“Chị Trần, chị nhà ?”
Trần Thanh Dư:
“Có đây.”
Trong cái đại viện , Trần Thanh Dư vẫn sẵn lòng giao thiệp với Tiểu Đào, chuyện gì thì thẳng, đưa tiền là việc, như thật là đỡ tốn sức bao.
Anh chơi mấy trò hư vinh.
Trần Thanh Dư:
“Sao thế?
Có đồ gì ?”
Tiểu Đào:
“Là nhà cửa ạ, chẳng đây chị bảo em để ý xem nhà cho chị ?
Dạo em ngóng một nhà, nhà đó đúng là kiểu tứ hợp viện mà chị , cái nhà năm xưa thu hồi là để cho Cục Văn hóa dùng, mấy năm nay mới bình oan trả cho nhà họ.
Vì là cho cơ quan dùng nên về cơ bản tàn phá gì nhiều, cũng xây cất bừa bãi, em tới đó việc một , thấy vẫn còn lắm.
Hay là chị xem thử xem?”
Tiểu Đào xong chuyện , cũng nghiêm túc bổ sung:
“ mà cái nhà đắt lắm đấy, chị mà, chất lượng thì đương nhiên đòi giá cao.”
Trần Thanh Dư:
“Được, giúp hẹn họ một tiếng, để ngày mai nhé.”
“Vâng ạ.”
Trần Thanh Dư tò mò:
“Nhà cũng định nước ngoài ?”
“Dúng .”
Tiểu Đào khổ một cái, :
“Mấy bán nhà mà em gặp đều như cả.”
Trần Thanh Dư cũng thấy gì lạ, cô :
“Thành phố của bao nhiêu , chỉ dăm ba nước ngoài mà thấy nhiều ?
Cậu thấy nhiều là vì buôn bán ngoại tệ, tiếp xúc là những quan hệ ở hải ngoại thôi, chứ dân thường chẳng mấy .”
“Cũng đúng ạ.”
Trần Thanh Dư:
“Ngày mai xem thử .”
Tiểu Đào , nhịn hỏi:
“Chị Trần, chị cũng thấy đại viện khắc ?”
Trần Thanh Dư:
“???”
Cô ngạc nhiên hỏi:
“Đại viện khắc ?
Ai ?”
Tiểu Đào cũng ngạc nhiên:
“Chẳng lẽ chị vì lý do đó?”
Trần Thanh Dư bật :
“ chỉ là ở chỗ nào thoải mái hơn một chút thôi, nghĩ nhiều quá , vả đại viện khắc ai chứ, thấy vẫn mà?”
Tiểu Đào:
“...”
Anh :
“Mọi đều , chị xem xem, ai nấy đều rục rịch bán nhà, em cứ tưởng chị vội vã dọn cũng vì lý do đó.”
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“ , cũng vội.”
Cô cảm thán:
“Cậu đừng tin mấy cái đó chứ?
Như thì vô lý quá, thể.”
“Cũng đúng thật.”
Tiểu Đào:
“Làm gì mà lắm chuyện khắc với khắc chứ, em thì tin mấy thứ tâm linh thật nhưng tin cái nhà thể khắc ch-ết .”
Trần Thanh Dư:
“Chính thế.”
Hai bàn bạc xong, ngày hôm Trần Thanh Dư bày sạp bán hàng mà xem nhà luôn, căn nhà mà Tiểu Đào vị trí khá , ở gần khu Thập Sát Hải.
Trần Thanh Dư sáng sớm cùng Tiểu Đào ngoài, bà Triệu cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1173.html.]
Tiểu Đào dọc đường giới thiệu:
“Cái nhà đây em từng theo tới xem một , rộng hơn bốn trăm mét vuông, bây giờ nhà ở khan hiếm, rộng thế đúng là cực kỳ hiếm .
Điểm nhất là nhà họ phá phách gì, càng tranh chấp quyền sở hữu, nếu thì rắc rối lắm...”
Thật Tiểu Đào thấy nếu tiền thì mua nhà lầu vẫn hơn, ở đó bao nhiêu là tiện lợi.
mỗi một ý, thích thì cũng chẳng rỗi mà can thiệp.
“Đi thôi, tới nơi .”
Mấy nhanh ch.óng đến đích, tới nơi thấy một ông cụ mở cửa, Tiểu Đào:
“Bác Lý, cháu dẫn tới xem nhà đây.
Nhà bác...”
Chưa xong thấy thêm mấy đàn ông và phụ nữ bước , Tiểu Đào khựng một chút, đó :
“Nhà bác khách ạ?”
Ông Lý hớn hở, giọng điệu vô cùng đắc ý:
“Đây là con cái của bác, chẳng là tin bác về nên cũng chủ động về nhận .
Mấy đứa con bác đều ngoan cả.
Nghe bác bán nhà nên yên tâm, kéo đến xem giúp.”
Tiểu Đào gượng một cái, gật đầu :
“Thế thì quá .”
Trần Thanh Dư và bà Triệu một cái, mấy bước sân.
Tiểu Đào:
“Nhà bác Lý đây là một căn nhị tiến nhỏ...”
“Sao là nhị tiến nhỏ, đây chính là nhị tiến chính hiệu đấy, căn nhà thế thị trường căn thứ hai , các xem thì xem nhưng đừng sứt mẻ va chạm gì đấy.
Các đền nổi .”
Một phụ nữ trung niên, chắc là con gái ông Lý lên tiếng, khinh bỉ liếc hai con Trần Thanh Dư từ xuống , hừ lạnh một tiếng.
Tiểu Đào là nghề , tự nhiên biểu lộ gì, nhưng Trần Thanh Dư thì nhướng mày một cái.
Tiểu Đào:
“Chỗ đây là cho Cục Văn hóa sử dụng, họ hầu như đổi kết cấu gì, ở đây...”
“Bên của chúng khác hẳn với mấy cái tứ hợp viện tầm thường nhé, bọn họ là cái thá gì, thể so sánh với nhà .
Toàn là xây cất bừa bãi, chẳng thể thống gì.”
Một đàn ông lên tiếng ngắt lời, ánh mắt gã càng soi mói Trần Thanh Dư, hỏi:
“Các gì, tên gì?
Làm việc ở ?
Sao mua nhà chúng ?
Tiền đủ ?
Nhà chúng cứ là bán nhé.”
Con mắt gã cứ như dán c.h.ặ.t lên Trần Thanh Dư .
Bà Triệu rốt cuộc nhịn nữa, hừ một tiếng :
“Những thứ đó thì liên quan gì đến các , chúng là đến mua nhà, nào?
Tra hộ khẩu ?
Các thành tâm bán nhà hả?
Nếu thành tâm thì chúng xem nữa là xong.
Cứ hỏi hỏi hỏi mãi, định gì thế.
Coi chúng là hạng dễ bắt nạt ?
là nực !”
“Bà già thế hả, năng kiểu gì , các mua nhà thì cư xử cho , kiểu chúng bán .
Thật đúng là hạng chân lấm tay bùn nào cũng đòi mua nhà...”
“Được , các con gì thế, im hết cho bố.”
Ông Lý:
“Các vị đừng để tâm đến mấy đứa nó, chúng nó chỉ là sợ bác lừa thôi, hì hì.”
Trần Thanh Dư và bà Triệu , :
“Thôi bỏ , chúng xem nữa.”
Ông già trông vẻ lú lẫn, kiểu gì cái nhà cũng nảy sinh chuyện rắc rối cho mà xem.
Trần Thanh Dư thà dành thời gian đó để kiếm tiền còn hơn là đây đôi co với họ.
Hơn nữa, cô cũng thấy ác cảm với căn nhà .
“Ơ kìa chứ, các rốt cuộc thành tâm mua nhà ?”
Một khác lên tiếng.