[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1199
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:57:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ít nhất là đó vài năm cũng .”
cứ nghĩ đến việc từng tù, Triệu Dung vẫn thấy thoải mái.
bà giống như bà già họ Hoàng, về cái là bù lu bù loa, vẻ gây sự, bà thật sự điều .
Thế nhưng địa vị chủ gia đình như còn nữa.
Trong lòng Triệu Dung thật sự vui chút nào.
Bây giờ chẳng còn ai lời bà , bà còn chủ như thì đời nào chuyện đó .
Hiện giờ việc lớn nhỏ trong nhà đều do Quản Đình Đình quyết định, bà chồng nên đặc biệt hài lòng, nhà ai chẳng dâu bao nhiêu năm mới thành chồng, cô tính là cái hạng gì mà dám chủ khi chồng vẫn còn sờ sờ đó chứ.
Nếu bây giờ Triệu Dung ưa ai nhất thì đó chính là Quản Đình Đình.
Cho nên bà suốt ngày trộm góc tường, nắm bắt sát tình hình của con dâu.
Lúc , thấy họ định nhập hàng từ chỗ Trần Thanh Dư, bà vui, nhà Trần Thanh Dư hai góa phụ dẫn theo hai đứa nhỏ, lấy tư cách gì mà sống hơn nhà bà chứ.
Dù Triệu Dung bây giờ là đố kỵ với tất cả .
“Mẹ, đang gì thế?"
Viên Hạo Tuyết vệ sinh thấy vẻ lén lút như , còn gì mà hiểu chứ, cô gặp chỉ một .
Cánh cửa trong phòng bỗng chốc mở toang, Quản Đình Đình giận dữ Triệu Dung, :
“Mẹ, gì thế ?
Đừng là qua đây trộm đấy nhé?
Thật là, nhà ai như thế chứ, chồng đắn đành, còn trộm, thật đúng là..."
Viên Hạo Phong vội vàng ngăn Quản Đình Đình , :
“Vợ ơi, em gì thế , nếu để ngoài thấy thì họ nghĩ về nhà , vả hạng như , em thật sự hiểu lầm bà .
Em cũng nghĩ xem, hạng như ?"
Anh đương nhiên chính là đang trộm, nhưng cũng thể .
Gia hòa vạn sự hưng mà.
“Vợ ơi, thôi, ngủ thôi, cũng về ạ."
Anh kéo vợ phòng, :
“Mẹ cũng chẳng dễ dàng gì, em thôi thì bao dung cho bà một chút, những chuyện đều là của bà, nhưng ai bảo chúng là một nhà chứ.
Nếu để khác xem trò thì mất mặt vẫn là nhà thôi."
Anh hạ thấp giọng, dỗ dành vợ, Quản Đình Đình hừ một tiếng.
nhanh đó, cô :
“Em gái bao nhiêu tuổi mà vẫn chịu lấy chồng?
Mẹ cũng thật là, thời gian rình rập bọn thì chi bằng lo mà gả Hạo Tuyết, Hạo Nguyệt cho sớm.
Đặc biệt là Hạo Tuyết, bao nhiêu tuổi đầu , còn gả thì càng khó gả hơn đấy.
Cô đúng là đồ vô ơn, xem bất kể bọn đối xử với cô thế nào, giúp đỡ cô , đều vô ích cả, cô hưởng lợi bao giờ nghĩ đến bọn .
Cứ chuyện em giới thiệu cho cô ông chủ từ Hồng Kông sang , cô quen đòi bao nhiêu lợi lộc, xem đưa cho bọn đồng nào ?
Chia tay còn lụy đến bọn chỉ trỏ.
Cô còn gả thì gả thế nào nữa?
Anh mau mà thu xếp cho cô .
Con cái nhà cũng lớn , cứ ở chung một phòng mãi là thế nào.
Hạo Tuyết mà gả thì con cũng một phòng riêng, đều để tâm đấy nhé."
“Được, , mai sẽ tìm chuyện."
Viên Hạo Phong cũng hài lòng với đứa em gái nữa.
Anh tự thấy đối xử với em gái quá , ngay cả việc chuyển chính thức cũng là do bán giúp đỡ.
Kết quả cô chỉ nghĩ cho , chẳng ơn chút nào.
Bất kể là tìm đối tượng ghê gớm đến cũng chẳng thèm giúp đỡ lấy một câu, thật sự chẳng cái hệ thống gì cả.
“Chuyện bọn đừng mặt, nếu kiểu gì cũng ầm ĩ lên.
Để là thích hợp nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1199.html.]
Viên Hạo Phong vô cùng khôn ngoan.
“Thế mới đúng chứ."
Hai nhỏ giọng lầm bầm, đương nhiên sẽ để bên ngoài thấy, Triệu Dung lúc cũng đang bất mãn với con gái.
Bà vui lườm Hạo Tuyết một cái, :
“Con thể nhỏ tiếng chút , cứ để mới chịu ?
Thật đúng là chẳng điều gì cả."
Đừng cưng chiều đứa con gái , nhưng trong lòng Triệu Dung cũng chút oán trách nó, nếu vì nó thì bà đến mức tù chứ?
Bây giờ , nó những chẳng ơn mà đến nửa phần hiếu thảo cũng thấy , thật đúng là vô dụng.
Trong cái nhà nên hiếu thảo với bà nhất chính là Hạo Tuyết.
Hai bà ngoại tình, chẳng đều là vì nó ?
Thật là chẳng điều!
“Con còn chẳng bằng Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư đối xử với một bà chồng quan hệ huyết thống còn hơn con đối với , con xem nuôi con tác dụng gì chứ."
Viên Hạo Tuyết trợn tròn mắt.
Triệu Dung:
“Con trợn cái gì mà trợn, đúng là xui xẻo tám đời mới vấp cái gia đình , con điều, em gái con cũng chẳng điều, Quản Đình Đình càng là gì.
Nhìn nhà đối xử với chồng thế nào, cái cô Quản Đình Đình đó đối xử với chồng thế nào, đúng là đen đủi tám kiếp mới gặp lũ nợ đời các con."
Viên Hạo Tuyết:
“Mẹ lầm bầm cái gì thế, còn bọn con thế nào nữa, đó một bọn con cũng ghét bỏ .
Mẹ bà già họ Hoàng nhà ghét bỏ đến mức nào , bọn con gì .
Trái là , suốt ngày vui, cũng chẳng là vui cái nỗi gì nữa."
Lời kích động đến Triệu Dung, Triệu Dung giận dữ quát:
“Đứa nhỏ con năng như thế hả?
Con ý gì đây?
Con là đang ghét bỏ ?
Mẹ vì con thì thể đó ?
Bây giờ con ghét bỏ ?
Trong cái nhà ai cũng thể ghét bỏ nhưng con thì .
Con nhận nhiều hơn cả trai con, mà con còn mặt mũi nào mà ghét bỏ hả?
Cái đồ vô ơn nhà con, con..."
“Sao cãi nữa ."
Hạo Phong bất đắc dĩ khoác áo , :
“Mọi là sợ chuyện nhà ?
Cầu xin đừng loạn nữa, để thấy thì nhà còn mặt mũi nào nữa chứ?"
“..."
“Mẹ, cứ coi như nể mặt đứa con trai của , ơn mà."
Viên Hạo Phong tuy mất việc từ mấy năm , nhưng cũng giống như cha đẻ của , vẫn là một coi trọng thể diện.
Mặc dù cha là Viên Hạo Dân vì chuyện mà ai cũng nên còn thể diện gì nữa, nhưng đứa con trai của ông thì vẫn còn mà.
Viên Hạo Phong:
“Mẹ, cứ yên mà sống, chỉ cần tiền nhà sẽ dọn chỗ khác, ai mà còn từng tù chứ?
Hiện giờ đều rõ ngọn ngành nên cứ yên phận một chút , con cũng như là thiệt thòi cho nhưng vì tương lai, hãy con một lời .
Có ?"
Lời của Viên Hạo Phong cuối cùng cũng an ủi Triệu Dung.
Triệu Dung:
“Được ."