[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1132
Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:50:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không những thành công mà còn chịu thiệt ít nữa là đằng khác.”
Bà Hoàng uể oải:
“Con cứ tìm nó , nó mà nỡ từ chối ?”
Trương Hưng Phát tức giận điên lên, “bật” một cái xuống:
“Mẹ, nếu cứ kiểu đó thì thôi bỏ , cũng đừng mong ngày lành mà sống nữa, con cũng tìm nữa.
Mấy lời là r-ác r-ưởi!
Mẹ thấy khả năng đó ?”
Bà Hoàng cũng lời xa rời thực tế, nhưng bà cảm thấy sai, phụ nữ gì ai kết hôn chứ?
Bà tái hôn với lão Trương đến phát điên lên đây .
Mấy con yêu tinh nhỏ giả vờ cái gì chứ!
Bản cô là một qua một đời chồng mà gả cho con trai bà, một công việc chính thức, thì đúng là thắp hương khấn vái tổ tiên, dám sẵn lòng chứ?
Có điều, bà nghĩ nghĩ cũng tuy sai, nhưng con nhỏ góa phụ ít nhiều cũng chút bảo thủ là thật.
Triệu lão thái cũng chẳng dễ đối phó chút nào.
Bà nghiền ngẫm một lát :
“Con trai , phụ nữ mà, xác là quan trọng nhất, cứ gạo nấu thành cơm , chỉ cần chúng gạo nấu thành cơm, nó sẵn lòng thì cũng sẵn lòng, mà sẵn lòng thì cũng sẵn lòng thôi.”
Trương Hưng Phát bò dậy:
“Mẹ, ý là ?
Mẹ xem chúng thế nào.”
Bà Hoàng:
“Cái thể dùng biện pháp mạnh , đến lúc đó một khi manh mối gì thì chúng sẽ khốn đốn đấy.”
Bởi vì đại viện bọn họ cũng từng thấy của chính quyền đến , Triệu Dung cũng tống tù, cho nên bà thật sự dám cưỡng ép, nhưng bà :
“Chúng thể bỏ một chút thu-ốc, đến lúc đó thì thật giả đúng sai chẳng ai rõ nữa.
Nó chẳng sẽ con nắm gọn trong lòng bàn tay ?”
Mắt Trương Hưng Phát sáng lên:
“Cái đấy.”
Bà Hoàng:
“Mẹ nhớ ở hẻm Lão Thạch bên một ông bác sĩ thú y, con đừng coi thường bác sĩ thú y, trong tay bọn họ chắc chắn loại thu-ốc đó, là chuyên dùng cho gia súc , con nghĩ xem, đến gia súc còn đ-ánh gục nữa là con nhỏ góa phụ .
Mẹ sẽ lấy thu-ốc cho nó, đến lúc đó con thể tùy ý hành động ... hì hì.”
Trương Hưng Phát:
“Như đấy!”
Hắn trở nên hớn hở:
“Mẹ, con là đối xử nhất với con mà.”
Bà Hoàng:
“Gần đây nó chẳng khỏi cửa ?
Chúng thể đợi lúc nó một .
Đây đúng là cơ hội , ở đại viện cũng an , chúng thể tìm cơ hội lúc nó ngoài.
Mẹ sẽ lấy thu-ốc , tìm cơ hội đ-ánh ngất đổ thu-ốc , đến lúc đó con thể... hì hì.”
“Đều theo cả.”
Trương Hưng Phát cũng hì hì theo, cái chuyện ở ngoài đồng hoang vẫn nếm thử bao giờ .
Hai con đắc ý hẳn lên, bắt đầu mơ tưởng về những ngày .
Không những tiền tiêu mà còn một để nắm thóp trong tay, việc nhà cũng .
Bà Hoàng tự đắc nghĩ, ngoài chuyện , bà còn hân hoan nghĩ rằng Triệu lão thái sẽ chẳng còn gì để khoe khoang nữa.
Đến lúc đó bà thể vênh váo mặt mụ .
Bà Hoàng vô cùng đắc ý, :
“Vậy bây giờ ngoài lấy thu-ốc cho con luôn đây.”
“Dạ.”
Trương Hưng Phát xoa xoa tay, vô cùng vui vẻ.
“Có điều chuyện khoan hãy với bố con nhé, bố con mà, càng già gan càng bé, ông mấy chuyện cho sợ hãi .
Hiện tại chẳng chút bản lĩnh nào cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1132.html.]
Tám phần mười là còn đòi ngăn cản nữa, đừng cho ông .”
“Dạ thành.”
Cả hai đều hớn hở vui mừng, đột nhiên thấy một tiếng “cạch”, sắc mặt bà Hoàng đổi, nhanh ch.óng lao cửa, lập tức thấy Viên Hạo Dân đang ở cửa, vẻ mặt ngượng ngùng.
Nghĩ thôi cũng , chắc chắn là thấy .
Bà Hoàng:
“Anh thấy bao nhiêu !”
Bà lập tức chất vấn.
Viên Hạo Dân:
“Chị cả, chị đang cái gì, đến tìm lão Trương, mới tới nơi, chẳng thấy gì cả.”
Thực , thấy bộ .
Bởi vì đó Trương Hưng Phát đạp xuống hố phân mấy , mất mặt đến tận mang tai.
Cho nên vẫn luôn chú ý đến nhà họ Trương, hễ một chút hành tung mờ ám nào là liền bám đuôi, chỉ hận thể lập tức báo thù.
Thậm chí còn dăm ba bữa xổm chân tường nhà .
Không ngờ là thật sự hóng bí mật lớn như , vui mừng đến mức nào chứ, chỉ hận thể để bọn họ lập tức tay, một là thể dập tắt cái sự vênh váo của Triệu lão thái, hai là, cũng là quan trọng nhất, chính là thể tố cáo Trương Hưng Phát .
Hắn thể đợi lúc bọn họ “việc thành” tố cáo.
Hừ hừ, con Trương Hưng Phát còn bình an vô sự ?
Vào tù mà !
Bọn họ dám tay với , nhất định trả thù.
Năm ngoái đạp xuống hai mươi , tiếng “Vua hố phân” vang xa gần, lũ khốn .
Trong đó Trương Hưng Phát là kẻ nhiều nhất, đều ghi tạc trong lòng, nếu thì cũng chẳng trả thù tàn khốc đến .
Hắn càng nghĩ càng hưng phấn, tưởng tượng đến cảnh hai con nhà tống tù, mắt sáng quắc lên, chỉ là... nhất thời sơ ý gây tiếng động.
Á!
Bà Hoàng đuổi theo chằm chằm , vẻ mặt hung hãn của bà :
“Anh đừng giả vờ nữa, , chắc chắn là thấy , thấy đúng ?”
Viên Hạo Dân khổ, :
“Chị cả , chị rốt cuộc là đang cái gì ?
thật sự mới tới mà, chị cái gì mà sợ thấy thế?
Hay là chị một nữa ?
Hai con chị chẳng lẽ đang bàn chuyện tiền bạc gì ?
Cái đó thì thật sự thấy gì hết nhé.”
Bà Hoàng vốn chẳng tâm kế sâu xa, thấy thì ít nhiều cũng vài phần tin tưởng.
Bà đ-ánh mắt Viên Hạo Dân từ đầu đến chân, Viên Hạo Dân:
“Nếu mà liên quan đến tiền nong thì chị cứ giữ cho kỹ , thật sự là chẳng thấy gì hết, đừng để đến lúc mất tiền đổ thừa cho .
gánh cái tội đó .”
Lúc Trương Hưng Phát cũng bước , chằm chằm Viên Hạo Dân, hung tợn :
“Anh cho kỹ đây, bất kể thấy cái gì, đều coi như thấy gì hết cho .
Nếu dám gây rắc rối cho , ngoài lung tung, sẽ khách khí với , đến lúc đó chỉ đơn giản là đạp xuống hố phân nữa đấy.”
“Anh!”
Viên Hạo Dân tức giận trợn mắt.
Trương Hưng Phát lạnh:
“Cút !”
Một Viên Hạo Dân, kẻ bại tướng tay , vẫn thèm để mắt.
Viên Hạo Dân căn bản đối thủ của , nếu thì cũng chẳng thu xếp t.h.ả.m hại đến .
Trương Hưng Phát dường như quên mất rằng, Viên Hạo Dân dám tay với là vì Triệu Dung mới gây chuyện xong, nhà đang là tâm điểm căm ghét.
Hơn nữa, Viên Hạo Dân giỏi nhất là lưng khác mà giở trò, chứ là chủ động tấn công.
Chủ động tấn công thì .
Hắn lạnh lùng chằm chằm Trương Hưng Phát, Trương Hưng Phát khua khua nắm đ-ấm:
“Sao hả?
Muốn đ-ánh nh-au một trận ?”