Xa Vĩnh Cường:
“Các mày thấy ?"
“Cũng chỉ thể như thôi."
“ thấy đấy, dù chúng cũng thể lên xe công."
Mấy gã đàn ông hít sâu một :
“Vậy tìm con cừu b-éo khác ."
“Đi thôi, quanh các toa xe."
“, các toa xe, bên phía toa giường mặc dù giàu nhiều, nhưng chúng quá đột ngột, chúng vẫn nên đến bên toa ghế cứng, bên đó đông náo nhiệt, dễ tìm cừu b-éo hơn."
“Được."
Mấy đầu dạo, ánh mắt đảo qua đảo hành khách.
Bọn chúng bận rộn, cách đó xa, chiến sĩ công an trẻ tuổi mặc thường phục giả vờ ngắm cảnh thứ một vạn cảm thán, nếu kẻ đều cái chỉ thông minh , thì còn gì là kẻ nữa.
Công việc của bọn họ sẽ dễ bao.
Đồ ngu ngốc!
Xa Vĩnh Cường những thứ , gã cùng mấy em loanh quanh khắp nơi, cuối cùng khóa mục tiêu một .
“Các mày thấy ?
Cái gã lùn ở hàng thứ tám , cứ ôm khư khư cái túi, từng buông tay, lúc khi chúng tìm con nhỏ góa phụ tao thấy .
Lúc đó ôm túi buông, căng thẳng lắm.
Có điều con nhỏ góa phụ chắc chắn dễ tay hơn, nên tao nhiều.
bây giờ tao thấy hợp."
“ cũng lưu ý đến , mặc dù mùa hè ai cũng mồ hôi, nhưng mồ hôi như mưa, rõ ràng là ít khi xa, chút tiền là lo lắng bồn chồn."
“Vậy là ?"
“Chính là !"
“ cái túi to thế , trộm ."
“Trộm cái gì mà trộm, đ-ánh ngất , cướp lấy."
Kỹ thuật của Xa Vĩnh Cường lúc nào cũng đơn giản thô bạo như thế.
“Đù!"
“Nhiều thế ..."
Xa Vĩnh Cường:
“Hắn cũng thể cứ mãi , dù cũng vệ sinh chứ?"
“Cũng đúng, cứ quyết định thế ."
“Ước chừng sắp nhân viên phục vụ kiểm tra vé , lúc đó nhanh ch.óng trốn một chút..."
Mấy bàn bạc xong xuôi, gã lùn , ánh mắt hừng hực.
Đây là về phía tiền bạc mà!
Bên Xa Vĩnh Cường nhắm khác , Trần Thanh Dư cái túi của mới hậu tri hậu giác phản ứng , bọn họ là cảm thấy tiền, nên theo nữa chứ?
Khóe miệng Trần Thanh Dư giật giật:
“..."
Cô tiền, thật sự tiền mà, đến trộm chứ!
Tuy nhiên, Trần Thanh Dư đợi thêm một lát, còn cố ý lấy nước một nữa, ờ... nhóm Xa Vĩnh Cường đều ở gần đó theo dõi.
Chẳng lẽ, thật sự tìm khác ?
Trần Thanh Dư cạn lời, quá là cạn lời luôn!
Sao các thể thủy chung một chút nhỉ?
Đã chọn xong mục tiêu thì tay chứ!
Các thật đúng là trộm cũng kiên định, thế thì còn cái việc gì nữa!
Trần Thanh Dư lầm bầm, nhưng cô cũng quá lo lắng, dù cô thấy mấy công an mặc thường phục đang theo dõi nhóm Xa Vĩnh Cường .
Cho nên cũng lo lắng bọn họ hại khác.
Nói cũng , thực công an mặc thường phục ngụy trang , nhưng ai bảo lúc đầu Trần Thanh Dư nhắm công an , đó mới trương dương dạo chứ, tự nhiên là thấy sự trao đổi giữa công an và mặc thường phục .
Nếu đơn thuần để cô phân biệt, thì cô thật sự phân biệt nổi.
Qua thêm vài trạm nữa, đến giờ cơm trưa, Trần Thanh Dư gọi năm phần cơm, thịt kho tàu xào thơm.
Dương đại tỷ:
“Tiểu Trần em thật sự khá là ăn đấy."
Trần Thanh Dư:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1162.html.]
“Lúc đầu em cũng bình thường thôi, càng ăn càng ăn."
“Đấy là cái bụng to ."
Trần Thanh Dư:
“Chắc là ạ, dù xa nhà ăn nhiều chút cũng , ăn xong sức lực tinh thần mà."
Mọi đều rộ lên.
Mấy đang chuyện, bỗng nhiên thấy bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, Trần Thanh Dư:
“Có chuyện ."
Cô nhanh ch.óng xuống, ghé sát cửa, nhóm Dương đại tỷ cũng , tính hiếu kỳ ai cũng .
Mọi đều ghé mắt , liền thấy bên ngoài hỗn loạn, ít đang chen chúc ở hành lang.
Trần Thanh Dư vỗ vai một bà chị, :
“Chị ơi, xảy chuyện gì thế ạ?
Sao đều chạy qua đây ?"
Bà chị vẫn còn hồn:
“Ôi ơi, cô , cái thằng mang theo một cái đầu , cái đầu đó lăn ngoài kìa...
Trời đất ơi.
Đêm nay chắc ngủ nổi mất, sắp sợ ch-ết khiếp ."
“Bà xa, chuyện gì đây ."
Một ông chú phấn khích :
“Có một gã lùn xách túi vệ sinh, đó mấy gã đàn ông xông tới, đ-ấm một phát, cướp túi chạy.
Gã lùn cũng là một kẻ tàn nhẫn đấy, vung d.a.o một phát qua luôn.
Mấy tranh cướp, cái đầu lăn ..."
Trần Thanh Dư:
“!!!!!!??????"
Cô kinh ngạc:
“Đầu ?
Đây là án g-iết mà!"
“Ai chứ.
Gã lùn vung d.a.o phản kháng, may mà mấy đồng chí thấy việc nghĩa hăng hái , xông thẳng lên ngay lập tức.
Lúc mới khống chế gã lùn, cảnh sát đường sắt cũng nhanh ch.óng đến khống chế những khác ."
“Bọn chúng tranh cướp một cái đầu cái gì?"
“Ai mà chứ?
Nghĩ thôi thấy kinh khủng ."
“Các kìa, nọ, đằng áp giải chính là kẻ cướp đầu đấy..."
Trần Thanh Dư kiễng chân về phía , hô, kẻ đè xuống đất cả Xa Vĩnh Cường.
Xa Vĩnh Cường cướp túi?
Cái cũng thô thiển quá .
Trần Thanh Dư vô cùng khó hiểu, cô là một con cừu b-éo như ở đây, bọn chúng đến cướp cô, trái cướp một cái đầu , thật sự là, cái vận may gì .
đầu cũng đủ dọa .
Chẳng thấy ?
Xa Vĩnh Cường nhũn chân xuống đất, kéo lê , dậy nổi nữa.
Mấy tên đồng bọn của gã đứa dường như thương khiêng , những tên khác vững, bộ đều kéo .
Từ xa thể thấy mấy tên run rẩy như cầy sấy.
là một chữ t.h.ả.m.
Trần Thanh Dư ngẫm nghĩ một chút, mấy tên đến cướp cô, là đổi mục tiêu, đó chọn trúng cái “đầu ".
Đáng sợ thật!
Cái chuyện gì thế .
cái sự cố bàn tán ngớt.
“Mấy thằng nhãi đó chắc chắn là bọn cướp, thấy chúng từ sớm , mấy đứa đó lượn lờ quanh các toa mấy vòng .
Nhìn lấm la lấm lét chẳng loại lành gì.
đề cao cảnh giác , ngờ bọn chúng còn dám cướp đồ thật."