[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1134

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:50:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái cứ yên tâm .”

 

Trần Thanh Dư siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

 

Mẹ kiếp, kiếp nhà nó chứ!

 

Trần Thanh Dư nhịn mà c.h.ử.i thề, trong lòng là một bầu trời phẫn nộ.

 

Quả nhiên đối với những kẻ lòng lang thú, thì thể nương tay dù chỉ một chút.

 

Cái tên Trương Hưng Phát đúng là chẳng loại chim lành gì.

 

Có điều ngờ tới là Viên Hạo Dân cũng chuyện.

 

Trần Thanh Dư tự nhận cũng vài phần thấu con Viên Hạo Dân , gã chính là loại thích lợi dụng khác tay, còn thì hưởng lợi ngư ông đắc lợi, một kẻ âm hiểm vô cùng.

 

Những việc gã đều là dựa Triệu Dung chống lưng.

 

Thực gã cũng chẳng .

 

Trần Thanh Dư mím môi, cái đồ khốn Viên Hạo Dân , vẫn là dạy dỗ quá ít .

 

Xem giúp gã ôn cảm giác lúc đạp xuống hố phân mới .

 

hiện tại trọng điểm vẫn là nhà họ Trương.

 

Bà Hoàng với gương mặt hầm hầm cứ lầm bầm lẩm bẩm, hết mưu hèn kế bẩn đến mưu hèn kế bẩn khác:

 

“Nếu con sốt ruột như thì chúng tiến hành ngay tối nay .

 

Mẹ mà, Trần Thanh Dư cái đứa ít khi dùng bô trong nhà, ngoài vệ sinh thôi, chúng cứ canh chừng cơ hội nhất.

 

Đêm hôm khuya khoắt, chỉ cần nó khỏi cửa là chúng đ-ánh ngất nó ngay!

 

Đến lúc đó cứ bảo là nó quyến rũ con, thế nào mà chẳng !

 

chúng cũng nắm thóp chuyện .”

 

Trương Hưng Phát:

 

“Như cũng .”

 

Hắn còn vẻ khá nôn nóng.

 

thì cũng “nhịn” bao nhiêu năm nay , nhắc tới thì thôi, nhắc tới là nhịn mà sốt ruột nha.

 

“Vậy con ngủ một lát , buổi tối chúng hành động.”

 

Trương Hưng Phát thế là xuống, “Thành, theo , con chợp mắt một lát cho tinh thần.

 

Trưa nay hấp bánh bao , ăn chút bánh bao cho sức.”

 

Bà Hoàng ẩn ý:

 

“Được, nhào bột ngay đây...”

 

bận rộn tíu tít, lầm bầm:

 

“Ôi chao, đau bụng , đùa , may mà về , nếu thì ...”

 

lầm bầm ngoài.

 

Hai con độc ác đúng là hạng lành gì, nhưng cũng thật sự tự tin, đồ đạc cứ thế ném bàn, xem chừng là chẳng lo lắng chút nào nha.

 

Mà cũng đúng thôi, lão Trương về.

 

Trương Manh Manh nghỉ hè thì chẳng mấy khi ở nhà, trời tối là thấy mặt mũi .

 

Họ quả thực cần lo lắng nhà lấy nhầm.

 

Trần Thanh Dư đợi một lát, thấy viện thứ tư yên tĩnh, cô từ mái nhà leo xuống.

 

Lặng lẽ trong phòng, Trương Hưng Phát bắt đầu ngáy khò khò , Trần Thanh Dư cầm gói thu-ốc bàn, nhanh ch.óng gian ngoài nhà bếp.

 

Hừ!

 

lúc đang nhào bột nha!

 

hề khách khí, đổ hết bộ trong đó.

 

Nếu thu-ốc là giả, thì coi như chúng mạng lớn.

 

Nếu thu-ốc là thật, hừ hừ!

 

Trần Thanh Dư chờ xem kịch của bọn chúng.

 

Bột thu-ốc màu trắng, Trần Thanh Dư cho thêm một ít bột mì , đặt gói thu-ốc trở vị trí cũ bàn.

 

Cô chẳng thèm lo lắng bọn chúng sẽ phát hiện , bà Hoàng và Trương Hưng Phát đều là những tỉ mỉ, hàng xóm bao nhiêu năm nay , cô quá hiểu rõ, tính cách hai thô thiển.

 

Nói cho cùng, chuyện diễn thuận lợi đến tưởng thế cũng là nhờ hai việc thô kệch và chẳng kế hoạch gì cả.

 

Trần Thanh Dư nhanh ch.óng khỏi phòng, cũng lo lắng bánh bao nhà đó sẽ khác ăn nhầm.

 

Hừ!

 

Vẫn là câu đó, hàng xóm bao nhiêu năm , cô quá cái tính keo kiệt của bà Hoàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1134.html.]

Ngoại trừ bác Trương và Trương Manh Manh , khác đời nào ăn ké .

 

Hai nhà, thì vấn đề gì.

 

Thực , Trần Thanh Dư cũng thích bác Trương cho lắm, lão già đó cũng chẳng hạng lương thiện gì.

 

Cô mặc kệ, chỉ cần Trương Manh Manh đứa nhỏ ăn nhầm là .

 

Trần Thanh Dư tuy rằng lấy răng đền răng, lấy mắt đền mắt, nhưng đối với loại như nhà họ Trương, tuy là thất đức thật đấy, nhưng cô sẽ tay với trẻ con.

 

Mặc kệ Trương Manh Manh tính cách thế nào, dù con bé cũng trộm đồ nhà cô nữa, vả hiện tại Trương Manh Manh cũng ăn trộm nữa .

 

Trần Thanh Dư nghĩ nghĩ , vẫn quyết định trở sân, nếu Trương Manh Manh thật sự về, cô cũng thể ngăn cản một chút.

 

Trời ạ, cô quả nhiên là Trần Thanh Dư nhất.

 

Một Trần Thanh Dư phẩm chất nhất!

 

Trần Thanh Dư tự khen ngợi bản một chút, nhanh ch.óng từ mái nhà leo xuống, vòng ngoài một vòng, nhanh ch.óng trở về đại viện, đến đầu hẻm thấy Viên Hạo Dân cũng về, gã thấy Trần Thanh Dư thì sững , nhưng nhanh lấy tinh thần, chào hỏi:

 

“Tiểu Trần !

 

Cháu mua đồ đấy ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vâng ạ, hôm nay bác ạ?”

 

Giả vờ niềm nở.

 

Cả hai đều tâm tư riêng.

 

Viên Hạo Dân cố tỏ thản nhiên, :

 

“Bác thấy khỏe, nên về một lát.”

 

Hai bước đại viện, dì Mai:

 

“Ơ?

 

Sao về ?

 

Anh .”

 

Dì Mai là một trong ít những nhà trong đại viện mâu thuẫn lớn với nhà họ Viên.

 

Mặc dù Triệu Dung cũng “cắn” một cái, nhưng bày sạp hàng thì cũng chẳng tính là gì.

 

Tự nhiên sẽ ảnh hưởng.

 

thấy khó ở trong , nên hôm nay xin nghỉ buổi chiều.”

 

Viên Hạo Phong một về phía , Trần Thanh Dư thì xuống, hỏi:

 

“Dì Mai ơi, dì đặt đào tiên lớn ạ?

 

Loại cực lớn ạ, cháu dùng để dâng mộ, tìm mấy chỗ mà chẳng thấy ai .”

 

“Lại còn cần cái thứ đó nữa cơ ?”

 

Trần Thanh Dư gật đầu:

 

“Cần chứ ạ, bên lo việc bảo là cần cái đó.

 

Thực cháu cũng rành lắm.”

 

“Thì tự hấp thôi?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Hấp ạ, là loại cực lớn, khó chín đều ạ.

 

Cháu nắm chắc .”

 

Dì Mai:

 

“Hay là để cho nhé, cháu đưa một đồng, lo liệu hết cả bột luôn.”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Hai đồng ạ, cháu đưa dì hai đồng, cái của cháu yêu cầu cực kỳ lớn đấy.

 

Dì đừng vì tiết kiệm bột mà cho cháu bé tí tẹo là nhé.”

 

“Hừ, cái con bé , còn lo cái đó nữa, , hai đồng, cháu cứ chờ mà xem, sẽ cho cháu thật t.ử tế.”

 

Dì Mai tuy là hóng hớt nhất đại viện, nhưng cũng là tinh lực việc nhất.

 

Việc gì bà cũng nhận hết.

 

Chỉ những từng nghèo mới kiếm tiền quan trọng đến nhường nào.

 

Hai đang bàn bạc, Viên Hạo Dân ở góc tường trộm một lát, bấy giờ mới yên tâm về nhà.

 

Thực gã cảm thấy Trần Thanh Dư khá thông minh, kẻ ngốc mà thể ăn kiếm nhiều tiền như ?

 

Chắc chắn vẫn là thông minh, cho nên gã cũng sợ ý đồ của con bà Hoàng phát hiện.

 

 

Loading...