[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1190

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:57:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không chỉ , cô còn học chút kỹ năng trang điểm.”

 

Tất nhiên, cái học một là xong, mấy năm nay Trần Thanh Dư còn đóng thêm vài vai diễn nhỏ nữa.

 

Cô cũng dấn ngành , chỉ là coi đó như một thú vui tiêu khiển mà thôi.

 

ngờ khá , bây giờ ngụy trang lên trông càng đàng hoàng hơn.

 

Quả nhiên là thứ ích ích, hễ học thì dù ít nhiều cũng đều là của .

 

Biết lúc nào đó dùng tới.

 

Trần Thanh Dư trang điểm xong, tháo một chiếc thùng , cõng ba chậu hoa ngoài.

 

Bây giờ ở bên tới mười mấy chợ hoa lớn nhỏ khác , cái cũ cũng cái mới, ngay cả gần ga tàu hỏa lúc cô đến cũng một cái.

 

Bất kể là cái nào, đều đông nghịt.

 

Dù là đến giao dịch đến để thăm dò thị trường thì đều ít.

 

Trần Thanh Dư nhắm đến một khu chợ lâu đời nhất mà tới, còn tới nơi thấy đường rao:

 

“Báo Quân T.ử Lan đây, ai mua báo Quân T.ử Lan ?"

 

mua, mua."

 

“Cho một tờ, cho một tờ."

 

“Còn nữa còn nữa, chỗ còn mười mấy tờ nữa, cần tranh ..."

 

là lời dứt, mười mấy tờ báo bán sạch sành sanh.

 

Trần Thanh Dư trợn mắt há mồm.

 

Cô mím môi, lặng lẽ lấy một chiếc khẩu trang đeo cho , giả vờ ho vài tiếng tiếp tục .

 

Ngụy trang thêm một lớp nữa .

 

Trần Thanh Dư đến cái chợ gần nhất, còn rẽ một con ngõ nhỏ, tháo bỏ chiếc hộp gỗ vứt , bản thì ôm lấy một bọc lớn, ôm một chậu hoa ng-ực.

 

Trông quê mùa cục mịch.

 

Thế .

 

Trần Thanh Dư nhanh ch.óng về phía khu chợ, xem xét môi trường xung quanh một chút để xác định con đường rời tối ưu nhất cho .

 

Lúc mới .

 

Chỉ là bước cảm thấy tai sắp điếc đến nơi , tiếng xì xào bàn tán vang lên dứt, đông nghìn nghịt, môi trường ồn ào ...

 

Trần Thanh Dư còn kịp sâu bên trong thì lập tức lao tới:

 

“Bán hoa ?

 

Chậu Quân T.ử Lan của bà là bán đúng ?

 

Năm nghìn, trả bà năm nghìn, bà để cho ."

 

Trần Thanh Dư cảnh giác đàn ông, rụt cổ :

 

“Đừng lừa , giá mà."

 

Cô ôm chậu hoa c.h.ặ.t hơn vài phần.

 

“Tiểu Vương tránh , năm nghìn tệ mà cũng dám mở miệng, cút xéo , bà chị, trả bà tám nghìn, tám nghìn bán ."

 

trả chín nghìn, chín nghìn tệ, bà chị nhường cho ..."

 

Trần Thanh Dư rụt cổ lời nào.

 

lời nào nhưng cũng những khác tăng giá, cuối cùng tăng lên tới một vạn bốn nghìn.

 

Trần Thanh Dư thấy dường như đều thể trả giá cao hơn nữa mới rốt cuộc gật đầu.

 

Hì hì, cũng nhờ cô chăm sóc hoa , phẩm chất qua thấy .

 

cũng kẻ mắt sắc, lập tức thấy trong cái bọc lớn của cô vẫn còn hai chiếc hộp nữa.

 

“Bà chị, bà vẫn còn nữa ?

 

Bà lấy , lấy cho chúng xem chút."

 

đấy, cái bán !

 

Bà chị mau xuất xưởng chứ?"

 

Trần Thanh Dư cố ý :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1190.html.]

 

“Đây là mới thu mua , bán bán ..."

 

Lời liền cảm thấy cái chắc chắn là hơn cái cô bán , nếu thì tại cái thu mua cái bán.

 

Phía Trần Thanh Dư lúc quả thực vây quanh một đám .

 

Trần Thanh Dư sự “cổ vũ" của , cuối cùng cũng mở hai chiếc hộp còn .

 

Mọi , hồ, quả nhiên tệ.

 

Trần Thanh Dư buôn bán cái sớm nên đương nhiên thể thu mua một loại phẩm chất , trong tay cô hề loại phẩm chất kém nào.

 

“Bà chị, cái bà cũng bán luôn chứ?"

 

, qua là bà chị cũng là dân buôn cái , mua thì bán, chúng kiếm chính là cái tiền chênh lệch mà.

 

Bà chị ơi..."

 

“Cả ba chậu bà đưa hết cho , cả ba chậu đưa cho , trả bà sáu vạn."

 

“Sao cứ tranh giành mãi thế ..."

 

Trần Thanh Dư đấy, nếu là loại thì một chậu đáng giá chừng đó , nhưng loại của cô chắc vẫn đạt tới đẳng cấp đó.

 

Hiện trường tranh chấp xảy , càng lúc càng quyết liệt, Trần Thanh Dư cảm thấy trong cảnh như adrenaline của đều tăng vọt.

 

Cô hít sâu một :

 

“Được, bán cho đấy!"

 

đếm tiền cho bà."

 

Đừng bây giờ mệnh giá lớn nhất chỉ là mười tệ, nhưng những đây buôn hoa thì đều cõng theo bao tải đựng tiền lớn, mang tiền theo sẵn sàng mua bất cứ lúc nào.

 

Chẳng hề nề hà chút nào.

 

Hai bàn giao tại chỗ, Trần Thanh Dư nhanh ch.óng ôm tiền rời .

 

dám trì hoãn, khỏi cửa vội vàng bước .

 

Trên cô đang sáu vạn tệ đấy.

 

Quả nhiên Trần Thanh Dư ngoài mấy bám theo , nhưng Trần Thanh Dư là hạng nào chứ, cắt đuôi họ chỉ như trò đùa.

 

Bất kể bọn họ nhắm hoa nhắm tiền thì Trần Thanh Dư đều dây dưa, hỏa tốc biến mất.

 

“Cường long áp địa xà", cô xung đột trực diện, vẫn còn nhiều hoa bán mà.

 

Trần Thanh Dư nhanh ch.óng vòng trở , lặp chiêu cũ, chạy qua mấy khu chợ khác.

 

Nói cũng , chợ hoa nhiều cũng cái lợi của nó.

 

Cô mang cái bộ mặt bà cô già nua liên tục chạy qua chín khu chợ, chỗ bán ba chậu, chỗ bán bốn chậu, chỗ bán năm chậu, ngày đầu tiên hết sạch bốn thùng.

 

Chỉ tính riêng tiền mặt Trần Thanh Dư đựng đầy nửa bao tải.

 

Cô cũng từng nghĩ là lúc đầu cứ cẩn thận một chút “năng nhặt c.h.ặ.t ", nhưng cô nhanh ch.óng cảm thấy như .

 

Cô là từ nơi khác đến, mặc dù khoác lên cái mác hộ cá thể nhưng thời gian dài khó tránh khỏi manh mối.

 

Kiếm tiền dễ dàng gì.

 

Cho dù là kiếm tiền một cách quang minh chính đại thì cũng thận trọng và dè dặt.

 

Mặc dù thừa nhận nhưng lúc quả thực chút loạn lạc hơn so với mấy chục năm .

 

May mắn là lúc cô giao tiền nhận hàng tại chợ đều đếm tiền rõ ràng, chợ đông , đều nên ngược an .

 

Trần Thanh Dư hôm nay còn gặp một kẻ ngoài tìm một chỗ kín đáo để giao dịch, cô thực sự chẳng thèm lấy một cái.

 

Coi là kẻ ngốc chắc.

 

Mặc dù ngày mai còn thể đổi cách ăn mặc nhưng vóc dáng của cô thì đổi , cho nên ước chừng vài ngày là sẽ nhắm tới thôi.

 

Đừng vài ngày, ước chừng hôm nay ít để mắt đến cô .

 

Cũng may cô biến mất nhanh.

 

Kiếm tiền thật khó mà.

 

Thực Trần Thanh Dư đoán cũng sai, hôm nay cô bán ở mấy khu chợ tổng cộng hơn ba mươi chậu hoa, sắp đến bốn mươi chậu .

 

Phẩm chất đều tệ, điều quả thực thu hút sự chú ý của một ý đồ.

 

Đừng thấy cô tản mác khắp nơi, nhưng những kẻ buôn hoa tin tức nhạy bén lắm.

 

 

Loading...