[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1203

Cập nhật lúc: 2026-02-20 05:02:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đừng Quản Đình Đình vui, đợi đến khi cô nếm quả ngọt, cô sẽ hiểu lợi ích của việc .”

 

Đến lúc đó sợ cô đồng ý, hiểu rõ nhất vợ của , chỉ cần lợi ích thì ai mà chẳng chịu nhường nhịn.

 

đàn ông lăng nhăng bên ngoài cũng lỗ lã gì!

 

Chỉ cần nhà lợi là hơn bất cứ thứ gì.

 

Kế hoạch ban đầu của là tiếp cận Trần Thanh Dư, với cô, những đàn bà góa trẻ tuổi cần nhất là hỏi han ân cần, chỉ cần thì việc hạ gục Trần Thanh Dư hề khó.

 

Đến lúc đó nắm trong lòng bàn tay thì Trần Thanh Dư chỉ còn nước phục vụ cho gia đình thôi.

 

Viên Hạo Phong nghĩ thì lắm, nhưng ngờ ngay trận đầu thất bại.

 

Anh cau mày tại chỗ, trong lòng dâng lên một luồng oán hận, chẳng qua cũng chỉ là một con đàn bà góa, còn bày đặt lên mặt với ai chứ.

 

Không thấy , ngay cả một cô gái trẻ như Lý Linh Linh còn ch-ết mê ch-ết mệt đấy thôi.

 

lấy quyền gì mà tỏ thái độ đó.

 

Sắc mặt Viên Hạo Phong lúc xanh lúc trắng, đó giả vờ bình tĩnh lẩm bẩm:

 

“Đều là hàng xóm cùng một đại viện, mà lạnh lùng thế thì thật chút nào."

 

Tiểu Nghiêm bên cạnh thấy, bé choai choai lên tiếng:

 

“Chú dối, dì Trần ở nhà riêng biệt lập, căn bản hàng xóm của chú."

 

Viên Hạo Phong:

 

“!!!"

 

“Phụt!"

 

Những xung quanh cũng bật thành tiếng.

 

Viên Hạo Phong thể chấp nhặt với một đứa trẻ, quá mất mặt, hít một thật sâu :

 

“Trước đây chúng là hàng xóm."

 

Tiểu Nghiêm:

 

“Thế thì cũng là hàng xóm quan hệ , nếu dì Trần thái độ như .

 

lắm."

 

Viên Hạo Phong:

 

“..."

 

cái thằng nhóc rắc rối .

 

Tiểu Nghiêm đ-ánh giá Viên Hạo Phong từ xuống , :

 

“Nhìn chú chẳng giống tí nào."

 

Viên Hạo Phong tức đến nổ phổi, nhưng vẫn cố gồng:

 

“Thằng bé năng kiểu gì thế, lớn nhà cháu ?"

 

Thầy Nghiêm:

 

“Ngại quá nhé, trẻ con còn nhỏ, dối, thấy gì nấy thôi, đừng chấp nó nhé."

 

Sắc mặt Viên Hạo Phong tức đến tím tái, cái gì mà thấy gì nấy, rõ ràng là mượn lời đứa trẻ để mỉa mai .

 

“Ông!

 

Thôi bỏ , chấp với hạng như ông.

 

Hạng như ông chẳng dạy bảo đứa trẻ nào hồn ."

 

Anh vốn định đến mua cá, chọn chọn mới mua một con, giờ cũng chẳng mua nữa, mà để hạng tiểu nhân kiếm tiền.

 

Anh nhấc chân bỏ .

 

Thầy Nghiêm bĩu môi, chẳng lẽ ông ?

 

Cái gã chẳng ý .

 

Hừ.

 

Ngày mai nhất định với Tiểu Trần một tiếng, cái loại tiểu nhân thích xòe đuôi như chim công thế tránh xa , chẳng cái thể thống gì.

 

Viên Hạo Phong đang thầm c.h.ử.i rủa , bản vẫn còn bất mãn, thực sự cảm thấy Trần Thanh Dư điều.

 

Những năm qua sự tâng bốc của Lý Linh Linh khiến tự mãn đến mức nhận rõ bản là ai nữa.

 

là một màn “sát phạt bằng lời khen" kẽ hở mà.

 

Viên Hạo Phong trong lòng c.h.ử.i thầm, chỉ thấy Trần Thanh Dư là hạng mắt , cảm thán hèn gì cô tái hôn, cái cá tính đó thì gả cho ai nữa.

 

Người nếu gả thì dành dụm tiền gì, chi bằng đưa cho nhà .

 

Nhà đang con trai cần nuôi, thể cho cô cảm giác của tình yêu, cô bỏ chút tiền cũng là lẽ đương nhiên.

 

Viên Hạo Phong suốt dọc đường cứ mải mê suy nghĩ, cuối cùng cũng về đến đại viện, nhưng ngờ thấy chiếc xe mô tô thùng đang đỗ ngay cổng đại viện nhà .

 

Viên Hạo Phong lập tức phấn chấn hẳn lên, hừ, miệng thì lạnh lùng nhưng thực chất chẳng động lòng với ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1203.html.]

Thế là tự tìm đến cửa , Trần Thanh Dư đến để tìm , chắc chắn là đến tìm .

 

Cố tình tìm cớ qua đây đây mà.

 

Anh kiêu ngạo ưỡn ng-ực, tràn đầy tự tin sức hút của .

 

Anh hiên ngang bước cửa, vài bước thì đụng bà Triệu.

 

“Sao là bà!

 

Sao bà đến đại viện chúng ?"

 

Viên Hạo Phong kinh ngạc.

 

Bà Triệu liếc xéo:

 

thì liên quan gì đến ?

 

Cái đại viện cũng của riêng , đến tìm bà cả Mai ?

 

Anh quản chắc?

 

là ch.ó bắt chuột, lo chuyện bao đồng."

 

Viên Hạo Phong cau mày:

 

“Chỉ một bà thôi ?"

 

Bà Triệu ngạc nhiên Viên Hạo Phong:

 

“Anh bệnh ?

 

một ?

 

Liên quan gì đến chứ."

 

Bà Triệu đến đây để lấy màn thầu.

 

Bà nhờ bà cả Mai giúp hấp màn thầu, ngày Tết mà, màn thầu lớn, cá lớn, bánh hoa cuộn.

 

Hấp ít .

 

Vừa Trần Thanh Dư mua cá về, liền đổi cho bà đạp xe ngoài.

 

Đừng bà là một bà già nhưng bà vẫn thích cái cảm giác lao vun v.út như thế .

 

Bà già cũng thể ngầu lắm chứ!

 

Việc đạp xe ngoài , bà sẵn lòng .

 

“Anh hôm nay cứ thần thần điên điên thế nhỉ."

 

Bà Triệu hồ nghi đ-ánh giá Viên Hạo Phong từ xuống , một cái thấy gã quả nhiên trông đắn chút nào.

 

Nhà ai đàn ông t.ử tế ăn diện kiểu đó, đúng là chẳng gì.

 

Bà mỉa mai:

 

“Anh đây trêu ghẹo cô em nào ?

 

Anh dỗ dành một công cho , , còn dỗ thêm nữa ?

 

Hạo Phong, cũng đừng trách bà , cũng nên suy nghĩ một chút cho cảm nhận của vợ chứ.

 

Cả bốn mùa quanh năm chắc chẳng cần mua mũ .

 

Mũ xanh ( cắm sừng) đầy đấy."

 

Bà đương nhiên Viên Hạo Phong nhắm Trần Thanh Dư, nhưng chỉ cảm thấy tên chẳng loại chim ch.óc lành gì.

 

Tầm tuổi như bà, chuẩn xác, đặc biệt là hạng đàn ông thích trưng diện như thế .

 

Viên Hạo Phong:

 

“Bà cái lời gì thế, mũ xanh gì chứ, với vợ vẫn , với khác cũng chẳng gì.

 

các luôn hiểu lầm với Linh Linh, nhưng chúng thực sự giống như em , các suy nghĩ dơ bẩn như thế."

 

Bà Triệu:

 

“Chỉ kẻ ngốc mới tin, các tự lừa dối là chuyện của các , còn chúng , dễ lừa ."

 

Bà Triệu dứt lời, đột nhiên thấy tiếng “oái" một cái, Lâm Tam Hạnh hét lên:

 

“Cá nhà ?

 

Sao cá mua biến mất !"

 

Bà Triệu lập tức về phía Viên Hạo Phong.

 

Hay lắm, tay Viên Hạo Phong đang xách một con cá kìa.

 

Chà chà, lẽ lấy cá của nhà đấy chứ?

 

Ánh mắt nghi ngờ của bà Triệu quét tới quét lui!

 

Ánh mắt bà Triệu quá lộ liễu, Viên Hạo Phong quát:

 

“Không !"

 

 

Loading...