nhà vui vẻ rôm rả lẩm bẩm, bên ngoài tiếng pháo cũng nổ liên miên, Trần Thanh Dư bưng chén , bữa ăn uống chút , thật tệ.

 

 

Loading...