[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1118

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:45:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xem náo nhiệt

 

Thành Tứ Xuyên khi đông thì trôi qua đặc biệt nhanh, ai bảo mùa đông bận rộn nhiều việc hơn mùa hè chứ.

 

Bận rộn túi bụi, nhoáng một cái đến cuối năm, cùng với tiếng pháo đón năm mới, nhanh bước những năm tám mươi.

 

Đừng thấy năm bảy chín và năm tám mươi chỉ cách một bước chân, nhưng cảm giác chung vẫn thấy khá khác biệt.

 

Bước những năm tám mươi, Trần Thanh Dư cũng xuyên sang năm thứ bảy , thời gian trôi qua thật nhanh!

 

Tết năm nay đại viện náo nhiệt như năm, cũng , đời sống của quần chúng nhân dân trong đại viện họ thật vượt qua tám mươi phần trăm cả nước .

 

cũng ở thủ đô, bát cơm sắt, đó chính là cuộc sống cực kỳ .

 

Trên cả nước nghèo hơn họ còn quá nhiều.

 

Càng khỏi , trong đại viện họ ít còn coi là công nhân bình thường nữa, ví như nhân viên thu mua, công nhân bậc tám, phòng văn phòng, khoa tuyên truyền, đoạn đường sắt...

 

đây thể là gia đình công nhân bình thường thấy .

 

Thời buổi , coi là khá .

 

Chỉ điều, năm nay thì khác.

 

Năm nay nhà Trần Thanh Dư kiếm tiền mua nhà, tiến một bước dài.

 

Thế nhưng những nhà khác thì chắc.

 

Có mấy nhà đều tụt dốc, sống bằng lúc nữa.

 

Rõ ràng nhất chính là hai nhà Vương Kiến Quốc và Viên Hạo Dân.

 

Rõ ràng là Tết, nhưng chẳng bao nhiêu niềm vui.

 

Ngày ba mươi Tết, từ sáng sớm Trần Thanh Dư và Triệu đại thẩm bận rộn trong nhà, Tết nhất thế , nhà cô đương nhiên để thẩm Mai đến nữa.

 

Hai con chuẩn ít món ăn thịnh soạn.

 

Bình thường nhà cô cũng ăn uống , nhưng Tết mà, chắc chắn hơn nữa .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Chỗ thịt cừu con mua mấy hôm , để ở ạ?"

 

Triệu đại thẩm:

 

“Trong cái sọt ở kho , để lấy cho."

 

Triệu đại thẩm:

 

“Mẹ thấy vẫn mùi gây một chút.

 

Con thái thêm ít gừng cho ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vâng ạ."

 

Đây là nhân thịt cá, dùng để gói sủi cảo buổi chiều, Tết năm nay nhà cô chuẩn bốn loại nhân sủi cảo:

 

thịt lợn cải thảo, thịt bò hành tây, tôm nõn hẹ trứng, và cuối cùng là cá thu.

 

Năm nào cũng dư (cá), Tết nhất kiểu gì cũng thể thiếu cá.

 

Tuy chút phiền phức, nhưng Tết nhất dù rảnh rỗi cũng chẳng việc gì , gói xong thong thả mà ăn, sợ hỏng.

 

Ngày ba mươi Tết, nhà cô thật sự vô cùng phong phú, Tiểu Giai và Tiểu Viên cũng đang giúp một tay.

 

Trần Thanh Dư , nuông chiều con cái thì đúng là nuông chiều, nhưng khi c.ầ.n s.ai bảo con cái thì cũng hề nương tay chút nào.

 

Tuy là đầu tiên , nhưng cô .

 

Có lẽ vì tuổi thơ của bản ở kiếp mấy , nên Trần Thanh Dư trái suy nghĩ cho khác, đặt cảnh của con cái để thấu hiểu, nuôi dạy Tiểu Giai và Tiểu Viên trở nên rạng rỡ, tự tin mà hề hư hỏng, kiêu căng.

 

Hai đứa trẻ đều đang giúp đỡ một bên.

 

Tiểu Viên:

 

“Mẹ ơi, thịt cừu thế nào ạ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Xào ăn con, mấy món phức tạp quá cũng ."

 

Tiểu Viên:

 

“Xào ăn là ngon lắm ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1118.html.]

Cô bé nuốt nước miếng một cái, tuy điều kiện gia đình nhưng thịt bò thịt cừu vẫn ăn ít, chủ yếu là ít bán, họ cũng thường xuyên ăn.

 

Tiểu Viên vẫn thích.

 

Cô bé :

 

“Vậy chỗ tôm lớn món gì ạ?"

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ món tôm tỏi nhé, tôm hâm tỏi miến."

 

“Tuyệt quá!"

 

Cả nhà vui vẻ hớn hở, Trần Thanh Dư hỏi:

 

“Ti vi chương trình gì ?"

 

Tiểu Giai lắc đầu:

 

“Không ạ, nhưng đài phát thanh thì ."

 

Trần Thanh Dư tiếc nuối, lúc vẫn chương trình Gala mừng Xuân , nếu đến năm đầu tiên Gala Xuân, hình như là năm tám ba?

 

Trần Thanh Dư cũng dám chắc chắn nữa, dù ai rảnh rỗi mà nhớ mấy cái chứ.

 

Trần Thanh Dư thể nhớ quân t.ử lan kiếm tiền, đều là nhờ kiếp lúc rảnh rỗi tiểu thuyết .

 

Ừm, những tình tiết thể thiếu trong truyện niên đại giàu, quân t.ử lan những năm tám mươi và chứng chỉ phát tài những năm chín mươi, hai con đường kiếm tiền lớn ở hai thời kỳ khác , đây là những chuyện thường xuyên nhắc đến.

 

Cho nên Trần Thanh Dư ấn tượng, cũng đại khái mốc thời gian.

 

cô chắc chắn định canh đúng điểm cao nhất để thao tác , cô điên, sẽ mạo hiểm như .

 

À đúng , ông cụ mà Tiểu Đào giới thiệu cho cô lúc mang hết hoa đến cho cô , tuy đại tạp viện nhà nào nhà nấy đều chia một góc hầm ngầm để trữ rau mùa đông, nhưng nhà Trần Thanh Dư mua căn nhà của thẩm Diệp đúng là một bước sáng suốt.

 

Không ít đồ đạc đều để ở bên đó, vô cùng tiện lợi.

 

Mấy chậu quân t.ử lan của Trần Thanh Dư, còn quần áo bông nhập về, đều để ở căn phòng đó.

 

Tuy trời lạnh, nhưng hầu như ngày nào Trần Thanh Dư cũng ngoài, tiền thì vẫn kiếm mà.

 

Chuyện chắc chắn sự điên cuồng do sức nóng của bộ phim “Lư Sơn luyến" mang .

 

bán cũng khá, đặc biệt là Tết, ít sắm sửa quần áo mới đón Tết, Trần Thanh Dư bán cực kỳ chạy.

 

Đừng thấy hàng bán hết, nhưng hơn hai tháng, chỗ còn thực sự nhiều lắm.

 

Trần Thanh Dư kiếm bộn tiền, thật, chính cô, chính cô bây giờ, đừng là đại viện nhà họ, mà cả những căn nhà trong ngõ nhỏ lân cận , cô đều thể bao thầu hết .

 

Chẳng gì khác, chính là tiền.

 

Đương nhiên , đây là nghĩ thôi, chứ cô mua cũng chẳng bán.

 

Thời buổi nhà nào nhà nấy đều đủ chỗ ở, thực sự mấy nhà bán nhà .

 

Nhà Trần Thanh Dư thể mua nhà thuận lợi như , chủ yếu cũng là vì đại viện họ quá nhiều chuyện xảy .

 

thể rút lui thì rút luôn .

 

Nhà cô mới thể thuận lợi mua .

 

cho dù mua nhà thì thể mua những thứ khác mà, Trần Thanh Dư là khách quen của cửa hàng hữu nghị .

 

gom ít đồ đạc.

 

Chuyện tích cóp của cải gia đình là như , từ từ mà .

 

Nếu tiền cô sẽ bày vẽ, nhưng ai bảo cô tiền chứ, tiền tự nhiên mua thôi.

 

Không mua là đồ đại ngốc.

 

Cho dù nữa, cô vẫn thể bán ngoài.

 

Thiếu tiền thì bán một cái, thiếu tiền mua một cái, hi hi.

 

Gần đây Trần Thanh Dư còn phát hiện một nơi , cửa hàng thư họa, bên trong ít tác phẩm của các họa sĩ thời Dân quốc và cận đại.

 

Tuy coi là đồ cổ, nhưng những thứ để tầm mười hai mươi năm nữa đều đáng tiền.

 

ít thư họa của các họa sĩ mà ngoại đạo như Trần Thanh Dư cũng từng danh.

 

Trước Tết Trần Thanh Dư còn mua một lô thư họa, trả thêm chút tiền, bên đó còn giúp cung cấp một lô hộp qua xử lý để cất giữ, chống nấm mốc chống ẩm, Trần Thanh Dư liền dứt khoát xuống tiền.

 

“Dân chúng chúng ơi, ngày hôm nay thật vui quá..."

 

Trần - heo đúng đầu gió - ăn no nê hoa hồng thời đại - Thanh Dư, ngâm nga một giai điệu nhỏ, tâm trạng vô cùng sảng khoái.

 

 

Loading...