[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1172
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:55:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mắt Vương Kiến Quốc đột nhiên trợn tròn, :
“Họ lén lút bái Phật ?”
Bà Vương gật đầu:
“Ừ, họ , thấy họ lén lút khỏi cửa, liền theo , thấy rõ mồn một luôn, họ ngoại thành.”
Vương Kiến Quốc vỗ đùi cái đét, than thở:
“Mẹ ơi thật hồ đồ quá.
Chuyện lớn như mà sớm.
Nếu sớm, chúng sớm cũng bái lạy một chút, chẳng bớt bao nhiêu chuyện ?
Mẹ xem, hèn gì nhà họ ít chuyện hẳn , chắc chắn là nhờ bái Phật .”
Bà Vương:
“Hả?
Mẹ nghĩ tới chuyện đó!
Vậy , là chúng cũng bái một chút khỏi chuyển nhà nữa?”
“Không , vẫn chuyển nhà, cái chỉ trị ngọn trị gốc.”
Vương Kiến Quốc nghiêm túc:
“Chúng cũng bái một chút, để chống đỡ thêm vài ngày, đến lúc bán nhà đổi chỗ ở là thôi.”
Ai mà ngờ cơ chứ, gia đình Vương Kiến Quốc bắt đầu bước lên con đường mê tín dị đoan .
hai con thấy cực kỳ lý.
Vương Kiến Quốc ba liên tiếp đồn cảnh sát cũng cảm thấy, do kém cỏi mà là do cái đại viện khắc !
Thật sự là khắc đến tận xương tủy.
“Cái nhà ở đại viện , cũng chẳng dễ bán !”
Bà Vương rốt cuộc cũng một câu thực tế.
Vương Kiến Quốc:
“Con , chỉ thể cố gắng mà bán thôi.”
Cái đại viện của họ, phàm là thể chuyển thì ai mà ở cơ chứ.
Bà Vương đột nhiên nhớ một việc, :
“À đúng , đúng , nhớ một chuyện, con đến đây mới nhớ.”
Vương Kiến Quốc:
“Chuyện gì ạ?”
Bà Vương:
“Sáng sớm hôm qua thấy thằng Tiểu Đào ở vách tường cái gì mà mua nhà đấy.
Mẹ rõ lắm, nó ai, là nhà nó mua nhà?
Chúng thể hỏi thử nó xem.”
Vương Kiến Quốc trầm ngâm một lúc :
“Không thể nào, con thấy chắc là lầm thôi.
Chắc mua nhà mà là bán nhà .
Hai từ phát âm gần giống mà.
Chắc chắn nhầm .
Cho dù mua nhà thì cũng đời nào mua nhà ở đại viện , nhất định là ở bên ngoài.
Mẹ cũng , bây giờ cái danh tiếng của đại viện thế nào, ai cũng chuyển , ai mà dọn chứ!
Không đời nào.”
Bà Vương:
“Họ cũng chuyển ?”
Bà trợn mắt, vội vàng :
“Vậy chúng mau ch.óng bán thôi, lúc càng để lâu càng thiệt.”
“Con .”
Vương Kiến Quốc:
“Mẹ cứ tung tin bán nhà , để con tính tiếp.”
“Được, con.”
Bà Vương:
“Đều tại cái chỗ ch-ết tiệt , khắc chúng quá mà, nếu gì chuyện như xảy .”
“Ai bảo chứ.”
Vương Kiến Quốc:
“Để con nghĩ xem, để con nghĩ xem nào, xem thể dụ dỗ nhà bà góa mua .”
Bà Vương:
“???”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1172.html.]
Vương Kiến Quốc:
“Chúng thể trông chờ ngoài đến mua nhà, gốc gác chắc chắn đại viện .
Mà những nhà trong đại viện khả năng bỏ tiền mua nhà cũng chẳng mấy hộ, hơn nữa nhà đều thanh niên đến tuổi lập gia đình, càng vội vã tìm đối tượng càng chuyển .
nhà bà góa đó thì con cái còn nhỏ, nhà họ chắc chắn vội, đàn bà con gái mà!
Tầm hạn hẹp, nếu thể dụ dỗ nhà họ mua nhà của thì chúng hời to .”
“Có lý đấy.”
“Chuyện con còn cân nhắc kỹ lưỡng .”
“Bên trung viện cũng nhà đang bán đấy...”
“Nhà đó quyền sở hữu rõ ràng mà dám bán, hừ, nhà đó chẳng bằng nhà , cần lo cho họ.”
Bà Vương:
“ kiểu gì chẳng kẻ chuyện mà mua.”
Vương Kiến Quốc:
“Thế , lên ủy ban phường, tố cáo chuyện nhà họ bán nhà, quyền sở hữu nhà họ rõ ràng.
Cứ quấy nhiễu họ , như chỉ còn nhà là bán, ai cạnh tranh nữa.”
“Được!”
Hai con đúng là chẳng ý đồ gì, nghĩ đến đây liền nở nụ thâm hiểm.
Họ hạ quyết tâm đẩy cái nhà cho gia đình bà góa, bà Vương còn chủ động đến bắt chuyện với bà Triệu.
Làm vẻ thiết vô cùng.
Bà Triệu:
“...”
là gặp ma , cái mụ định gì đây!
Kể từ khi Vương Kiến Quốc về, bà Vương đối xử nhiệt tình hẳn với bà Triệu, cho bà Triệu vô cùng hoang mang, nhưng bà vẫn cảnh giác :
“Con dâu thèm tới con trai bà , bà đừng mà mơ tưởng đến đây mai mối.
Đừng nghĩ tới!”
Câu bà Vương nghẹn họng luôn.
Trong lòng bà Vương còn thấy phục, nhưng ngoài mặt vẫn :
“Bà xem bà kìa, đều là chị em già với cả, bà đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử .
dù thế nào cũng thể đào góc tường nhà bà chứ!”
Con trai bà thể cưới đàn bà mang theo con cái , cưới một cô gái còn trinh trắng, con trai nhất định do chính sinh .
Bà Vương:
“Bà nghĩ nhiều quá đấy!”
Triệu Đại Nha (bà Triệu) lạnh hừ hừ, nửa điểm cũng tin thể nhiệt tình như thế.
Sống cùng một đại viện bao nhiêu năm , ai còn lạ gì ai nữa.
“Bà chuyện gì thì cứ thẳng .”
“Chẳng chuyện gì cả.”
Bà Vương dám hỏng kế hoạch bán nhà của con trai, bà tự nhận đủ bản lĩnh nên dám xen , tất cả đều đợi con trai bà xử lý thôi.
Bà Vương nhất quyết chịu , cho bà Triệu càng thêm mịt mù.
Thật sự cái mụ già ý đồ gì.
Bà Triệu về nhà còn nhịn mà lẩm bẩm với Trần Thanh Dư dăm ba câu chuyện phiếm.
Trần Thanh Dư suy nghĩ một lát:
“Chẳng lẽ là bán nhà cho chúng ?”
Bà Triệu:
“Hả?”
Trần Thanh Dư:
“Dạo nhà họ chẳng đang tung tin bán nhà ?”
Mắt bà Triệu sáng lên:
“Có khả năng đấy!”
Bà lẩm bẩm:
“Thế bán nhà thì cứ thẳng , còn đường vòng gì, một chuyện đơn giản mà cứ cho phức tạp lên.”
Trần Thanh Dư nhún vai, cũng chẳng nọ nghĩ gì.
Cái loại tâm cơ nhiều thì thích cho chuyện đơn giản trở nên phức tạp.
Làm cho chẳng hiểu nổi.
Trần Thanh Dư cũng chủ động, cô coi như thấu , nhà chính là hạng như , phàm là họ chủ động một chút, kiểu gì cũng sẽ đòi giá c.ắ.t c.ổ cho mà xem.
Cho nên dù Trần Thanh Dư ý mua cũng sẽ chủ động, cứ đợi họ tự tìm đến chào hàng.
Tuy nhiên bên hai con nhà họ Vương còn sang chào hàng, thì Tiểu Đào tìm cho Trần Thanh Dư một căn tứ hợp viện , chủ động đến tìm cô, hớn hở vô cùng.