[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1155

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:50:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

:

 

“Lần chị qua đó, em đưa cho chị một nghìn tệ nhé."

 

Dư Mỹ Quyên:

 

“!!!"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Thừa thiếu tính , nếu thực sự gặp đồ , chị đ-ánh điện báo cho em, em sẽ gửi thêm tiền cho chị.

 

em vẫn nhắc câu đó, xa bên ngoài, nhất định cẩn thận.

 

Đặc biệt là chị tiền, thì càng cẩn thận hơn.

 

Chị hiểu ý em chứ?"

 

Dư Mỹ Quyên ngược chê Trần Thanh Dư lải nhải, gật đầu:

 

“Cái chị , tính mạng là của chính chị mà."

 

Con mà, thực sự quá mong manh, cái vèo một cái là ch-ết, ai dám cẩn thận chứ?

 

Không ngoài, cứ lão cha dượng của chị , sức khỏe cũng , cũng chẳng bệnh tật gì lớn, cái vèo một cái là mất ?

 

Nghĩ đến Trần Dịch Quân, Dư Mỹ Quyên liếc trộm Trần Thanh Dư một cái, nhưng dám nhắc đến.

 

Người lợi hại đến , cũng sợ ma mà!

 

Dư Mỹ Quyên thực sự dám nhắc đến những chuyện .

 

Khó khăn lắm nữ quỷ mới xuất hiện nữa, gia đình chị thật sự nửa điểm cũng dám hó hé.

 

Càng bao giờ nhắc đến nửa lời về chuyện của Trần Dịch Quân.

 

Chị hít sâu một , :

 

“Em yên tâm, chị nhất định sẽ hết sức cẩn thận.

 

mà em hộ cá thể khá kiếm tiền đấy nhỉ, đều nỡ bỏ tiền thu mua cái ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ai sống bao lâu, tiền đương nhiên tiêu, hưởng thụ mới là thật.

 

Em vất vả kiếm tiền chẳng để ăn ngon ở dùng đồ ?

 

Nếu em chẳng mưu cầu gì chỉ để dành tiền, thì em chẳng cần gì nữa, vất vả lụng gì."

 

Trần Thanh Dư nửa thật nửa đùa.

 

hề thích xây dựng một hình tượng tiền tiết kiệm, thật sự như chính là một con b-éo.

 

Có thể kiếm tiền cũng thể tiêu tiền, tiền là tiêu chú trọng hưởng thụ, mới là nhất.

 

Mặc dù thực sự thấy cô kiếm tiền, nhưng cũng thấy cô tiêu tiền xối xả, thì mặc dù sẽ mang cái danh phá gia chi t.ử, nhưng kẻ ý đồ sẽ ít một chút.

 

Bởi vì cô để dành mà!

 

Hầy, cách nào khác, ai bảo đây là đầu thập niên 80 chứ.

 

Vừa mới từ biệt thập niên 70, môi trường xã hội chính là như .

 

lời của Trần Thanh Dư hề Dư Mỹ Quyên kinh ngạc, ngược còn :

 

“Cũng đúng, em vốn dĩ cũng chú trọng hưởng thụ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“..."

 

Dư Mỹ Quyên:

 

“Hồi bà ngoại em mua cho em những chiếc váy nhỏ đắt tiền ở cửa hàng bách hóa, con em đúng là chịu khổ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ai em chịu khổ?

 

Những năm đầu em mới kết hôn, ngày tháng khổ cực thế nào?"

 

Dư Mỹ Quyên cô với vẻ khó tả, :

 

“Ai bảo em cứ đòi gả cho Lâm Tuấn Văn."

 

Trong khoảnh khắc cảm thấy chỉ não yêu đương của Trần Thanh Dư đều tăng vọt .

 

Trần Thanh Dư mỉm , :

 

“Em thích đấy, liên quan gì đến chị."

 

Đừng cô và Lâm Tuấn Văn luôn là bạn học, rõ gốc gác tình cảm, cho dù là , trong cảnh đó, cô kết hôn mới là thỏa nhất.

 

Trần Dịch Quân lúc đó còn đem cô tặng cho , kết hôn thoát khỏi nhà ngoại, cũng là sự may mắn của cô.

 

Trần Thanh Dư thêm gì nữa, chỉ dặn dò:

 

“Chị xuống nông thôn chú ý an ."

 

Cô đưa cho Dư Mỹ Quyên ít tiền, Dư Mỹ Quyên nuốt nước miếng.

 

Ôi ơi, bản chị bao giờ nhiều tiền như , thấy nhiều tiền như thế là lúc giúp Trần Thanh Dư mua nhân sâm.

 

“Em sợ chị cầm tiền của em chạy mất ?"

 

Dư Mỹ Quyên quệt nước miếng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1155.html.]

“Em đừng bừa, chị mới thèm.

 

Làm ăn một ăn lâu dài, chị cái nào hơn mà."

 

Hai bàn bạc xong xuôi, Dư Mỹ Quyên cũng đếm tiền, xác nhận sai sót, bấy giờ mới nhét tiền rời .

 

Sử lão thái thấy , nghi hoặc hỏi:

 

“Đây là chị kế của cô ?

 

đến gì?

 

Không quan hệ của các ?"

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Là chị , cũng chẳng quan hệ gì, chúng ít tiếp xúc."

 

“Vậy cô thế ..."

 

Trần Thanh Dư thản nhiên:

 

“Chị định Đông Bắc một chuyến, nhờ chị mua hộ ít đồ."

 

Nhắc đến chuyện , Sử lão thái liền hết tò mò.

 

Gia đình Trần Thanh Dư khá thích mua các loại hạt khô đó, cô thông qua Thái Minh Minh mua qua nhiều .

 

“Nhà cô đúng là thích mua mấy thứ ."

 

Trần Thanh Dư mỉm :

 

, nhà thích ăn hạt dẻ, hạt hạnh nhân các loại."

 

Trần Thanh Dư cảm thấy mấy thứ khá nhiều dinh dưỡng, ăn một chút cũng .

 

Nên bao giờ né tránh.

 

Sử lão thái:

 

“Có tiền đó mua thịt ăn chẳng hơn ."

 

Mấy thứ ngon bằng thịt chứ.

 

Trần Thanh Dư nhún vai, :

 

“Thì mua cả hai thôi."

 

Sử lão thái:

 

“..."

 

Người giàu thật phiền phức.

 

Thực điều kiện gia đình Sử Trân Hương cũng khá , chồng bà là thợ bậc tám hiếm hoi trong đại viện, giai cấp công nhân là vinh quang nhất, lương của ông nhiều hơn Viên Hạo Dân văn phòng ít , nhưng cuộc sống gia đình bà chẳng hề phô trương, hai ông bà già cũng chỉ mua thịt một .

 

Để dành tiền còn dưỡng già nữa.

 

lắc đầu, tán thành lối sống của Trần Thanh Dư.

 

cũng dám lẩm bẩm, bèn đầu về nhà, chiều tối Từ Cao Minh về, bà than vãn:

 

“Cái nhà đó chỉ tiêu tiêu tiêu, chẳng để dành tiền gì cả, cũng chẳng quản già tính , đúng là bừa.

 

Thật cách sống."

 

Từ Cao Minh rửa mặt:

 

“Bà quản chuyện nhà họ gì, cần quản."

 

Sử Trân Hương:

 

nào dám quản chứ!

 

còn dám đắc tội nhà họ ?

 

Triệu lão thái thể nhổ sạch tóc đấy, bà Hoàng chẳng đều thành hói .

 

À đúng , bà trong , phạt ?"

 

Từ Cao Minh:

 

“Chắc chắn là phạt, bà phạm tội lưu manh, ngay cả bán thu-ốc thú y cũng bắt .

 

Hơn nữa, Viên Hạo Dân kiên quyết yêu cầu trừng trị nghiêm khắc.

 

Bà quên ?

 

Hồi Vương Kiến Quốc ở tiền viện em nhà họ Xa đ-ánh, liền yêu cầu trừng trị nghiêm khắc, một vụ đ-ánh lộn thôi mà cũng phạt ba tháng.

 

Có thể thấy thái độ của nạn nhân là quan trọng.

 

Viên Hạo Dân chỉ ngủ với bà già, mà còn khiến bản nữa.

 

Ông mà bỏ qua cho .

 

Đang yên đang lành một lão đàn ông bỗng nhiên đàn ông nữa, ông thể nguôi ngoai ?

 

Đặt vị trí ai thì lòng cũng chẳng thuận ."

 

“Ông cũng đen đủi."

 

Lúc Sử Trân Hương thực sự may mắn là chồng gặp chuyện như , nếu tính đây!

 

Cái lão đàn ông mặc dù tuổi tác lớn, nhưng luôn hơn là nữa.

 

chuyện trong đại viện đều đồng cảm với Viên Hạo Dân .

 

 

Loading...