[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1148

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:50:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bác sĩ nhíu mày:

 

“Ở đây đông ..."

 

“Chuyện thể mặt , ông cứ ."

 

Viên Hạo Phong là cố ý, đúng , cố ý, chính là hy vọng bác sĩ thể mặt , càng hy vọng vết thương thể nghiêm trọng một chút.

 

Như sẽ tiện tiếp tục níu lấy chuyện buông nữa.

 

Đây chính là kiểu bán t.h.ả.m một cách thích đáng!

 

Nhà tuyệt đối thể chuyện cục cảnh sát nữa.

 

“Bố rốt cuộc , ông thì cứ , gánh vác .

 

Vừa nãy la hét cái gì thế?

 

Các gì bố ?"

 

Bác sĩ:

 

“..."

 

Ông thật sự cạn lời , lời rõ ràng như thế mà ?

 

là đang giữ thể diện cho nhà các đấy, những đ-á văng , mà còn c.ắ.n một cái nữa ?

 

thể gì chứ!

 

mà chuyện cũng quan trọng đối với đàn ông, ông vẫn lên tiếng nhắc nhở:

 

mà..."

 

“Ông rốt cuộc là thế, cái vị bác sĩ cứ ấp a ấp úng mãi, bố xảy chuyện gì , !

 

thương nặng , ông , ông chứ!

 

Bố ơi!"

 

Viên Hạo Phong giống như một diễn viên kịch , diễn sâu luôn.

 

Bác sĩ:

 

“..."

 

Họ từng thấy nhiều loại kĩ năng diễn xuất , nhưng cái loại kỳ quặc như thế thì đúng là hiếm thấy.

 

Thật sự là cạn lời.

 

Nếu bọn họ kiên quyết cần cái thể diện nữa, bác sĩ cũng chẳng khách sáo:

 

“Vậy thôi, nếu để ý thì thẳng luôn, bố nãy táy máy tay chân với cô y tá nhỏ, tát cho một cái nên mới la hét đấy.

 

Người thì vấn đề lớn, chỉ là uống thu-ốc, thu-ốc thú y, cũng may là uống quá nhiều, cho nên c-ơ th-ể tổn hại gì quá lớn, chỉ là liệt dương .

 

Sau sẽ thể quan hệ mật vợ chồng nữa.

 

Còn ..."

 

“Cái gì cơ!"

 

“Liệt dương?

 

Cái gì liệt dương?

 

Là cái ý đó ?

 

Là cái ý nữa ?

 

Cái mà gọi là vấn đề lớn ?

 

Thế thì thế nào mới gọi là lớn đây!"

 

“Thế thì chắc chắn , chẳng thể chuyện đó nữa ?

 

Mẹ ơi, cái đúng thật là...

 

Viên Hạo Dân chẳng trở thành thái giám cuối cùng khi thành lập đất nước ?"

 

Triệu lão thái tán đồng:

 

“Lời đúng nhé, cái đó là thiến , thiến.

 

Không thể tính là thái giám ."

 

“Cái thái giám thì cũng nữa mà."

 

“Khoan , thế mà vẫn coi là tổn hại gì lớn ?

 

Cái thu-ốc cũng mạnh quá mất?"

 

“Chẳng thấy , thu-ốc thú y, thu-ốc thú y đấy, cái đó là cho súc vật ăn mà, Viên Hạo Dân đúng là điên , cái đó mà cũng dám ăn?"...

 

Lời của bác sĩ còn xong, đồng thanh cắt ngang, mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao, cái từng thấy thái giám bao giờ mà!

 

Hơn nữa, đây là chuyện lớn nhường nào chứ!

 

Viên Hạo Phong kinh hãi ngây tại chỗ, một lúc lâu , đột nhiên hét lên:

 

“Không thể nào, thể nào, bố ông ..."

 

“Anh bình tĩnh một chút."

 

Vừa nãy bảo lén văn phòng , để ý, giờ thế .

 

Bác sĩ dựa thái độ nghiêm túc tiếp tục :

 

“Bố cái tuổi mà một mạch mấy tiếng đồng hồ, hao kiệt , đại la thần tiên cũng khó mà cứu nổi.

 

Cũng may là đứa con trai lớn như , thực cũng cần quá đau lòng .

 

Chúng về tình hình sức khỏe của ông nhé."

 

Viên Hạo Phong:

 

“Sức khỏe, sức khỏe...

 

Ông !"

 

Bác sĩ:

 

“Ông đ-ánh, nhưng nghiêm trọng lắm, đều là vết thương nhẹ, ngoại trừ xương mũi gãy, những chỗ khác đều là vết cào vết cấu, ít chỗ đều là lúc cái chuyện đó để , vấn đề của ông lớn, nhà cần thủ tục nhập viện ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1148.html.]

 

Tình trạng của ông , nhập viện cũng nhập cũng chẳng ."

 

Viên Hạo Phong:

 

“..."

 

Triệu lão thái một bên xem náo nhiệt:

 

thật, nữa , ở bệnh viện cũng chẳng dưỡng hơn .

 

Đừng tốn cái tiền đó nữa, về nhà ."

 

Viên Hạo Phong lườm Triệu lão thái một cái, đang định chuyện, Hạo Tuyết đột nhiên lên tiếng:

 

“Chúng nhập viện, chúng thủ tục nhập viện."

 

Hạo Phong:

 

“Hạo Tuyết, bố như thế là về nhà dưỡng..."

 

Hạo Tuyết kiên định:

 

“Nhập viện."

 

Cô dùng sức kéo Viên Hạo Phong một cái, Viên Hạo Phong:

 

“Được , chúng thủ tục nhập viện."

 

Cô kéo trai xuống lầu cùng thủ tục, khẽ:

 

“Bố như cái bộ dạng , về nhà thì mất mặt thế nào chứ?

 

Thà cứ ở bệnh viện mà thư thả một chút."

 

“Vẫn là em nghĩ chu đáo."

 

Viên Hạo Tuyết thở dài một tiếng, :

 

“Chúng nghĩ chu đáo đến mấy thì tác dụng gì chứ, kéo chân , bố cũng kéo chân ."

 

Hạo Phong cũng sầu não, ngày tháng nhà rõ ràng đang , coi là hộ dân tầng lớp trong đại viện, nhưng bố thể giày vò như thế chứ.

 

Hai đồng thanh thở dài.

 

Đừng quản là vì bọn họ , thành công thì bọn họ nhận.

 

Viên Hạo Phong nghĩ đến chuyện bố liệt dương truyền ngoài , nặng nề thở dài một tiếng.

 

Cái mặt mũi mà, cần nổi nữa .

 

Viên Hạo Tuyết cũng là một đôi mắt cá ch-ết, lo âu, lo âu tràn trề.

 

Nhà bọn họ thế vẫn còn coi là chán, lúc nhà họ Trương mới thật sự là rối rắm.

 

Viên Hạo Dân thì chỉ là liệt dương cộng với thương nhẹ, nhưng cả nhà họ Trương thì là vết thương nhẹ gì .

 

Bác sĩ:

 

“Trương Hưng Phát, nhà Trương Hưng Phát ."

 

“Ông đợi chút, lão Trương, lão Trương...

 

 

“Nhỏ tiếng chút, đừng ồn ào."

 

“Lão Trương lão Trương..."

 

Trương đại thúc xe lăn tới, ông thương hề nhẹ nha, dù thì hai đ-ánh một, ông bà già họ Hoàng và Viên Hạo Dân hai vây công, cào cho từng vệt m-áu dài.

 

Tóc cũng giật xuống ít, còn con trai ruột Trương Hưng Phát c.ắ.n cho mấy miếng.

 

Toàn đều là vết thương, tính là trọng thương, nhưng cũng chẳng yên gì.

 

Đặc biệt là bàn chân, Trương Hưng Phát c.ắ.n gặm, ông đều khập khiễng, đành mượn tạm một cái xe lăn.

 

“Gì!"

 

Bác sĩ một cái:

 

“Hô!”

 

Băng gạc quấn như xác ướp .

 

Người thương cũng nhẹ .

 

Ông hỏi:

 

“Ông là nhà của Trương Hưng Phát?"

 

."

 

Cái chữ “đúng" của lão Trương, mang theo cả mùi vị nghiến răng nghiến lợi.

 

Thằng con trai khốn kiếp .

 

Bác sĩ:

 

“Vấn đề của Trương Hưng Phát lớn, uống quá liều thu-ốc thú y, trong thời gian dài... bởi vì thỏa mãn, dẫn đến nghẹn... thể cuộc sống vợ chồng nữa ."

 

“Cái gì!!!"

 

Mọi chấn kinh , trời đất ơi, phế thêm một nữa?

 

Anh cũng nữa ?

 

Lão Trương cũng chấn kinh, run rẩy:

 

“Không , nữa ?

 

Thằng bé phế ?

 

Hả?

 

A a a?

 

Con trai còn con trai mà, a a a!

 

Nhà còn truyền tông nối thế chứ, nhà thể cháu đích tôn !

 

Bác sĩ, bác sĩ ông cứu nó với, nó còn trẻ thế mà, nó thể trẻ như nữa chứ..."

 

 

Loading...