[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1159
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:50:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vốn dĩ Triệu lão thái và Trần Thanh Dư định thu xếp cái tên khốn đó một trận.”
cũng là do may mắn, xảy chuyện của Trần Dịch Quân và Triệu Dung, Trần Thanh Dư rảnh để quản nữa.
Sau Xa Vĩnh Phong trong nữa.
Cái do Trần Thanh Dư , mà là vợ cũ của Xa Vĩnh Phong, bọn họ một chuỗi , cứ như em Hồ Lô .
Triệu Dung tố cáo Hương Hương, Hương Hương kéo theo cha con thư ký Trịnh.
Đại tỷ nhà họ Trịnh kéo theo Xa Vĩnh Phong.
Xa Vĩnh Phong cũng kết án ba năm, vẫn .
Nghe hồi chủ quản phân xưởng, hàng năm lúc phân xưởng báo danh chiến sĩ thi đua, đều nhận quà để việc.
Còn rõ khác lén lút bán trộm linh kiện nhỏ, nhận tiền giả vờ thấy.
Những chuyện lớn lớn nhỏ nhỏ, tóm là Xa Vĩnh Phong trong .
Nói cũng , Triệu Dung cũng là một thần nhân, bà thật sự tố cáo khiến mấy trong.
Cộng thêm Hương Hương và Ngụy Thục Phấn.
Vụ án kéo theo nhiều chuyện, cuối cùng trong ba mươi thì cũng hai mươi .
Thật là quá khoa trương.
Xa Vĩnh Phong trong , nhưng Xa Vĩnh Cường thì .
Trần Thanh Dư vốn quên mất , ngờ gặp ở đây.
Cũng hẳn là gặp.
Xa Vĩnh Cường đang nhắm cô, Xa Vĩnh Cường còn bốn tên đồng bọn.
Mấy kẻ tụ tập một chỗ, về phía Trần Thanh Dư lẩm bẩm bàn tán, đầy ý đồ .
Hóa những kẻ là do Xa Vĩnh Cường dẫn tới.
Nên cô và nhà họ Xa đúng là kiếp thù mà.
, dám đến, cô tự nhiên cũng sẵn lòng thu xếp một chút.
Trần Thanh Dư khẽ mỉm như như .
Cô loanh quanh trong nhà ga, mấy kẻ đó liền bám theo cô, Trần Thanh Dư bỗng dưng cảm giác sai lầm như đang dắt ch.ó dạo.
Ừm, đợi khi họ dọn khỏi đại viện ở riêng, nhất định nuôi hai con ch.ó lớn.
Một con tên Tiểu Bạch một con tên Tiểu Hắc.
Chó mà gọi là Tiểu Bạch Tiểu Hắc, thì cứ như những năm 50-60 đặt tên gọi là Kiến Quốc , gọi thế thì cái chất đó .
Cô nuôi ch.ó, kiếp nuôi , nhưng lúc nhỏ bản còn nuôi nổi, lớn lên thì đủ thời gian chăm sóc, nên luôn như ý nguyện.
Vả ở nhà lầu nuôi ch.ó rốt cuộc cũng thỏa thích.
Mua nhà mua nhà, cô mua một căn nhà sân vườn lớn, đó nuôi hai chú ch.ó.
Đến lúc đó dành dụm ít tiền, mua thêm ít đồ cổ, nhà cửa, là thể ườn hưởng thụ .
Làm , cần ai cũng cố vươn lên dẫn đầu, kiếp cô đủ dẫn đầu , kiếp thể nghỉ hưu sớm.
Dù hết tiền thì bán một món đồ cổ...
Suỵt!
Hơi tiếc đấy!
Bất chợt, Trần Thanh Dư nghĩ đến một chuyện, tem!
, tem cũng sẽ kiếm tiền mà, cô nhớ mang máng, thường thì trong các truyện niên đại, sưu tầm tem nhất định “Giang sơn nhất phiến hồng" (Cả giang sơn một màu đỏ) cái gì tem “Lam quân bưu" (Bưu chính quân đội xanh), còn gì nữa nhỉ?
Cái đó gọi là tem “Khỉ" tem “Rồng"?
Trần Thanh Dư nhớ rõ nữa.
Những thứ khác thì mù tịt, nhưng mặc dù những thứ đó thể gặp , nhưng những thứ khác cũng kiếm tiền như thường.
Nếu may mắn mua tem hiếm, thì càng hơn.
Đương nhiên , sưu tầm tem vì tiền thật cũng là một chuyện thú vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1159.html.]
Trần Thanh Dư nhếch mép, cảm thán bản con đường ườn thong thả, tìm thấy một con đường tắt.
Quả nhiên trọng sinh xuyên đều giống , chỉ cần đầu óc tỉnh táo một chút thì sẽ chịu thiệt.
Trần Thanh Dư liếc mấy kẻ bám theo , mấy kẻ vẫn hăm hở bám đuôi, ngược phát hiện , họ đều thu hút sự chú ý của cảnh sát .
Đường sắt cũng cảnh sát mà.
Đặc biệt là ở đây, đông thượng thượng vàng hạ cám, bất kể là công an công khai là mật vụ, thì đều ít .
Mấy kẻ cứ thế bám theo Trần Thanh Dư, hành động lộ liễu như , Trần Thanh Dư ba vòng , họ sớm công an để mắt tới.
Trần Thanh Dư sớm thấy công an , cố tình ôm túi loanh quanh dắt “chó", cứ như họ thế , còn thể phát hiện ?
Hì hì!
Trần Thanh Dư lạnh một tiếng, khi xe lửa ga, Trần Thanh Dư nhanh ch.óng chen lên xe.
Cô cầm vé xe, tìm thấy toa của , vì lên xe khá sớm, Trần Thanh Dư là đầu tiên tới.
Mặc dù là mua giường , nhưng vị trí tầng hơn, mà là tầng .
Trần Thanh Dư quá để tâm đến chuyện , cô thoăn thoắt leo lên tầng , lấy túi du lịch lớn của gối, bận rộn xong xuôi ngoài xe, đang chen chúc lên xe kìa.
Vì Trần Thanh Dư lên xe từ bên , nên mấy kẻ do Xa Vĩnh Cường dẫn đầu cũng ở bên , lưng họ còn theo, chắc là mật vụ.
Họ cũng theo lên xe .
Trần Thanh Dư:
“Các đồng chí công an thật dễ dàng gì, bắt mấy tên trộm để lập công thôi nào."
Cô mấy kẻ chen chúc bên , thầm nghĩ mấy tên ngốc giường , chắc là họ , thì thật là... cứ tìm cứ tìm .
Két.
Trên xe lục tục .
Toa của họ nhanh ch.óng đầy , đây là toa sáu giường, ngoài Trần Thanh Dư, năm hóa cùng .
Mấy họ đều là những công tác văn nghệ, tuổi tác còn nhỏ nữa.
Ba nam hai nữ, trong đó một nữ đồng chí tầm năm mươi tuổi thấy Trần Thanh Dư, mắt liền sáng lên:
“Chào cháu."
Trần Thanh Dư ôn hòa đáp :
“Chào cô ạ, cháu ở tầng , sẽ cố gắng ồn phiền ạ."
Nữ đồng chí mỉm , :
“Không gì phiền , thể gặp chính là duyên phận.
Cô họ Dương."
Vị Dương nương , , đại tỷ Dương cũng là tự nhiên, :
“Cháu xa một ?"
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Vâng ạ, cháu Dương Thành nhập hàng."
Trần Thanh Dư hề né tránh chuyện , chuyến xe chạy thẳng đến Dương Thành, nhiều đều Dương Thành nhập hàng.
Mặc dù đa bây giờ coi thường hộ cá thể, nhưng Trần Thanh Dư tự thấy cả, và nếu thực sự coi thường, thì cũng đỡ tốn công xã giao với khác, suốt dọc đường cũng yên tĩnh.
đại tỷ Dương khá ngạc nhiên đ-ánh giá Trần Thanh Dư một lượt, cảm thán:
“Vậy thì thật sự , cháu bạo dạn thật đấy, một nữ đồng chí mà dám một ."
Trần Thanh Dư hì hì:
“Cháu nhiều ạ."
“Ơ, thấy cháu trông quen quen."
Một trong những ông lão Trần Thanh Dư, dường như nghĩ điều gì đó, bèn vỗ bàn một cái, :
“ bảo là trông cháu quen mà, cháu từng bày sạp ở cổng trường chúng ."