[Nữ Cường] Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 1102

Cập nhật lúc: 2026-02-20 04:43:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừm, tuy rằng cũng từng khổ một chút, nhưng cuộc sống nhanh ch.óng khấm khá lên.”

 

, bản cô cũng là năng lực mà.

 

Chỉ là tiền cũng từng thấy cái bao giờ.

 

Đây là hai chuyện khác .

 

Loại đồ cổ , trân bảo như thế , cô cũng thật sự từng thấy qua.

 

Trần Thanh Dư chằm chằm hồi lâu, cuối cùng mới dời mắt , “Ơ?"

 

Phía trong nắp rương dán một cái túi da cừu.

 

Trần Thanh Dư lập tức lấy cái túi xuống, nhưng cũng dùng cái gì dán mà cực kỳ chắc chắn.

 

Trần Thanh Dư dứt khoát mở nút túi , bên trong bọc một lớp da cừu nhỏ mịn màng.

 

Cứ lớp đến lớp khác.

 

Trần Thanh Dư liên tiếp mở ba lớp, cuối cùng cũng thấy một bức thư.

 

Thực cũng thư, mà là phần giới thiệu về đồ cổ.

 

Loại giấy chắc hẳn qua xử lý đặc biệt, tỏa một mùi hương kỳ lạ, để lâu như hề mục nát, trái vẫn giống như mới.

 

Đầy một tờ giấy, giới thiệu đều là về món đồ trang trí .

 

Nói gì thì , vẫn là nhà hiểu nhà nhất.

 

Hai cụ giới thiệu rõ ràng rành mạch, thể , đây chính là một cái “bản hướng dẫn sử dụng".

 

Trần Thanh Dư hề nghi ngờ, mỗi chiếc rương đều sẽ một cái “bản hướng dẫn" trong túi da bò như thế , đây là để giải đáp thắc mắc cho cô.

 

Mặc dù ông bà ngoại cô lợi hại, nhưng Trần Thanh Dư hình như học lấy một chút ít nào cả.

 

điều cũng lạ gì, những thứ là thể dùng sự cần cù để bù đắp cho sự thiếu hụt, nhưng những thứ vẫn xem thiên phú.

 

Cái cần cù là bù đắp , Trần Thanh Dư thực sự am hiểu về mảng .

 

Hơn nữa, ông bà ngoại cô cũng từng dạy cô nhiều về lĩnh vực , nên cô càng hiểu.

 

Tuy nhiên Trần Thanh Dư cũng thấy lạ, môi trường xã hội những năm , hai cụ dám để cô tiếp xúc với những thứ .

 

Thế chẳng là tìm chuyện ?

 

Hồi đó cô mất trí nhớ, ông bà ngoại tại lẽ là chuyện , cũng là vì môi trường bên ngoài.

 

Suy nghĩ kỹ , lúc đó vì ký ức của tiền kiếp, nên cô khá là khác biệt so với khác.

 

Bối cảnh gia đình cô như , cô giống .

 

Nếu thật sự để ý, khó tránh khỏi xảy chuyện.

 

Đặc biệt là nhà cô còn một gã cha tồi tệ đáng tin cậy.

 

Cho nên việc cô mất trí nhớ thực cũng là bảo cho bản , nếu thì nhiều chuyện thực sự khó .

 

Trần Thanh Dư , ông bà ngoại là vì cho cô.

 

, ngay cả Ngụy Thục Phân còn cô thông minh giống trẻ con, nếu cô thường xuyên ở chỗ bà ngoại thì e là sớm lộ tẩy .

 

ký ức của kiếp , nên mặc dù là một đứa trẻ, nhưng trạng thái của cô là lớn, bản cố gắng giả vờ thành một đứa trẻ, nhưng giả vờ thì vẫn giả vờ .

 

Cách hành xử của lớn và trẻ con là khác .

 

Kỹ năng diễn xuất của cô đến cũng diễn , thời gian dài , thế nào cũng kẽ hở.

 

Hồi đó nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy cô thông minh đến mức khác thường, nhưng nếu thực sự thời gian dài, khó tránh khỏi sẽ nghi ngờ từ đó dẫn đến những vấn đề khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-cuong-goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-1102.html.]

 

Đừng khi Lâm Tuấn Văn ch-ết cô đổi, nhưng mặc dù tính cách đổi lớn, nhưng sự đổi chấn thương nghiêm trọng coi là lạ lùng, hơn nữa, logic hành vi của cô vẫn còn đó.

 

tình cảm với Lâm Tuấn Văn, đối với Tiểu Giai, Tiểu Viên cũng .

 

Thêm đó, thực cô chính là bản , thói quen sinh hoạt và sở thích ăn uống đều giống , cho nên dù tính cách đổi cũng ai nghi ngờ.

 

lúc nhỏ lớn giả trẻ con, chắc là khá rõ ràng.

 

Ít nhất thì ông bà ngoại cô chắc chắn cảm thấy rõ ràng, nếu họ cảm thấy mất trí nhớ là chuyện .

 

Chỉ là ngờ, cô mất trí nhớ thật sự biến thành một đứa trẻ ở lứa tuổi , trái thể cứu ông bà ngoại và .

 

Đôi khi một chuyện, thật sự khó .

 

Trần Thanh Dư thu hồi tâm trí, liền sang chiếc rương thứ hai, chiếc rương thứ hai giống như chiếc rương thứ nhất, mở thể thấy ngay, chiếc rương thứ hai vẫn bọc nhiều lớp.

 

Trần Thanh Dư cũng thấy cái túi da cừu tương tự.

 

Cô mở xem, đây là một danh sách, đồng thời cũng giới thiệu chi tiết từng món đồ, bên trong đều là một món đồ sứ nhỏ, vì sợ vỡ nên mới cẩn thận bọc nhiều lớp.

 

Trần Thanh Dư dám tin, hai vị học giả yếu ớt như ông bà ngoại cô thế nào mà thể từ từ chuyển nhiều chiếc rương như lên núi.

 

Trần Thanh Dư theo sát mở chiếc rương thứ ba, xuỵt~

 

Trần Thanh Dư kinh ngạc thôi, bên trong là đầy một rương vàng thỏi, tức là vàng miếng lớn.

 

Trần Thanh Dư đây chỉ một cảm giác thôi, nhưng tận mắt thấy mới phản ứng , tổ tiên tiền nghĩa là gì.

 

Cô dứt khoát mở chiếc thứ tư, chiếc thứ tư vàng miếng lớn nữa.

 

Mà là những món đồ trang trí, Trần Thanh Dư liếc phần giới thiệu để rương, tặc lưỡi, đúng là đồ cổ thật sự nha.

 

Thời buổi thể bán giá cao , nếu để thêm mười hai mươi năm nữa, e là còn giá trị liên thành hơn.

 

Nếu là ba bốn mươi năm...

 

Xuỵt~~~

 

Trần Thanh Dư thậm chí còn nghĩ đến một cuốn tiểu thuyết niên đại từng ở kiếp , một cuốn tiểu thuyết đó nhân vật chính luôn thể tìm thấy tài bảo, kinh ngạc đến mức gì sánh .

 

Lúc Trần Thanh Dư cuối cùng cũng thể cảm nhận loại khoái lạc .

 

Cô tìm thấy đồ của nhà mà còn thể kinh ngạc đến mức .

 

Vậy trong tiểu thuyết tìm thấy đồ khác giấu, chẳng còn hưng phấn hơn ?

 

Ờ!

 

Trần Thanh Dư dứt khoát khóa hết các rương , định tiếp tục mở nữa, định nhanh ch.óng lên, thể tiếp tục trì hoãn nữa, ngộ nhỡ ai vô tình phát hiện, đồ nhà giữ thì quá xui xẻo.

 

Ông bà ngoại cô tốn bao nhiêu tâm huyết đem đồ giấu ở đây là vì cô, cô thể quá sơ suất, để đồ biến thành của khác .

 

Nghĩ , Trần Thanh Dư dứt khoát dọn dẹp một chút, khôi phục thứ về nguyên trạng, đóng c.h.ặ.t mật thất, giẫm c.h.ặ.t cái hố đào.

 

Lúc mới men theo sợi dây thừng leo lên , chờ thứ khôi phục xong xuôi, cô loay hoay một hồi xung quanh, cho cái giếng cạn nơi mật thất trông vẻ kẽ hở nào.

 

Xong xuôi việc, gần đến trưa .

 

Cũng tại cô một lát kiểm tra xung quanh một chút, nếu còn kết thúc sớm hơn nữa.

 

Trần Thanh Dư, thể là vô cùng thận trọng.

 

Cô cũng cảm thán tiếc là chỉ một cô, chứ nếu thêm một canh chừng, cô sẽ nhanh hơn nhiều.

 

chuyện lớn thế , Trần Thanh Dư điên cũng dám thêm cho ai khác nữa.

 

Người ch-ết vì tiền chim ch-ết vì mồi.

 

 

Loading...