“Cô một trút hết những oán hận của .”
Hạo Tuyết:
“Mày mày mày, con ranh ."
“Nhổ , chị bớt , chính chị mới là đồ hổ."
Nhóm Trần Thanh Dư đều ghé cửa sổ phía xem náo nhiệt, ít cũng lững thững tới.
Hạo Nguyệt:
“Họ đều là vì chị, nhận cái gì ?
cái gì cũng .
Sau chị bớt sai cái cái nọ , chị còn xứng!"
Cô hậm hực mắng:
“Chị chính là một ngôi chổi!
Chị chỉ để khác hy sinh vì chị, chị chính là một kẻ ích kỷ!"
Hạo Tuyết thật sự ngờ em gái nhiều oán hận với như , cô tức điên lên, :
“Cái nhà đồ ăn đồ dùng, cái nào chúng mua?
Em từng tiêu tiền ?
Bây giờ em oán trách chị?
Bây giờ tìm việc là của chúng ?
Thanh niên trí thức xuống nông thôn về thành nhiều như , dễ tìm việc lẽ nào em còn đổ lên đầu chị?"
“Em trách chị, nhưng chị đừng hòng coi em như con ở mà sai bảo!
Chị cũng đừng là các mua, đó là tiền lương của bố mua.
Tiền sinh hoạt chị nộp cũng chẳng bao nhiêu.
Chính chị còn ăn uống cơ mà!
Em chẳng tiêu tiền của chị ."
Hạo Nguyệt phục:
“Một tháng chị nộp mười tệ, chẳng lẽ tưởng là nuôi ?
Chính chị ăn uống ?"
Hạo Tuyết tức đến phát run:
“Được , nộp mười tệ nhiều, thế em nộp bao nhiêu?
Mọi phân xử xem, cơm trưa còn ăn ở nhà, nộp mười tệ là ít ?"
Hai ai cũng lý lẽ riêng.
Hạo Nguyệt:
“Vậy phân xử xem, chị nộp mười tệ, chỉ mười tệ thôi, còn thể chia đến đầu ?
Bố hồi đó đều cả, là tiêu tiền của chị ?"
Ờ, xem náo nhiệt, thật sự là khó , xem đúng là ai cũng lý cả.
Hạo Tuyết nộp mười tệ là chính cũng nuôi Hạo Nguyệt , cái thật sự là chẳng ai tin.
Lừa trẻ con đấy .
Hạo Tuyết tiền sinh hoạt của thể tiêu hết mười tệ, dường như cũng thể nào.
Vì Hạo Tuyết buổi trưa ăn ở căng tin, buổi tối cũng thường xuyên ngoài, một ngày một hai bữa, chủ yếu là bữa sáng, cũng đến mức tiêu sạch .
Nên chẳng gì đúng sai cả.
“Các là một nhà, cũng đừng cãi nữa.
Các xem , hai chị em cãi cái gì."
“ , đều là một nhà, việc gì như thế."
Hạo Nguyệt:
“Chị tìm chuyện, em cũng chẳng cãi."
“Hạo Nguyệt, đây là cái sai của em .
Chị gái em vốn mệt, em nên..."
Thạch Hiểu Vĩ thật lòng xót xa cho nữ thần Hạo Tuyết của , thiện cảm Hạo Nguyệt.
“Cút.
Cái đồ l-iếm cẩu nhà !
Ở đây việc gì đến , đây là chuyện nhà , tính là cái thá gì?
Anh xem tính là cái thứ gì .
Viên Hạo Tuyết đ-á cũng tìm , nên là cái thứ gì .
Cứ thế mà nhảy , đúng là nực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1157.html.]
Anh tưởng cái công việc chính thức là thành miếng bánh thơm đấy chứ?
Cái đồ ngu như , sinh con cũng ngu thôi, ai điên mới tìm .
Chẳng ai coi gì , còn chạy đến đây giả vờ , tính là cái rắm!"
“Con ranh năng kiểu gì đấy?"
Đại tỷ Phạm bừng bừng lửa giận, tiến lên định đ-ánh .
Viên Hạo Nguyệt:
“Làm , bà định lấy lớn h.i.ế.p nhỏ ?
Không nhà bà lo chuyện bao đồng ?"
“Được , đừng quậy nữa, lão Phạm bà cũng chú ý một chút, bà cái gì thế, từng tuổi đừng chấp nhặt với con trẻ.
Hơn nữa đây là việc nhà họ, Hiểu Vĩ nhà bà đừng quản nhiều thế."
Mã Chính Nghĩa bắt đầu khuyên ngăn, lời ông rốt cuộc cũng trọng lượng.
Đại tỷ Phạm hừ trọng một tiếng, hung tợn lườm hai chị em nhà họ Viên một cái.
Mã Chính Nghĩa:
“Hai chị em các cháu cũng đừng cãi nữa, giải tán giải tán, giải tán hết , đây là cái chuyện gì ."
Lại là một ngày quản chuyện đại viện.
Trần Thanh Dư vẫn ghé cửa sổ xem náo nhiệt, cảm thấy chuyện nhà họ Viên chắc chắn xong .
Giữa họ nhiều oán hận như , mà thuận lợi cho ?
“Hai chị em nhẩy..."
“Hạo Nguyệt đúng là oán hận chị nó thật."
“Bà ?
Chuyện của Triệu Dung liên quan đến Hạo Tuyết mà, Hạo Nguyệt oán hận cũng đúng."...
Mọi bàn tán xôn xao.
Một màn kịch hài, sự can thiệp của Mã Chính Nghĩa kết thúc đầu voi đuôi chuột.
Mã Chính Nghĩa chuyện vẫn tác dụng.
Triệu lão thái họ về nhà ăn cơm tối, Triệu lão thái cảm thán:
“Trước đây cứ tưởng nhà nhiều chuyện, giờ xem thật nhà nào cũng như , nhà nào cũng một đống chuyện nát bét.
Con xem đây nhà họ Viên hòa thuận thế nào, con xem bây giờ ."
“Trước đây Hạo Phong nhà họ ở bên ngoài kiếm đồ , Hạo Tuyết cũng thường xuyên nhận quà của những theo đuổi, tự nhiên là sống , sống thì những chuyện đó, giờ khác ."
“Cũng đúng."
Thế gian xô bồ, phần lớn các mâu thuẫn đều là vì thiếu tiền, ngày tháng , tự nhiên việc gì.
tiền thì khác.
Triệu lão thái:
“ , bao giờ con Dương Thành?"
Trần Thanh Dư:
“Con vốn định mấy ngày tới , nhưng con đang chằm chằm nhà , con thấy yên tâm lắm."
Triệu lão thái:
“Không , đại viện nhiều thế , kẻ trộm cũng dám , vả cái sự chú ý của đại viện chúng , bọn trộm cắp nào dám bén mảng tới.
Đừng là một sống, ngay cả một con ruồi bay qua, cũng xung quanh soi xét trăm lượt.
Không , con cứ , nếu con yên tâm bọn trẻ, đón đưa học.
Hơn nữa chúng nó đều là một lũ nhóc cùng , chỉ cần riêng lẻ thì cũng ."
Trần Thanh Dư nghĩ một lát, đúng là như thật.
Trẻ con nhà cô loại sẽ lén lút ngoài chơi một .
Và an ninh xã hội đến mức loạn lạc như .
Nếu thực sự cướp tiền, ước chừng cũng là nhắm cô, chứ trẻ con.
Trần Thanh Dư:
“Mẹ lý, thì, mấy ngày tới con sẽ lên đường."
Cô :
“Con nhập một lô quần áo mùa đông, Thu Đông cũng nên bắt đầu bán ."
Triệu lão thái:
“Con xem chúng thuê một cái mặt bằng , con cứ bày sạp thế , mùa hè nóng mùa đông lạnh, cũng khổ lắm."
Trần Thanh Dư đương nhiên như , nhưng bây giờ lúc, cô :
“Giờ , đợi hai năm nữa ."